Nana Ouyang- Trở thành chính mình tốt nhất
Tôi cũng không biết vì sao mình lại kiên trì luyện tập đến như vậy. Vì không muốn phụ lòng mẹ và cô hay vì đó là lựa chọn của mình nên quyết không rời bỏ, nỗ lực đến cùng? -Nabi-…
Tôi cũng không biết vì sao mình lại kiên trì luyện tập đến như vậy. Vì không muốn phụ lòng mẹ và cô hay vì đó là lựa chọn của mình nên quyết không rời bỏ, nỗ lực đến cùng? -Nabi-…
Tác giả : Như (nhuzuno)thế loại : tiểu thuyết buồnBản quyền từ NhuzunoNội dung : Lily là một cô bé mồ côi từ nhỏ cha mẹ chết sớm , cô được bà ngoại nuôi dưỡng nhưng những nỗi buồn cứ ập vào cô : Stress từ bạn bè , tình yêu,... Cho đến khi cô 16 tuổi . Ngoại cô đột ngột qua đời bỏ cô lại , lúc này cô luôn bị chêu chọc là " Máu Bùn" với lí do đơn giản cô chẳng có ai bên cạnh . Cô bắt đầu stress rất nhiều cho đến khi cô thích một người con trai cùng lớp....…
"Chúng tôi tạo ra sự sống không phải để cứu rỗi - mà để kiểm soát cái chết."Trong một trung tâm nghiên cứu dưới lòng đất, nơi từng là đỉnh cao của khoa học phục sinh, Dr. Arwen Helios tiếp tục những thí nghiệm bị thế giới ruồng bỏ: hồi sinh ký ức, tái tạo sự sống từ tro tàn, và mở khóa điều gì đó... không nên được gọi là người.Khi tín hiệu từ một nhóm sống sót bên ngoài vô tình đột nhập hệ thống đã ngưng hoạt động hàng năm, Arwen buộc phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn bất cứ thứ gì cô từng giải phẫu: chính cô có thể không còn là "người" nữa.Ở giữa nơi mà khoa học và sự điên loạn hòa làm một, nơi ký ức có thể bị cấy ghép và thực tại có thể bị tái lập, kẻ thù thực sự có thể là chính cái bản ngã mà cô từng tin tưởng...…
"...Cơn mua rơi bên hiên hè vắng đôi mình chung đường Ta bên nhau tình cờ trú mưa bên thềm phút chốc..."Đang chú tâm làm bài thi, Đông Chương bỗng nghe thấy một giọng hát nhỏ. Đảo mắt nhìn quanh, Ồ, là con nhỏ ngồi cạnh."Bạn có thể yên lặng để mình làm bài được không?" - Chương lịch sự khẽ nhắc."Không." - con nhỏ quay sang, trợn to mắt lên nhìn Chương, hộc hằn đáp.WTF?! Thể loại gì vậy! Nhịn, nhịn đi Chương. Đang thi. Một điều nhịn là chín điều lành đó Chương."...Anh mê say ngu ngơ từng phút giây...... Ồ ô ố..."Chú tâm. Chú tâm. Chú tâm.Đậu xanh rau má, sao chẳng con chữ nào vào đầu thế này?! Con nhỏ hát cái thể loại nhạc gì vậy? HKT à?!Chương quay sang, khều khều, định bụng lại nhắc khéo nhỏ. Thế nhưng, nhỏ chẳng có vẻ gì quan tâm đến sự hiện diện của Chương mà tiếp tục vừa làm bài vừa lắc lắc đầu, nhún nhún vai theo nhịp nhạc khẽ hát. Lúc này, trong phòng thi im ắng chỉ có tiếng quạt ù ù quay. Phía trên, hai cô giám thị đang khẽ trò truyện tâm tình. Có mấy đứa đang "tranh thủ cơ hội", thấy Chương nhìn sang, bọn nó chỉ trừng lại như muốn nói "tự túc là hạnh phúc" rồi quay đi luôn. Còn con nhỏ bên cạnh, nó cứ hát......Thời gian, vô tình lặng lẽ trôi qua. Một phút. Hai phút. Ba phút .... Năm phút. Tình hình coi bộ không ổn thật rồi. Máu nóng nổi lên, Chương định bất chấp tất cả báo cáo hành vi của cái con trẻ trâu nào đó với giám thị thì lúc này, nhỏ quay lại nhìn Chương. Ngưng một hồi, con nhỏ nhép miệng:"Này cô bé ơiChần chậm thôi chớ bước đi nhanhĐừng vội bóp nát trái tim anh..." - vừa nhép, vừa nhướng m…
