nsis ᯤ we broke up
chúng ta đã chia tay…
chúng ta đã chia tay…
Giữa ánh đèn sân khấu, em cười.Nhưng sau cánh gà, em run rẩy - cố giữ mình không sụp đổ.Không ai thấy em khi một mình ngồi trong bóng tối, khâu vá từng mảnh vỡ trong im lặng.Giá như có ai, chỉ một lần, nhìn thấy em - khi em chẳng còn gì để cố gắng nữa.SAD ENDING…
fanart…
Dạo này mình rảnh và đã có cơ hội để mò lên. Vô cùng xin lỗi readers vì đã phải đợi mình lâu đến vậy. Đây là quà xin lỗi của mình. Chuyện kia mình bị mất draft nên là sẽ khiến các bạn phải đợi một chút, mình vô cùng xin lỗi.Chuyện này mình viết theo thể loại oneshot và se nhưng nếu trong comment có hơn 10 bạn đồng ý, mình sẽ viết thêm phần của JungKook nữa. Cảm ơn vì đã ủng hộ mình và xin lỗi vì việc trì hoãn vừa qua mà không báo trước.Nếu bạn muốn mang ra thì hỏi mình trước và nhớ ghi rõ tên author nhé.…
Tùm lum cp…
*bìa nhà làm, ko repost tks-ý ngắn, typo k cố định-văn phong trung bình-kém…
Đêm đông có người bị đạp ra đường.…
viết cho rin, cho mình, cho những mến yêu khắc khoải tột cùng.…
Ai là người yêu của Sanghyeok mười năm sau thế?💘 HJGK!top x F!bot⚠️ OOC…
Topic tám nhảm của nhân viên công ty về gia đình nhỏ của sếp Jang.…
Vô truyện mà đọc…
lăng kính màu hồng…
kẻ đi, người ở lại.!!: selfharm, suicide…
"chỉ là, đôi ta đã không còn yêu nhau nhiều như trước"…
Xuân-Mùa xuânXuân-Thanh xuân…
nếu thời gian đưa tôi trở về, chỉ mong rằng cái thơm má năm ấy không phải là thứ khiến tôi day dứt cả đời.warning: lowercase, ooc, ko bám mạch truyện 90%, xưng ngôi thứ nhất, cách dòng nhiều.cơ mà đừng cho fic tớ vào isbc nhé:))), tớ cảm ơn nhiều ạ.…
Lệch nguyên tác, OOCNote: Tên truyện vậy thôi chứ nó ngọt vl…
"Dịu dàng trong ánh nắng ban mai, vệt nắng nhỏ bé chiếu qua khe cửa. Ánh nắng len lỏi vào không gian, bám vào vào từng nhành hoa trong gió xuân dịu dàng. Cánh hoa anh đào mỏng manh nhẹ rơi trong cơn gió xuân nồng nàn như làm bừng lên khoảnh khắc đẹp nhất trong năm. Năm mới là lúc tụ họp, xum vầy, là khi con người vui vẻ nghỉ ngơi sau tháng ngày dài vất vả. Nhưng với một số người lại là thời khắc gián đoạn, chia ly và cũng có thể coi là một khởi đầu mới...""Chờ đợi vốn không đáng sợ, thứ đáng sợ là chờ đợi đến bao giờ? Cứ trông chờ mãi rồi nhận lại gì? Hay là sự lãng quên mãi chẳng ai thèm nhớ đến?"_____________________________________________Gift for: Shinagawi Kuroshi_Fanfiction: [Kaiisa/Blue lock] Furin khẽ lay trong gió..._Couple: KaiIsa và một chút hint HioIsa._Warning: +OOC nặng, siêu nặng.+Lệch nguyên tác.+Văn phong của đớ._Tình trạng: Hoàn._Fanfic được viết trong lúc tớ đang bị deadline dí ngập đầu nên văn phong rất dở hơi mong mọi người thông cảm và góp ý nhẹ nhàng. T-T…
Thế Nhất cụp mắt trông nắng đổ bên thềm. Tiếng chim ban cưu văng vẳng ngoài rừng bạch đàn gợi y nhớ về kinh đô thuở gấm hoa. Lúc còn là cậu học trò vác lều chõng lên kinh, y tình cờ trông thấy một vạt áo tím lướt ngang tầm mắt.Thuở ấy người kia vẫn còn là chàng công tử tiêu diêu, tự tại, cặp mắt hoa xoan chưa phủ bụi chiến chinh, chưa mòn hao bởi trùng vây quỷ kế.…