Quên Đi Em Là Ai
Thanh Thanh đau đến chết đi sống lạiĐình Đức cũng thế.…
Thanh Thanh đau đến chết đi sống lạiĐình Đức cũng thế.…
Truyện đc kể có 1 vị tổng tài và người vợ là phu nhân lạnh lùng ( đọc chuyện sẽ hỉu ) Viết theo cảm xúc của tác giả nếu thấy hay các bạn hãy ủng hô chuyện nhé…
cô bé lọ lem, cưới hoàng tử và hết =))…
Truyện có ngôn ngữ khá đời thường , xoay quanh những điều trong cuộc sống . Bạn nào thích có thể lướt qua nhaaaTruyện của tác giả Lan Rùa nên có phong tục tập quán rất Việt Nam , nên cân nhắc trước khi đọc…
Ngụy Thương nhìn bầu trời hồng hồng dưới ánh chiều tà , đẹp đẽ vô cùng như màu pastel trên chiếc áo yêu thích của Tạ Đồng Ni. Mưa lây phây, gió thổi cuồn cuộn rít lên từng hồi cuốn những chiếc lá khô vàng úa đập vào người anh.Ngụy Thương cười lạnh, khung cảnh thê lương kỳ lạ. Ráng chiều hồng phấn thay bằng bầu trời giăng đầy mây đen mù mịt. Ngụy Thương vô cảm nhìn khung cảnh trước mặt, khẽ lẩm bẩm mấy câu thơ Mưa lây phâyTrời đổ gióÁnh tà mấtEm buông tayMưa vẫn đóGió vẫn đâyAnh vẫn vậyChỉ thiếu emTình yêu ấyDù thế nàoCuối cùng vẫnKhông giữ đượcDuyên không cònPhận không buộcThời không đổiTa chia xaCánh hoa tànLá cây khôHồ nước cạnChưa hết yêuTạ Đồng Ni ngồi trên thành ban công nhìn khu phố kênh đào sầm uất, thuyền đò đi lại không ngớt. Ánh nến từ những nhà hàng ven kênh hắt xuống mặt nước, khung cảnh thêm lãng mạn,như làm nền cho các cặp đôi ngồi đò trên kênh. Trong lòng dâng trào chua xót, khoé mắt Tạ Đồng Ni ươn ướt. Tình đầu đẹpRồi cũng tanHoa có đẹpRồi cũng tànNước đong đầyRồi cũng vơiTình cũng vậyRồi cũng hếtBiết thế rồiCớ sao yêu?Biết kết cụcVẫn cứng đầuLiệu cách cô cả nửa vòng trái đất có còn nhớ cô không?…
Đoản đã được viết ra chỉ trong vòng mấy phút ngắn ngủi. Lần đầu viết ngược. Mong bỏ qua. [Jounad]…
Từ một nô lệ ẩn nhẫn trở thành cẩu hoàng đế cố chấp.Năm 15 tuổi, Nguyên Tử Triều người đầy vết thương khuất nhục quỳ dưới mưa lớn, trước mặt là gian phòng ấm áp, nơi phu tử đang giảng bài cho con cháu thế gia những đạo lý mà hẳn không hiểu."Sáng ngộ đạo, tối chết cũng cam lòng." Sau này xoay người đắc thế, nô lệ ti tiện ngày ấy đã bước lên đỉnh cao quyền lực, tra tấn từng người đã từng sỉ nhục hắn.Đế vương trẻ tuổi nửa quỳ dưới đất buộc chiếc chuông vàng vào chân nàng, Vân Tích run run, nhắc lại chuyện cũ hòng tìm đường tự cứu mình: "Ta chưa từng tổn thương ngươi."Ước nguyện 10 năm cuối cùng cũng thành hiện thực, Nguyên Tử Triều ghé vào tai nàng nói: "Năm ấy nàng dạy ta sáng ngộ đạo, tốt chết cũng cam lòng, ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.""Nhưng trước khi chết, ta muốn có được nàng."Nàng là đạo của hắn, hắn nguyện ý tối chết vì nàng.…
