My avatar
Hi mọi ngươi đến cuốn tiếp theo của mk…
Hi mọi ngươi đến cuốn tiếp theo của mk…
Hậu Good End. Những điều chưa làm...Một AU -Alternative Universe của game RPG UNDERTALE do Toby Fox phát hành.…
Fic được viết trong thời kì bấn loạn sến sẩm ẩm ương nhất trong cuộc đời fangirl.Có dùng chi tiết của 1 chuyện thiếu nhi mình từng đọc.…
光の彼方 – Phía xa của ánh sáng•“Ánh sáng không phải sự cứu rỗi.Nó là lời dối trá cuối cùng mà thế giới này dựng lên để khiến con người tin rằng họ chưa hoàn toàn mục ruỗng.”•Có những điều không được ghi vào sử sách. Có những tội lỗi được đóng khung bằng vương miện và máu.Kẻ chiến thắng được gọi là thần, kẻ phản kháng bị gọi là quỷ.Công lý chưa từng tồn tại. Chỉ có kẻ mạnh – và những kẻ biết cách kể chuyện trước khi họ bị cắt lưỡi.•Nếu ngươi vẫn muốn bước vào ánh sáng…Hãy biết rằng, thứ đang chờ ở cuối con đường…Là vực thẳm không đáy của những linh hồn chưa bao giờ được tha thứ.…
Khẩu vị khác thườngLãng mạn xen lẫn kinh dịHài hước và kì lạNhững điều bí ẩnp/s: Truyện không thích hợp cho đàn ông mang thai và cho con bú, cảm ơn!…
Creepypasta là những câu chuyện rừng rợn kể về những quái vật,những đứa trẻ tội nghiệp được đào tạo thành sát nhân và đây là đại gia đình của thế giới tội phạmthôi đọc đi rồi biết…
ko có gì đâu…
hi,nay tui "vắt óc''troll creepypasta…
Tập thơ này nói về một đôi phải xa nhau, do một trong 2 người lựa chọn rời quê hương để đến một thành phố mới. Mình lấy cảm hứng cho tập thơ này do một người bạn gái của mình nổi hứng đi vô Sài Gòn chơi. Bỗng dưng mình tự hỏi nếu bạn ý từ bỏ tất cả để ở lại đó không về nữa thì sẽ như thế nào =)))Tiêu đề tập thơ do bạn ý đặt. Ảnh cover của tập thơ này được lấy từ kho ảnh bạn ý tự chụp. Các bạn có thể xem ảnh của bạn ý ở insta: photobythach nhé.…
Một Pasta mới...Một kết cục mới...Liệu có thay đổi được số phận của cô hay không?Ảnh bìa được tự tôi vẽ ra, không có lấy ở nơi đâu cả.Cp: Toru x Eyeless Jack ; Jeff x Liu? ; Masky x Toby x Ben?? ; ...-Call me Toru...-…
tên hán việt: Lục trà nữ phối chân đích bất hồngTác giả: Đường Hoàn HoànDịch: Hồng trà kem Văn án:Tô Trầm Ngư thật vất vả mới ngồi vào ngôi vị hoàng hậu, vốn có thể xử lí hoàng đế mà trở thành thái hậu, không ngờ chớp mắt một cái, lại xuyên thành nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết giải trí.Nữ phụ cùng nam chính đính hôn, nam chính liền bỏ rơi nữ phụ ở lại mà đi tìm ánh trăng sáng là nữ chính.".........."Cái này có thể nhẫn nhịn được sao?…
Ba trăm sáu mươi lăm ngày, một năm qua, tôi cứ lặng lẽ, đứng giữa dòng người tấp nập của Hà Thành, miệng lẩm bẩm đếm từng ngày, không ngừng hỏi bản thân " Hôm nay là ngày mấy nhỉ?". Mọi người đi xuyên qua tôi, lướt qua tôi, tôi im lặng, họ không nhìn thấy tôi, không chạm được vào tôi. Nhận ra, thì ra mình đã chết...***Bảy trăm ba muoi ngày, hai nam rồi, cuối cùng cũng nhớ lại được cảm giác được người ta nhìn thấy, chạm vào cơ thể. Thời khắc tôi nhìn thấy em ở trong một ngõ khuất nhỏ, em vẫn như vậy, vẫn cô đơn. Cảm xúc trào lên một niềm vui khiến tôi hóa điên lên, chạy thật nhanh đến chỗ em, muốn ôm lấy em, hôn lên trán em, tôi điên mất.- " My ơi!"Em quay sang nhìn tôi, nhưng có gì đó lấp ló trong đôi mắt em, em nhìn tôi chằm chằm như tôi là một người xấu xa.- " Anh là ai?" Em hỏiTôi im lặng... Một giây... hai giây ... ba giây ... tôi như chết đi một lần nữa... Nhận ra, bản thân đang ở trong thân xác của một ai đó ...…
truyện không có gì đặc sắc…
Câu chuyện đơn giản về 2 con người có suy nghĩ khác nhau nhưng lại có một liên kết mạnh mẽ…
Câu chuyện sẽ luôn sống trong mỗi chúng ta theo những cách hoàn toàn khác biệt. Vì dù chúng ta có sử dụng cùng một hệ thống tư duy đi chăng nữa, tư duy của mỗi người không thể nào giống hệt với người khác được. Cách chúng ta tư duy chính là cách chúng ta nhìn thế giới. Cho nên dù chúng ta đang đứng trên cùng một mặt đất, nhưng chúng ta luôn luôn sống trong những thực tại riêng biệt, thế giới mà bạn nhìn thấy và thế giới mà tôi nhìn thấy không giống nhau, câu chuyện mà bạn kể và câu chuyện mà tôi nghe không giống nhau. Chúng ta là những sự tồn tại cô độc tuyệt đối. Sống là một hành trình mà chúng ta giao thoa rồi tách ra, nhưng kể cả vậy, mỗi người cũng sẽ nhìn thấy sự giao thoa đó theo những cách khác nhau. Ai cũng có nỗi đau riêng, ai cũng có câu chuyện riêng. Thậm chí, chúng ta trải qua cùng một bi kịch, nhưng cách chúng ta đau cũng khác nhau. Không có câu chuyện tôi đúng, bạn sai, chỉ có chúng ta khác nhau. Con người/sinh vật có tư duy, đều là những sinh thể cô độc tuyệt đối. Tôn trọng sự khác biệt chính là cách duy nhất để ta có thể sống cùng nhau. Tôi chủ quan và quả quyết cho rằng, chỉ khi chúng ta chấp nhận được sự thật này, thì chúng ta mới có thể không cô đơn.…
Cái này gần giống như 1 " bảo tàng " tranh của mình. Đầy đủ mọi thứ kì quặc~Và.... đảm bảo không cop ảnh trên Tumblr, Devian Art, hay Pinterest đâu:))))P/S : Trừ cái ảnh bìa :P…