"Helena thân mến, Đã bao lần tôi gọi tên em. Helena. Helena. Vẫy vùng giữa chơi vơi vô định. Trong cả giấc mộng mị sâu thẳm nhất, em vẫn ở đó, rực rỡ như một áng hoa tinh khôi, thuần khiết, không thêu dệt đâm lên giữa cõi đất khô cằn. Helena, lại một giấc mơ, như một thói quen." Fan-fiction về Victor Grantz và Helena Adams của tựa game Identity V. Chúc các cậu có một ngày vui vẻ.…
Mục Thiên Câu, một gã tuổi còn trẻ ngay tại công ty nội lũ sang kỳ tích đích liều mạng ba lang, ba năm nội từ nhỏ tiểu văn án quang vinh thăng phó chấp hành tổng giám, sở dĩ vi"Phó" chấp hành tổng giám, là bởi vì vì hắn cấp trên còn có một cái phù không dậy nổi đích hai thế chủ; Lăng Dục Thừa, tổng tài đích bảo bối con trai độc nhất, trừ bỏ tiêu tiền ngoạn nữ nhân ở ngoài không đúng tý nào, không chỉ không giúp công ty kiếm tiến bán mao tiền, ngược lại thống quá không ít làm trò cười cho người trong nghề đích phễu. Dựa theo bình thường tình huống, bị như vậy một cái thước trùng cưỡi ở trên đầu, tuổi trẻ đầy hứa hẹn đích Mục Thiên Câu phải thôi tức giận bất bình, phải thôi như hổ rình mồi, nhưng, hắn không có, hắn chẳng những đối Lăng Dục Thừa trung thành và tận tâm, thậm chí vô điều kiện địa thu thập thủ trưởng muốn làm đi ra đích một đống lạn trướng, nguyên nhân, chỉ có một. . . . . .…
"Bên ngoài lạnh rồi ngươi mặc áo lông vào hãy đến lồng sắt quỳ."Hiểu Phong với lấy áo lông của mình trên sàn khoác lên người, không biết là ai giẫm lên bên trên đã bị bẩn. Tư Đồ Ức Nam cũng nhìn thấy, nói: "Đợi đã..."Hắn bước lại kháng lấy áo choàng mình mới cởi ra, áo lông gấu dày ấm, lớp lót thêu chìm hình núi non trùng điệp bằng chỉ vàng. Giật lấy áo đã bẩn vứt sang một bên, khoác áo lông gấu lên người Hiểu Phong, cẩn thận buộc dây lại: "Đi đi."Hắn gượng dậy cáo lui ra ngoài chịu phạt."Mấy đứa trẻ này lớn rồi bắt đầu không chịu nghe lời nữa." Vương Gia dựa gối cảm thán, liếc lệnh bài trên bàn ngẫm nghĩ.…
Coi chừng mất máu nhé !!!…
Tác phẩm: KẺ ĐỢI NGƯỜI ĐITác giả: Ngô Hạ ChiThể loại: VN - Tình cảm - Xã hộiTrích đoạn:"Cậu cưới mợ về, rồi lại đi biền biệt không hẹn ngày gặp lại. Ba má chồng thì già yếu, nhà cửa thì tan hoang, nợ đầm nợ đìa khắp nơi. Lưng của một người con gái còn chưa đủ đôi mươi, đã phải è ra mà lo trước lo sau cho vẹn toàn.Từ một tiểu thơ khuê các, tối ngày bầu bạn với sách vở, thêu thùa thì giờ mợ thay đổi quá. Chẳng áo gấm lụa là, mày liễu môi son mà chỉ còn là bộ bà ba và khuôn mặt lúc nào cũng lấm đầy bùn đất. Làn da trắng như ngọc ngày nào của mợ đã sạm đi không ít, người thì gầy gò trơ cả xương. Bởi mợ phải đi xin làm mướn cho một tay nhà giàu khác trong làng, rồi rảnh rổi lại ra sông mò cua bắt óc kiếm thêm tiền trang trải trong nhà. Có người bảo mợ về kêu ba má chồng bán đi hai ba thửa đất rồi mặc sức mà xài, nhưng họ đâu biết là nhà chồng mợ đâu còn chi mà bán. Bởi cậu đã mang chúng nướng theo những thớ bạc đỏ đen mất từ lâu rồi."…
