Sở Thú Ai Zét
Có nhiều yếu tố cà khịa :))…
Có nhiều yếu tố cà khịa :))…
Kể về cuộc sống của 6 cô chiêu nhà họ Mạc,từ bé đã được bố mẹ chiều chuộng,nâng niu như nâng trứng.Bây giờ phải sống tự lập,làm thao bây zờ!!!😅Tớ viết cho vui thôi,đang trong giai đoạn thiếu vitaminC nên ngứa tay ấy mà,nên nó dở éc èng ệc cũng thứ lỗi nhé-😓…
Bảo Bình là cô bé sinh ra và lớn lên tại một doanh trại quân đội, công việc thường ngày là thức dậy, luyện tập và gác trực đêm. Ba mẹ nó là những chỉ huy trong doanh trại nên cô bé cũng được giảng dạy nghiêm ngặt. Chính vì sự khắc nghiệt trong quân đội đã hình thành kỷ cương, tạo nên một cô gái mạnh mẽ, kiên cường và không dễ dàng khuất phục. Khi nó vừa tròn 17 tuổi, mái tóc đen của nó đã xuất hiện những khoảng màu xanh ngọc, đôi đồng tử nâu lại trở thành màu xanh xám. Dấu hiệu đã xuất hiện, nó được chuyển tới Học Viện Ngân Hà, nơi mà ba mẹ nói là Địa Ngục, nơi chỉ có chém giết để tồn tại. Những bóng đen xuất hiện trên từng bức tường, những con quái vật đủ mọi hình thù mà tới nghĩ nó cũng chưa từng nghĩ tới. Chúng hung ác và khát máu, mỗi bước đi của chúng để lại phía sau những thiếu niên đã nằm xuống. "Nhiệm vụ đầu tiên khi tới Học Viện Ngân Hà: Tồn tại bằng bất cứ giá nào." Tạo ra cho mình một vũ khí, nhảy thằng vào chiến trường, chém bay đầu những con quái vật đang tiến tới. Chạy trên con đường đã ngập đầy máu đỏ, đôi mắt xanh xám của nó nhìn về phía bầu trời đêm, cơn mưa lạnh buốt hòa cùng khung cảnh đẫm máu khiên trái tim nó đang rạo rực, một cảm giá mới lạ, khát vọng được trải nghiệm và không biết từ lúc nào, nó đã ... Thay Đổi?…
giá như hoseok và eunbi có thể tin nhau để có thể thương nhau đến trọn đời…
-thể loại: 8 chòm sao, Instagram, học đường, tình yêu.-Lưa Ý: truyện mang tính chất giải trí ko có thật, có những từ ngữ thô tục, những hành động cx thô tục nốt để cho phù hợp vs lứa tuổi học trò cấp ba.-Tóm tắt truyện: Truyện xoay quanh một nhóm mang tên "King and queen" trog nhóm có tổng cộng 8 người, 4 king và 4 queen. Nếu muốn bt chi tiết hơn thì hãy vào truyện đọc nhá✨…
Main Female: AquariusThể loại: Tình cảm; học đường; 12 cung hoàng đạo; siêu năngTác giả: Takahashi Ayaka ( Trần) Bao quát: Nếu có một người bạn mới tới lớp có tính trầm lặng, bạn sẽ đối xử với người đó như thế nào? ( thân thiện; dị nghị; ghét bỏ ). Mỗi người có một cách cư xử riêng mà không ai có thể ngăn cấm. Anh như cơn gió lạnh lùng nhẹ lướt qua, làm trái tim em tan chảy. Giữa những lời dị nghị của chúng bạn, anh cứ đứng ở đó...Ánh mắt ấm áp đó? Là ý gì? Và..liệu.. ta là gì của nhau?Note: Tất cả đều là ý tưởng của tôi, là những thứ mang đượm nỗi niềm của riêng tôi. Cấm sao chép ý tưởng khi chưa có sự cho phép. P/S: Tôi đã từng một thời như thế, từng một thời cuồng 12 cung đến thế này. Đây là một câu truyện đã được tôi viết từ rất lâu rồi. Từ cái thời não ngắn và óc nho ấy.. Ở đây các cặp đôi sẽ được sắp xếp theo ý của bạn! Bạn thắc mắc không biết nếu các cung hoang đạo thích lẫn nhau sẽ như thế nào? Hãy gợi ý cho tớ về cặp mà bạn muốn tớ viết về nhé!…
lần đầu tiên viết chuyện mong mọi người góp ý và đừng ném gạch đá ạ 🤗🤗🤗…
Truyện: (12 chòm sao) NhấtTác giả: NaTiến trình: đang sáng tácĐộ dài:Lưu ý: không được mang truyện đi khi chưa có sự cho phép của tác giả…