Chúng ta yêu nhau, thương nhau, đều không. Nhưng ở bên cạnh nhau, quan tâm, dành tình cảm cho nhau, mâu thuẫn thật. Không gọi là yêu, không gọi là thương, không rung động khi bên cạnh, nhưng vẫn là thương, vẫn là yêu từ một phía. Vốn dĩ biết kết quả ngay từ khi bắt đầu, biết yêu thương không đến đâu nhưng vẫn chạm vào nhau, quy luật cuộc sống. Chưa chắc bên nhau đã là yêu, chưa chắc đúng người mà lại hạnh phúc, là sai thời điểm, là không nên xuất hiện, ta gọi nhau không phải là người yêu, không phải người thương. Đối với nhau khi đau buồn, gọi tên nhau khi nhớ, nhưng không nói với nhau tiếng yêu nào. Vậy, từ hôm nay gọi tên em là tri kỉ, là người vốn thương mà không thể thương, vốn cần mà không thể cần, muốn yêu mà không thể cạnh bên!…
Trong khu nhà của các Bijan, mỗi tuần sẽ có một cuộc hội ngộ. Ở đó, họ nói chuyện, bàn bạc, cũng có khi tranh cãi. Nhưng với Hoàng Kim và Kình Thiên, bất đồng không chỉ dừng lại ở lời nói-mà là một cuộc chiến thực sự.Một người là cơ giáp lạnh lùng, kiên định, luôn hành động nhiều hơn lời nói. Một người là huyết long kiêu hãnh, bốc đồng, không bao giờ chịu khuất phục trước bất kỳ ai. Họ không phải kẻ thù, nhưng cũng chưa từng thật sự hòa hợp.Là ghét nhau đến mức không thể chung đường, hay là gắn bó đến mức không thể rời xa?Căng thẳng giữa họ bùng nổ từng chút một. Một câu nói thách thức, một cái liếc mắt khiêu khích, và rồi... mọi thứ được giải quyết trên giường. Khi lý trí bị đốt cháy bởi ham muốn nguyên thủy, kẻ áp đảo và kẻ bị áp đảo chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh."Dạo này cậu càng lúc càng tùy tiện, có cần tôi dạy lại không?""Anh nghĩ anh có tư cách?""Không nghĩ. Tôi vốn dĩ đã ở trên cậu."Một cuộc tranh chấp không hồi kết-giữa thống trị và khuất phục, giữa căm ghét và đắm chìm, giữa chiếm hữu và lệ thuộc.Liệu họ có thực sự muốn thoát khỏi nhau, hay đã sớm nhận ra rằng trong mối quan hệ vặn vẹo này, cả hai đều đã không còn đường lui?- Kim Giáp - Huyết Long, một trận chiến không ai có thể thắng.…
Tôi 25, em 19.Em như một trái đào căng mọng nằm trên cây, tôi chỉ là một kẻ đứng nhìn và không dám chạm vào trái đào ấy.Thích rồi, yêu rồi mỗi tội là anh không nóiRất muốn em là của riêng mìnhNhưng mà anh lại sợ không nổi.... Tình đắng như ly cà phê - ngơ, nân.…
-Hihi em đẹp lắm phải không anh-Em là cô dâu đẹp nhất cuộc đời anh rồi - Hehe_________________________-Cô dâu bây giờ nơi đâu anh sắp nhớ em đến chết rồi......- Anh cứu cả thế giới nhưng không cứu được em...-"Em lại thất hứa rồi em xin lỗi ông xã của em..."-Cô dâu ơi...em đâu rồi..anh nhớ em_______&&_______…
bắt đầu seeries trả request của cục đường nào :3 vào nhận hàng nào @kiemlien123truyện về một hoàng tử nhở, được vương gia cưng chiều…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
Ở một nơi thật xa cậu ấy đã bỏ cô ấy ở lại.…
COMING SOON‼️ | Fic roleplay | Crowley x Aziraphale |Good omens|2023, hiện tại đang là mùa đông ở London - Soho , 6 giờ sáng, tuyết phủ đầy mặt đường và những căn nhà ở quanh khu phố (do trận bão tuyết đêm qua). Ngoài trời tuyết vẫn lác đác rơi, đủ để khiến một con mãng xà chết cóngwait and see ;) cứ chờ mà xem <3…
