Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên truyện: Tiểu trù nương ở biên quanTên Hán Việt: Biên quan tiểu trù nươngTác giả: Đoàn Tử Lai Tập 团子来袭Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, xuyên sách, điền văn, mỹ thực, 1v1, HETình trạng: Hoàn (167 chương)Editor: NghiênTình trạng edit: Đang tiến hànhNgày: 04/05/2022Văn án:Khương Ngôn Ý vừa mở mắt ra đã phát hiện mình xuyên không vào nhân vật trong một quyển sách nàng từng đọc qua. Người khác xuyên không thì vào tiểu thư khuê cát được nâng niu, còn nàng lại xuyên vào thân một nữ phụ ác độc bởi vì hãm hại nữ chính mà bị xung quân làm doanh kỹ ở biên quan xa xôi. Nhưng với một thân trù nghệ được kế thừa từ cha ở hiện đại, liệu nàng có thay đổi được cuộc đời của nữ phụ trong sách hay không?Lời editor: Mình chỉ edit với mục đích cùng vui với các bạn đọc khác.…
Hai kình ngư đỉnh cao. Một tai nạn dưới nước. Một người mất đi sự nghiệp vì chấn thương cột sống. Người kia sống sót nhưng mang trong mình nỗi sợ nước và những cơn ác mộng chìm dần. Năm năm sau, họ tình cờ gặp lại trong một quán bar tầng hầm. Không ai nhận ra ai. Nhưng giọng nói kéo một người về quá khứ. Đôi mắt khiến người kia ám ảnh. Họ gặp nhau mