Nè ! Đừng nói là mình yêu thầy nha - cv: meoconlunar
…
Sám hối nam nhân Hà Hải Dận tìm yêu tuyên ngôn ──Mĩ Lí, ngươi được không? Chia tay bốn năm, ta không có một ngày đình chỉ nhớ ngươi......Từ mất đi nàng hậu, tưởng niệm hóa thành động lực làm hắn thoát thai hoán cốt,Hắn trở lại phụ thân công ty tiếp được gánh nặng, từ đầu học khởi thẳng đến trở thành CEO,Trở nên thành thục có trách nhiệm cảm, chỉ chờ mong còn có cơ hội cho nàng một cái yên ổn gia,Thật vất vả được đến của nàng tin tức, hắn ngàn dặm xa xôi đi đến này thôn trang nhỏ,Nhưng mà từng thương nàng quá sâu, cuối cùng nhìn thấy nàng khi, nàng cũng đã thay đổi,Từ ôn nhu uyển chuyển hàm xúc tiểu nữ nhân biến thành đối hắn tràn ngập phòng vệ thứ vị,Bất quá không quan hệ, nàng không thu lưu hắn trọ xuống, hắn làm theo có cách pháp lại không đi,Nàng cố ý cơm cơm nấu hắn không ăn đồ ăn, vậy đổi hắn đi hỗ trợ mua nguyên liệu nấu ăn,Thấy nàng lái xe máy bị thương, trong lòng hắn hoảng hốt đau lòng không cách nào hình dung,Kiên trì chiếu cố nàng trừ bỏ yêu nàng, lại là muốn lợi dụng trong khoảng thời gian này vãn hồi nàng,Tuy rằng đối hắn vẫn hữu tình, nàng lại nhân không tin tưởng lại có được hạnh phúc mà kháng cự hợp lại,Nhưng hắn tuyệt không buông tha cho, lần này mặc kệ nàng lại trốn được kia, hải giác cũng muốn tìm Mĩ Lí......…
- Cô à, Lục Hy lớn lên nhất định rất xinh đẹp. Cô hứa với Nhất Dương nhé, sau này khi Lục Hy lớn lên, Nhất Dương nhất định sẽ "xách" em ấy về làm "phu nhân"- Một cậu bé có làn da trắng hồng, đôi môi mỏng thu hút, chiếc mũi cao đáng ngưỡng mộ nằm ngay trung tâm của khuôn mặt góc cạnh điển trai, mái tóc đen ôm lấy toàn bộ khuôn mặt "đẹp từ trong trứng" ấy. Không cần chải chuốt mà vẫn soái ca như thế dù chỉ là anh chàng vừa lên 8. Cậu đá mắt với người phụ nữ ngồi trên chiếc xích đu trắng, đưa ngón út bé nhỏ của mình đến trước mặt người phụ nữ ấy tỏ ý muốn ngoéo tay "xác nhận". Người phụ nữ mỉm cười hiền từ ngoéo tay với cậu bé, xoa đầu nhị thiếu gia họ Nhất rồi châm chọc:-Tiểu tử nhà cậu, cậu mỗi ngày trốn anh chị Nhất Bạch chạy sang đây đều lặp đi lặp lại câu đấy. -Lục phu nhân véo má Nhất Dương, nhìn về nơi đứa con gái bé nhỏ của mình, bà ôn tồn nói tiếp với giọng đầy thương cảm:-Nhưng sau này nhất định phải thay ta chăm sóc tốt cho Lục Hy đấy nhé! Ta kì vọng vào con. Nhất Dương!-Chuyện bậc nam nhi nên làm thưa Mẹ Vợ ạ!- Nhất Dương cười tít mắt, trưng ra cái răng khểnh đáng yêu cực kỳ. Xong cậu vội chạy đến nơi có một bé gái rất dễ thương chừng 1tuổi hơn đang tập đi cùng với bà quản gia. Cậu liền nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn, không đen láy như những cô bé khác cậu từng gặp mà có đôi mắt nâu đến kì lạ, cậu bảo:- Cún này, lớn nhanh nhé! Anh đợi!…
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất NhậtGiới thiệu:Trong một đêm buông thả.Cô nhất quyết đòi ra ngoài, không phải chỉ là một "màng mỏng" sao? Cô không cần.Tìm đại một người đàn ông khiến mình từ một cô gái trở thành một người phụ nữ chân chính.Nhưng lại không ngờ mình "tùy tiện" đụng phải một ông trùm hắc đạo, lại còn mang thai "long loại"....Anh còn trẻ nhưng đã leo lên được vị trí vương giả, có rất nhiều người muốn lấy mạng anh, nhiều ánh mắt trong bóng tối ngầm theo dõi anh.Trong một lần chạy trốn anh đụng phải một cô gái ."Phụ nữ đưa tới miệng rồi mà còn không dám ăn, anh thật không đáng làm đàn ông..."Cũng bởi câu nói này, anh cướp lấy thân thể cô, lưu lại trên người cô dấu ấn của mình.Nhưng vì đêm đó mà sáng hôm sau anh bị cảnh sát bắt và chịu bảy năm tù....Bảy năm sauAnh giống như vương giả ra khỏi nhà giam, biến đổi trong chớp mắt, anh đã trở thành một giám đốc nổi tiếng toàn cầu.Mệnh lệnh đầu tiên anh đưa ra chính là "tìm ra người phụ nữ kia, nhất định phải bắt sống đến đây ."※※※Trích 1:"Mẹ, mẹ, cha tới""Cái gì? Anh ta ở đâu?""Đang ở cửa""Bảo bối, con nghe mẹ nói, chúng ta phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Nhưng mà... chạy trốn cũng rất quan trọng.""Hả? Vậy phải bình tĩnh hay chạy trốn?""Ngốc quá, đương nhiên phải bình tĩnh và chạy trốn, mau!"Mỗ bảo, chảy mồ hôi......Trích 2:"Mẹ, mẹ! Cha lại tới nữa!""Cái gì? Còn không mau chạy thôi?""Không kịp rồi, cha đang ngồi bên ngoài.""Bảo bối, con nghe mẹ nói này..."Còn nói nữa à?""Đúng vậy, đây là th…
Câu chuyện trên chỉ là một câu chuyện viễn tưởng. Xoay quanh một cô gái nhỏ và một chú meif mà vô tình nhặt được. Mọi chuyện sau đó sẽ còn kéo dài...…
Có bao nhiêu người tin vào tình yêu vậy ?Có bao nhiêu người được hạnh phúc ? Có ai được sống vì bản thân không ? Có ai đã khóc một lần thật đã ? CÒN RẤT NHIỀU CÂU HỎI Nhưng trên thế gian này tất cả đau buồn, thất vọng , khó chịu , nhục nhã thậm chí là gục ngã không đứng lên được thì tất cả đều phải giấu trong lòng VÌ CUỘC SỐNG LÀ ........…
Tôi làm văn không hay lắm nên mong các bạn ủng hộ và cho ý kiến nha! Cảm ơn!…