Start date: 28/12/2023End date:…
Tất cả chỉ là do mình tưởng tượng mong mọi người đừng ném đá .…
Tiếp nối lịch sử huy hoàng của 4 phần trước đó, hướng tới mục tiêu tối thượng là dìm hàng đám buê đuê mầm non Ai Zét " đáng yêu "…
Văn án:Thứ tôi không buông bỏ bao năm là ánh mắt ngườiThứ tôi kiếm tìm là một mùa xuân tươi đẹpVà tôi gặp emVà tôi quay đầu nhìn người.Đất nở hoa, vương vài bông tuyết cuối.Tôi đã rất yêu người.Tạm biệtBé giáo trở lại với seri dự là sẽ dài dằn dặc không biết hồi kết này, dự là sẽ khá dài.*Cảnh báo:Nói không với 3P.Yêu thích sự ngược tâm đẹp đẽ nhất.Truyện là sự tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến người thực.…
Tên truyện: [12 chòm sao] Con Ngõ Nhỏ Ngập Lá Sấu BayTác giả: @nhatha1104 (Ký)Tình trạng: [Đang tiến hành]"Tự nhiên, trong một khoảng lặng thầm trống vắng, khi nắng về trên những ô cửa sổ màu xanh, nhưng ở đó tôi lại thấy lòng mình héo đi, như màu lông của tôi, và như màu lá sấu. Trong cái độ nào tôi chợt nhận ra, dù ở bất cứ giống loài nào cũng vậy thôi, cũng đau đầu vì nhiều chuyện, cũng có hỉ nộ ái ố đủ cả. Tôi thiết nghĩ nếu thực sự có một kẻ nào đó mang cái mác "vô cảm", không phải vì nó chẳng biết quan tâm ai hay thậm chí đứng lặng người khi kẻ khác rơi những giọt lệ sầu, mà cái cốt lõi ở đây là tâm hồn nó đã nguội lạnh, có lẽ vì chẳng có ai dạy nó biết yêu thương.Dù sao, vẫn may mắn cho tôi, vì thế giới của tôi được cấu tạo đơn giản hơn so với loài người, chúng tôi chẳng nghĩ nhiều điều xa xôi hay khao khát những điều sâu kín. Chúng tôi chẳng cần từ điển để hiểu rằng chúng tôi đang cần gì ở đối phương. Cảm xúc của loài mèo bộc phát một cách tự nhiên, và chúng tôi chỉ đơn giản trao cái tự nhiên đó lại cho đời, cho con người. Để mong sao sau một ngày dài, khi anh trở về nhà, anh sẽ lại thấy ở bên cửa sổ màu xanh đó, vẫn là con mèo lông vàng mập ú nu đang nằm ườn trong vạt nắng.Lúc đó, anh sẽ cười chứ? Tất nhiên rồi!"…
"nghe nói, khoảnh khắc gặp được soulmate của mình, người đó sẽ có hào quang bao bọc sáng ngời!"warning: lowercase, soulmate!au, HE(?)main couple: nguyên châu luật (châu kha vũ x trương gia nguyên)•lưu ý: dàn nhân vật có lưu vũ, bé cưng của mình, ai không thích vui lòng nhấn back!…
Điệu Slow Trong Thang Máy Tác giả: Chiu Kon-Loh Người up : Tuân Chiến…
[2acd]…
Không phải một sân khấu lớn.Cũng chẳng phải một sàn diễn nhỏ.Đây chỉ là nơi ta được toả sáng, mặc cho sau bóng cánh gà hay trước tấm rèn đỏ.Hãy ngước mắt lên, vào thời khắc này!Câu chuyện tuyệt đẹp của ngày hôm nay, vở kịch về họ xin được phép bắt đầu!"Sân khấu của chúng ta" đơn giản là câu chuyện của họ, của những niềm đam mê bất diện với sân khấu.…
Tình đơn phương thật sự rất đẹp nhưng quả thực nó cũng rất đau đớn như những mảnh vỡ pha lê vậy.Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nó rất đẹp, những mảnh vỡ pha lê trong suốt, lung linh và thậm chí cả người trong cuộc cũng thế nhưng chỉ họ mới biết cảm giác đau đớn khi mà chạm tay vào từng mảnh vỡ, dù biết bản thân sẽ bị tổn thương nhưng vẫn ngốc nghếch nhặt từng mảnh một rồi nâng niu chúng. Đến khi ta đã vứt bỏ chúng thì tay ta vẫn còn những vết thương như để nhắc ta rằng không nên cố nâng niu một thứ đã làm ta tổn thương một lần nào nữa.…