[Countryhumans] Deep in Forest
Lưu ý: Truyện không hề có yếu tố lịch sử, tất cả đều dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Vietnam là nam nhé, đừng để bị ảnh bìa lừa_Hatsu…
Lưu ý: Truyện không hề có yếu tố lịch sử, tất cả đều dựa trên trí tưởng tượng của tác giả. Vietnam là nam nhé, đừng để bị ảnh bìa lừa_Hatsu…
Những câu chuyện hay ho, thú vị mình chợt nhớ ra và muốn lưu lại nên viết vào đây =))))…
Thể loại truyện ngẫu nhiên của tôi, đây là lần đầu tôi viết truyện, mong mọi người ủng hộ.…
Đây không phải là một truyện, đây là nhật ký về những thứ vô vị của Nam, với câu văn không màu mè trau chuốt và nội dung không thú vị, chỉ là Nam chỉ muốn kiếm một nơi để viết ra những gì mình nghĩ…
Nhân vật chính : Phương Trịnh, Hàn Nghị và Lục Hoành NVP: Cha mẹ Phương Trịnh là Phương Dục, Lý Thúy Mẹ Hàn Nghị là Hàn Viên Chị gái Lục Hoành là Lục LinhND: Xoay quanh mối tình tay 3 giữa Phương Trịnh , Hàn Nghị và Lục Hoành ....…
Thể loại:truyện ngắn.…
[...]Tôi ngỡ ngàng, lại nhìn vào cô bạn mới chuyển tới xóm.Trời ơi, con bé này có đôi mắt đẹp quá!Tôi đờ người, thậm chí đã vô thức nín thở trong lúc lỡ thả hồn trôi theo ánh mắt phẳng lặng và trong veo của cậu ta. Trong một khoảnh khắc, dù ngắn ngủi thôi, tôi đã nghĩ... mình đã lỡ chân sa vào một biển hoa dại rộng thênh thang không có điểm cuối.[...]-BAKCCTGL.-[Bóng ai kia cuối chân trời gió lộng] còn có tên khác là [Bóng ai đơn độc dưới đỉnh Bạch Dương], là một câu chuyện kể về cuộc đời của một cô bé mang tên Hoài Thu dưới góc nhìn của một cậu thiếu niên, theo chân cậu bé ấy trên con đường trưởng thành, xa cách rồi tái ngộ lại với người bạn cũ, sau này là tri kỉ.Cậu thiếu niên ấy thực chất không được nhắc tên dù đi suốt câu truyện, cậu bé vừa là người kể chuyện, vừa là một nhân vật quan trọng.Hoài Thu khép kín và chất chứa biết bao niềm tâm sự, với ánh mắt được liên tưởng tới một thung lũng, một thảo nguyên ngập gió, hay một đỉnh đồi đơn độc và lẻ loi. Hoài Thu không nói nhiều, cô bé cũng chả có gì đặc biệt, thậm chí còn hơi tầm thường, nhưng đó cũng là điều mình muốn mọi người cảm nhận được, một sự bình thường và gần gũi trong một tác phẩm giả tưởng.Hoài Thu được lấy cảm hứng từ một phần câu chuyện của cuộc đời mình- nữ tác giả bộ truyện này, một cuộc đời bình thường, nhàm chán, buồn nhiều hơn vui, Hoài Thu hay khóc, rồi dần dà không khóc nữa, ấy là mình, Hoài Thu yêu nghệ thuật, nhưng rồi bị chính nghệ thuật đánh gục, ấy cũng là mình, nhưng Hoài Thu sẽ được hạnh ph…
thông báo…
Ít H nha. Mình hơi thiên về nhẹ nhàng tình cảm hơn :3…
taekook:))…
Một chút buồn và tâm tư chàng trai ấy liệu..?…
cá sấu ở bãi đầm lầy…
Không có giới thiệu đâu vô truyện cho lẹ nè :)))…
Đọc r biết nha😆Không xem chùa nha =333Không copy nè…