_ Thể Loại : Ngôn Tình_ Nhân Vật Chính : Lâm Hạo Thần × Mai Tiểu Ân_ Nội Dung : Truyện kể về cô bé Mai Tiểu Ân vào 1 ngày đẹp trời lúc cô 9 tuổi cô bắt gặp 1 cậu bé đang ngồi khóc ở góc cây ven con sông vắng. Lâm Hạo Thần bây giờ không còn dáng vẻ lạnh lùng thờ ơ như ở nhà nữa mà thay vào đó là 1 cậu bé 12 tuổi như bao người biết vui biết buồn. Mai Tiểu Ân nhìn xuống dưới tay mình là chiếc khăn có thêu tên Ân Ân do mẹ cô bé mai tặng, Do dự 1 lúc cô bé bước lại và đưa chiếc khăn cho Lâm Hạo Thần và nở nụ cười thật ngây thơ : - Cho anh nè. Lâm Hạo Thần nhìn người trước mặt và nói : - Sao lại cho tôi ?Tiểu Ân cười ngây ngô đáp. - Tại vì anh đẹp trai mà lại khóc nên sẽ xấu xí đó.Lâm Hạo Thần cười. Phải lần đầu tiên cậu cười nói với 1 người lạ : - Anh tên Lâm Hạo Thần.Còn em ? - Em là Mai Tiểu Ân, em có thể gọi anh là Thần không, chỉ một mình em thôi ! - Được! Chỉ một mình em !Sau đó mỗi ngày cả 2 cùng hẹn nhau 10 giờ tại gốc cây đó cùng nhau chơi. Ba năm sau, Lâm Hạo Thần 15 tuổi Mai Tiểu Ân 12 tuổi.Một ngày Hạo Thần nói với Tiểu Ân : - Sau này em làm vợ anh nhé !Tiểu Ân ngây ngô đáp : - Vợ là gì ạ ? - Vợ là người sẽ ở bên anh suốt đời. - Được ạ vậy em đồng ý .Nghéo tay nhé . Ai ngờ cái nghéo tay đó gặp lại đã mười năm sau. !…
ại đại đường cử hành hôn lễ"Ta tên Long Trác Việt, về sau có thể làm tỷ đệ tốt với ngươi sao?" Nam tử mắt lóe tinh quang, gương mặt xấu xí được che lại khiến người khác khó có thể bình luận gì được."Thật sự có thể cùng ngươi làm tỷ đệ tốt sao, tiểu Việt Việt?" khăn hỉ được nàng nhấc lên, một nhan sắc khuynh quốc khuynh thành hiện ra trước mắt hắn.Toàn bộ những người có mặt trong đại đường nhất loạt ngã xuống!~.~Nhan Noãn Noãn tỉnh lại thì phát hiện mình đang ở trong kiệu hoa, bị người khác tính kế gả cho nam nhân nửa người nửa yêu trong truyền thuyết, một ngốc tử với dung mạo của quỉ.Nhưng nam nhân với dung mạo như tranh vẽ trong tân phòng của nàng này là ai?Người ta xuyên qua được làm Vương phi, oanh oanh liệt liệt đấu thắng mẹ chồng, giáo huấn tiểu thiếp, chỉnh chết ác phu, cuộc sống hạnh phúc vô biên.Nàng xuyên qua cũng một thân Vương phi, lại có diễm phúc cùng Vương gia phu quân danh chính ngôn thuận bái đường trở thành hảo tỷ muội?!Phu quân người ta lấy binh đao trấn át võ lâm, thiên hạ đệ nhất oai phong lẫm liệt.Phu quân nhà nàng lại lấy thêu thùa làm thú vui, kỹ thuật thêu thiên hạ vô song.Phu quân nhà người ta mạnh mẽ, oai hùng không dấu lệ.Phu quân nhà nàng mỗi ngày khăn thay mấy bận, bộ dáng hoa lê vũ đái tức tưởi nói với nàng: "Nương tử, vi phu bị người ta khi dễ!"~.~…