Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Điền Đoá yêu An Trạc suốt 10 năm thanh xuân tươi đẹp nhưng gần đến hôn lễ của cả hai thì anh ta đề nghị chia tay với lý do còn yêu người cũ.Vì chuyện này Điền Đoá liền chẳng còn muốn yêu đương gì nữa. Ấy vậy mà sự xuất hiện của Dụ Đường Niên lại làm cô rung động...Anh nói: " Tiểu Đoá, anh yêu em cũng đã 10 năm, cả quãng thời gian dài như thế tại sao em không thể cho người đàn ông tốt như anh một cơ hội ? "Cô thở dài. Hầy, đàn ông đã có vợ quả thật đầu óc có chút vấn đề...…
Thế loại: Đam mỹ, cổ đại, 1×1, cường cườngVĂN ÁN[Ta là ngươi]Không phải.[Ta biết tất cả tốt đẹp cũng mang muôn vàn ác ý và thống khổ của ngươi]Nói dối...[Người ngươi yêu là ngươi hại chết. Hắn yêu ngươi nên hắn chết. Hắn yêu ngươi nên ta ở đây]A[Cạnh ngươi](?)…
Tác giả: Du Bạo Hương Cô (Nấm Hương Xào) Thẩm Đường khi đang trong lúc "sung quân" bỗng tỉnh lại, phát hiện ra thế giới trước mắt hoàn toàn không có chút... khoa học nào. Từ trên trời rơi xuống Thần thạch, trăm quốc chư hầu vì nó mà tranh đoạt. Văn giả: Ngưng tụ văn tâm, lời nói thành thật, nét bút hóa đạo lý. Võ giả: Tụ khí tụ gan, một thương phá núi, một đao chém biển! Người khác nhìn nàng là tiểu bạch kiểm, yếu đuối mảnh mai - ai ngờ nàng chỉ nhẹ giọng "Hoành thương thúc ngựa", giây sau đã giáp trụ chỉnh tề, trường thương trong tay, một người hóa thành quân đội, xông pha giữa thiên quân vạn mã, bảy vào bảy ra dễ như trở bàn tay! Trong mắt nàng, thiên hạ là bàn cờ, miệng niệm "chi chít khắp nơi", nét bút hạ xuống liền có thể bài binh bố trận, thương thiên phá địa! Cái thế giới này... đúng là không thể gọi là "không khoa học" - mà là KHOA HỌC bị thần học đóng đinh chặt vào vách quan tài! Mà nàng thì sao? - "Chúa công, Bắc Quận đại hạn, ngài... không khóc một chút à?" - Thẩm Đường: "..." - "Chúa công, Nam Châu hồng thủy, ngài... không cười một chút sao?" - Thẩm Đường: "..." Nhìn mười tên tướng lĩnh bị nàng xử lý đến mức sạch sẽ túi cơm, ngày ngày gào khóc đòi ăn. Lại thêm đám dân làng cả ngày không lo làm ăn, chuyên gây chuyện, túi cơm chuyển thế, linh hồn họa sĩ trong thân thể thôn trưởng Thẩm Đường chỉ muốn yên ổn mà vẽ tranh, cuối cùng lại bị ép rời bút họa, bước lên con đường chư hầu... bất đắc dĩ mà cũng đầy phong vân!…
- Anh Bảo ... - Tôi gọi anh ấy nhưng chưa hết câu thì thấy anh ấy đang cười đùa vui vẻ với 1 người con gái - bạn thân tôi , tôi cảm thấy rất đau , ko hiểu tại sao lại như v , thật sự rất đau , đau lắm , như lồng ngực đang bị xé tan ra v !!!- Hahaha !!! Sao ??? Có chuyện đó à ??? Em vui tính thật đấy !!! - Anh ấy cười tươi , nói với bạn tôi- Thật mà anh !!! - Bạn tôi nói với giọng ko thể nào ngọt hơn- Anh ... À ... - Tôu cố rặn ra từng chữ , sợ hãi , đau xót như mất đi thứ gì đó…