the end of the Earth
nghĩ gì viết đấy th…
nghĩ gì viết đấy th…
Sẽ có một ngày chúng ta phải vẫy chào nhau và ước không bao giờ phải nói lời tạm biệt.Thật ra tạm biệt không phải là chia ly, mà đó chính là một lời hứa hẹn cho lần hội ngộ tiếp theo rất xa. Tất cả những điều bạn làm khi còn là học sinh điều có ý nghĩa, đều là động lực giúp bạn tiếp tục bước đi trên con đường đời của mình..Và hơn nữa, nếu có yêu ai hãy nói ra cho người kia biết... Dù là thành công hay thất bại thì ít ra người ta cũng biết. Đừng như tôi, vì muốn giữ lại cái tình bạn bền vững mà mãi mãi không bao giờ dám thổ lộ... suy cho cùng thì vẫn là do tôi không đủ can đảm.…
ý là nhà t vừa nuôi một con mèo :))) nên t nghĩ t nên viết một fanfic khi Hannibal là mèo (Người lai mèo)…
Như P1 và P2 =)))Lại là những đoản văn vô cùng đáng yêuu về all couple của all geigroup <3…
Tổng hợp những đoạn lời hát hay nhất.…
Ở một thế giới nọ mang tên Exalerina, nơi sinh sống của muôn loài sinh vật trong truyền thuyết, trong trí tưởng tượng của con người được hiện thực hoá, các Elves, nhân thú và các loài rồng, v.v. Những cư dân nơi đây được gọi chung là các Exantrian, những sinh vật với thể chất hơn người và đều có khả năng sử dụng ma thuật một cách thông thạo. Với một nền văn minh tiên tiến không khác gì ở Trái Đất, những giai cấp, cấp bậc rõ ràng và những bộ luật riêng biệt, cũng không khác với con người là bao. Tuy nhiên, những cư dân nơi đây chưa từng nghe đến hai chữ " con người ", nên việc thế giới này xuất hiện một con người sẽ gây nên sự náo loạn không đáng có cho họ. Điều đó dẫn việc Iris Evalgrein, một con người, phải che đậy đi thân phận thật của mình, tránh né, lẫn trốn để không bị phát hiện. Không rõ sự tồn tại của cô ở nơi đây có lý do gì, là một sự tình cờ? Hay là do được sắp đặt? Dù cho lý do có là gì thì sự hiện diện của cô gái trẻ đây, ắt sẽ thay đổi vận mệnh của nền văn minh Exalerina. Iris cùng với người bạn Elf của cô, Alden Guillaume, liệu có thể cứu vãn được thế giới này không? Hay cứ để cho nó lụi tàn dần và chìm sâu vào biển lửa của ngày phán quyết?…
Tớ thấy watt việt ít imagine girlgroup quá nên tớ sẽ làm thử một bộ xem sao. Tớ lại vốn là một đứa lớn lên từ đất Hà Nội nên mỗi bài viết sẽ mang hơi thở nhẹ nhàng mộc mạc của Hà Nội những năm 2000. Cảm ơn mọi người đã đọc.…
Girlgroup pictures…
Fabius Bile thực hiện phẫu thuật cho một bệnh nhân vô danh, phát hiện và ghi nhận một căn bệnh thoái hóa đang dần phá hủy các cơ quan của đối tượng. Suy ngẫm về quá khứ khi làm việc, Fabius nhớ lại thời điểm trước khi Emperor's Children hợp nhất với Fulgrim, khi họ đang mắc cùng một căn bệnh ăn mòn và sắp tuyệt chủng. Làm việc như một Dược Sư, ông bắt đầu ra lệnh hành quyết tất cả những người anh em của mình có triệu chứng và coi cơ thể họ như những cục vật chất hữu cơ đơn giản để nghiên cứu, thậm chí cả người bạn thân Lycaeon, người mà cuối cùng ông buộc phải ra lệnh hành quyết. Bắt đầu khâu vết thương cho bệnh nhân, Fabius suy nghĩ rằng chính việc phát hiện ra Fulgrim và việc tái tạo lại mã gene bằng gen của ông đã cứu họ. Tuy nhiên, điều đó không phải là toàn bộ sự thật, khi bệnh nhân được tiết lộ chính là...Truyện ngắn có xen lẫn giữa hiện tại và ký ức quá khứ.…
Tên truyện: Insomnia.Tác giả: eustasskidredhairedbastard.Summary: Law có vài vấn đề với cơ thể, và Kid thì làm sao mà ngủ được khi cứ bị nhìn chăm chăm? Vì vậy, gã quyết định giúp hắn chữa khỏi bệnh này.Nguồn: https://archiveofourown.org/works/6775477?view_adult=trueBản dịch có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ đâu.(Bản dịch chưa được trau chuốt.)…
Truyện nói về một hành trình dài , đầy bí ẩn😤🤫.…
Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu…
:))))…