Chia Cách Uyên Ương
truyện dựa trên tưởng tượng của tác giảvui lòng không reup…
truyện dựa trên tưởng tượng của tác giảvui lòng không reup…
Sẽ thế nào nếu ta pha trộn giữa hội hoạ và âm nhạc. Liệu nó sẽ là một giai điệu được vẽ lên bằng những gam màu rực rỡ hay là một bức tranh được tạo ra bởi những nốt nhạc trầm bổng, du dương?…
Cậu có biết... cậu khiến người khác không thể dừng lại được không?" - Minh Anh nói khẽ, mắt không dám nhìn thẳng.Lan Hương im lặng. Rồi cô bước một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người."Và cậu có biết... tớ đã cố gắng rất nhiều để không thích cậu, nhưng không làm được không?" - giọng cậu nhỏ như gió thoảng, nhưng từng chữ lại nặng như rơi xuống tim cô.Lan Hương ngẩng lên, ánh mắt long lanh dưới ánh đèn vàng dịu cất tiếng:"Vậy... chúng ta đừng cố nữa được không?"Minh Anh khẽ gật đầu, tay vươn lên xoa nhẹ lên mái tóc mềm mượt của cô gái nhỏ. Không có lời hứa hoa mỹ, không cả cái nắm tay. Chỉ là một ánh mắt nhìn nhau,một cái xoa đầu nhẹ nhàng và cả hai cùng hiểu - từ khoảnh khắc ấy, họ thuộc về nhau.Dưới tán cây phượng sắp mùa thay lá, mùa thanh xuân của họ vừa chính thức bắt đầu.…
Chẳng có gì đặc biệt ngoài mấy câu chuyện thường ngày của lũ điên trọ ở đó cả!…
Uyển Như và Thế Phong là 2 người bạn thân thiết từ hồi nhỏ cô bé uyển như luôn đem lòng thích cậu bạn thân của mình hết lòng vì cậu nhưng tình cảm của cô không được cậu coi trọng. Sau bao tổn thương dằng xé liệu cô bé có tìm thấy bến đỗ yên bình?…
'Cậu là người đưa tớ món quà vào giờ ra chơi sáng nay đúng chứ?'Chiếc điện thoại được đặt tùy tiện nơi góc bàn bỗng phát lên tiếng 'ting' chói tai. Tôi buông bút dừng bài toán đang dang dở, khẽ đưa mắt quét sơ những dòng tin nhắn đang hiển thị ngay ngắn trên màn hình."V-vãi! Nhắn thật à?"…
Căn phòng chìm trong bóng tối đặc quánh, thứ bóng tối không chỉ che khuất mọi vật mà còn như có trọng lượng, đè nặng lên lồng ngực người đứng bên trong. Không khí lạnh và ẩm, mùi gỗ mục trộn lẫn với mùi ẩm mốc len lỏi vào từng nhịp thở. Trên bức tường bong tróc, những vết nứt ngoằn ngoèo trông như các mạch máu khô quắt, run rẩy dưới ánh đèn vàng yếu ớt.Ở góc phòng, chiếc tủ gỗ cũ đứng im lìm, nhưng sự im lặng của nó không hề vô tri. Cánh tủ khép hờ, tối đen bên trong sâu đến mức ánh sáng không thể chạm tới, như một cái miệng há ra chờ nuốt chửng bất cứ ai đến gần. Thỉnh thoảng, có tiếng kẽo kẹt rất khẽ vang lên — không đủ lớn để xác định nguồn gốc, nhưng vừa đủ để khiến sống lưng lạnh buốt, như thể có ai đó đang cử động trong bóng tối, cố tình không để bị phát hiện.Thời gian dường như ngừng trôi. Mỗi giây kéo dài ra, đặc quánh bởi nỗi sợ vô hình, và cảm giác rợn người nhất không phải là thứ đang hiện diện… mà là cảm giác rằng có thứ gì đó đang nhìn, kiên nhẫn chờ khoảnh khắc thích hợp để bước ra khỏi bóng đêm.…
Lần đầu mình viết có thể sai sót hoặc không được hay và hợp gu của bạn.Các bạn có thể để lại vài gợi ý cho mình đây là truyện ngắn thôi "Đừng theo đuổi tôi nữa bộ cô điếc hay gì thứ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga không biết lượng sức mình "…
chỉ chú trọng duy nhất một người đặc biệt đọc phải.mơ về một cuộc sống mới, mơ về những quá khứ.…
'' Có lẽ tình yêu luôn nồng cháy, mãnh liệt nhất vào mùa đông, khi mà mọi thứ đều cần hơi ấm, trái tim cũng không ngoại lệ ... ''…
ngôn tình, hiện đại, HE, ngọt sủng, giới giải trí, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, 1v1.…
câu chuyện nói về cặp đôi ngư yết , từ người qua đường tới bạn học rồi đến anh em và rồi thành.................…