1. Có một người tôi thíchCậu không tài giỏi, cũng chẳng xinh đẹp.Cậu chỉ đơn giản là một người mà tôi thương...!2. Thanh xuân của tôi rực rỡ thế này, đều nhờ có cậu.Cậu, một chàng trai bình thường, với người khác,Nhưng rạng ngời, trong mắt tôi.…
Trần Trung Kiên, một pháp sư trẻ tuổi với nhiệm vụ bảo vệ nhân loại, không thể ngờ rằng trong một lần tham gia buổi trấn yểm cổ xưa, anh lại vô tình giải phóng Đỗ Trọng Nghĩa – một cổ linh bị phong ấn ngàn năm. Trong khoảnh khắc máu đen tràn ngập, Nghĩa bước ra từ bóng tối, mang theo nụ cười nhẹ nhàng đầy nguy hiểm: "Tìm được em rồi."Với huyết mạch "hộ mệnh tử thần", Kiên bị buộc phải lập một huyết ước với Nghĩa, giao phần máu, linh lực và cảm xúc của mình vào các đêm trăng máu để duy trì sự sống. Càng ghét Nghĩa bao nhiêu, Kiên lại càng bị cơ thể mình phản bội bấy nhiêu, khi mà mỗi đêm trăng máu, sự lệ thuộc vào Nghĩa ngày một sâu đậm hơn.Bị xích hồn và chiếm hữu, Kiên quyết định chạy trốn, nhưng Nghĩa luôn theo sát, đôi khi đến mức cực đoan và tàn nhẫn. Sự căng thẳng giữa hai người lên đến đỉnh điểm khi Kiên bắt đầu nhớ lại ký ức của kiếp trước, khi cậu đã từng là người đồng hành bên Nghĩa, yêu thương hắn nhưng cũng chính tay phong ấn hắn vì những nỗi đau cũ.Khi mọi thứ tưởng chừng như không thể cứu vãn, Kiên đứng trước sự lựa chọn: phá vỡ huyết ước và giết Nghĩa lần nữa, hoặc hoàn toàn hiến tế bản thân để Nghĩa có thể tồn tại mãi mãi."Hãy dâng máu cho ta, nhưng cũng đừng buông tay ta nữa." – Kiên cuối cùng đã chủ động trao tặng trái tim mình cho người mà mình vừa ghét vừa yêu.Liệu tình yêu giữa một pháp sư và cổ linh có thể vượt qua mọi ràng buộc, khổ đau, và chiếm hữu, để đến với một kết thúc hạnh phúc?…
Ngũ Linh-hậu duệ của Hỏa Diệm Chu Tước, một tiểu hồ ly ngạo kiều, xấc láo-vừa nghe tin mình bị ép gả đã nổi giận đùng đùng. Cưới một con chim? Đúng là hoang đường!Nhưng khi gặp mặt phu quân tương lai, cậu lại bất giác cứng họng.Kim Sí Điểu- Hoàng Tước, vương giả của bầu trời, thần điểu cao quý mang huyết mạch hoàng kim-không những bá đạo mà còn khó ở đến mức không ai chịu nổi.Cậu muốn gây chuyện, hắn liếc một cái: "Ngoan."Cậu muốn bỏ trốn, hắn nắm cổ áo kéo về: "Đừng giở trò."Cậu muốn hòa ly, hắn chỉ cười nhạt: "Không được."Ban đầu, Ngũ Linh căm ghét cuộc hôn nhân này. Nhưng không biết từ lúc nào, mọi thứ đã thay đổi.Khi cậu bị thương, hắn vén tay áo giết sạch kẻ thù.Khi cậu lầm bầm nói lạnh, trời đất liền đổi mùa trong chớp mắt.Khi cậu thuận miệng nói thích thứ gì, hôm sau toàn bộ thiên giới đều biết.Ngũ Linh day trán: "Ngươi có thể bớt sủng ta không?"Hoàng Tước trầm giọng: "Không thể."Hóa ra, một con chim khó ở cũng có thể yêu đến mức này.…
Đêm tân hôn, cô bị anh giày vò phát tiết trên người.Anh nói anh không yêu cô , anh cưới cô vì trả thù.…
Tất cả cũng chỉ vì đấu đá dành ngôi vị , ta chỉ muốn là một nhiếp chính vương không màng thế sự bên cạnh người ta yêu trọn đời , mọi chuyện xuay chuyển rồi cũng đến lúc kết thúc , ta và nàng yên ổn sống cùng nhau răng lòng đầu bạc , con cái bình an…