[Fanfic][JiMin]Tôi Ghét Cô,Đồ Du Côn
…
Bạch Nguyệt Quang nhà nhà yêu mến, người người ngưỡng mộ Zhang Hao thế mà lại yêu đương với tay chơi Sung Han Bin. Nghe mà tức!! "Lần đầu anh yêu đương, em phải đối tốt với anh đấy""Lần cuối em theo đuổi một người, cảm ơn anh đã chọn em"HE…
Người ta nói, tình yêu của thời niên thiếu là khoảng thời gian đẹp nhất thanh xuân của một người. Vậy Kim Thái Hanh đã thực sự dùng thời gian đẹp nhất của thanh xuân mình để theo đuổi cậu học thần Điền Chính Quốc ra sao? Nào, chúng ta hãy cùng theo dõi thời niên thiếu của Hanh Đại Ca và Học Thần Điền cùng Nho và Bơ nhéee.…
Hãy vì một tương lai sáng ngời nói không với rì-viu trá hình sủng công =]]Vì tương lai tươi sáng của con em chúng ta sát cánh với hàng real ( ˋ 3ˊ)///Nói không với hàng giả, ném cả tấn định nghĩa sủng công vào mặt những con hãm buồi Hãy là những con người rì-viu có tâm ( ̄^ ̄)///P/S: Nói thẳng ra đây là rì-viu truyện sủng công không trá hình =]]]P/SS: Tui chỉ rì-viu những truyện mà bản thân xét duyệt, nếu không hợp gu thì đi đi ( ˋ 3ˊ)//Nay đã có thêm chuyên mục rì-viu ngộ tình cho những ai thích đọc nữ sủng nam =]]. Hoan nghênh hoan nghênh…
Đôi mắt vàng kim đục ngầu nhìn vào một khoảng không vô định.Chôn mình trong đám cháy cùng với nụ cười tươi tắn.Cơ thể đã bỏng rát cả rồi mà trong tâm vẫn lạnh như băng." Lần này tôi chỉ cầu bình yên "...Cậu đã trải qua ba lần xuyên không .Ba lần trải qua cảm giác ghét , yêu , mất , hận .Ghét một người Yêu một ngườiMất một ngườiHận một người ..." Tôi ghét anh! " Hắn không nói , miệng không cười , tay cứ ôm chặt lấy cậu ...." Tôi yêu anh "Hắn cũng không nói , miệng cũng không cười , chỉ nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn tay cậu ....Cậu mất hắn rồi , lần này cậu chẳng thể thấy nụ cười , chẳng thế thấy từng cử chỉ dịu dàng của hắn nữa ...." Hoá ra tất cả chỉ là trò chơi của ngươi , rốt cuộc ngươi coi ta là cái gì ? Con rối ?? "Cậu căm phẫn nhìn hắn , bấy lâu nay đau khổ vì hắn , buồn bã vì hắn , trải qua lần 3 xuyên thế giới lại ghét , yêu , mất rồi lại hận hắn cuối cùng lại biết rằng tất cả đều là hắn một tay sắp đặt . Cậu chết lặng ....Truyện không liên qua đến yếu tố lịch sử , không xúc phạm hay đả động đến các nước....Đôi lời của tác giả :Mặc kệ đời , tui đi đào hố mới ಡ ͜ ʖ ಡ )…
Đây là cốt truyện scout trong game mà tớ rất thích nên tớ quyết định dịch cho các cậu xem! Nếu thích hãy ghé qua và ủng hộ tớ nhé! ^^Bản dịch thuộc về tớ nên nếu có bê đi đâu nhớ hỏi tớ một tiếng nhé! ^^…
Tác giả:Bán Hạ Lương LươngNguồn:windflower916.wordpress.com, gorjessspazer.wordpress.comTrạng thái:FullTên gốc: Bổn Thiếu Không Sợ VợThể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, thanh xuân vườn trường, 2S, HE, ngôn tình, Sủng.Beta: Qin ZồEditor: Jeongie + MìSố chương: 60 chương + 7 ngoại truyện.***********************************"Sở Tiểu Dư, ngày nào gặp phải cậu thì lần đó tôi đều mất mặt. Cậu đừng được voi đòi tiên" Anh vừa nói vừa tức giận, không ngờ cô lại đốt tóc anh, hơn nữa là bộ tóc mới làm."Cậu nói gì?" Cô từ từ ngẩng đầu lên, dáng vẻ đáng yêu tinh nghịch, bỗng nhiên nâng mặt anh lên hôn vào cằm."Không...không có gì?" dứt lời thì vẻ kiêu căng ngạo mạn của anh bỗng chốc như quả bóng bị xì hết hơi. Cả người anh cứng lại, lắp ba lắp bắp, đột nhiên níu lấy nhúm tóc rơi."Tôi tôi tôi, nói cậu tiếp tục đi.".Cô gật đầu nhẹ nhàng, tiếp tục đốt những sợi tóc làm thí nghiệm xem protein có mùi gì?Cố tiểu gia cứng mặt, sờ vào lỗ tai dần nóng của mình, tròng mắt đảo một cái, toét miệng cười: "Haiz, đàn ông Bắc Kinh mà! Có mỗi đầu tóc thôi, ai quan tâm tới chút chuyện nhỏ này chứ."…
Là sinh vật đơn bào "đậu's phộng's trôi'ssss" trên Wattpad này, nhưng...Là một siêu phẩm imagine dưới dạng drabble thoả mãn sự ATSM của fangirl! Đảm bảo các bạn sẽ không thất vọng! Cảnh báo: rất NGỌT nhưng sẽ có NGƯỢC 🥺…
Chỉ là vài dòng ngẫu hứng trong lúc lên cơn khùng điên.…
Lần đầu viết fic, tệ lắm đó bà con. P/s : Sau vài năm tui đã chỉnh sửa lại bản cũ, tuy không thể xóa hết truyện để đăng lại, tui vẫn giữ lại nội dung cũ, chỉ là thay đổi một chút về tình tiết và cách hành văn. Đôi khi trong tình yêu chúng ta cần chờ đợi 1 người nào đó,không phải họ ép ta chờ mà là chính ta, chính sự "ngu ngốc" của ta đã chờ đợi họ.Nhưng cuối cùng sự chờ đợi ấy đã được đền đáp bằng hạnh phúc. Liệu có mấy ai được may mắn như thế? Liệu sự chờ đợi có luôn là hạnh phúc?…
Y/n là vị thần đầu tiên người tạo ra các vị thần khác…
tôi quên mất, tôi tồn tại vì điều gì…
Đây không phải một fanfic, cũng chẳng phải truyện ngôn tình gì. Chỉ là một vài lời tâm sự của tôi đến họ : EXO. Nếu bạn là một OT9 hay OT8 thì đừng đọc fic này. Đây là một fic nói về cả 12 người, phải tôi chính là một đứa OT12. Nếu bạn là anti, bạn cũng có thể đọc, nói tôi hai mặt, giả tạo hay gì đó cũng được nhưng làm ơn đừng đụng vào họ.…
author:@luna_fabuloussstaegi's homewarning: trong truyện có nhiều từ ngữ bộ phận sinh dục văng tứ tung : )…
Truyện và ảnh đều nhặt trên Tumblr hết nhé. Lụm tùm lum nên không biết tác giả nào nữa. Mà dù sao thì tau KHÔNG sở hữu các comic này.…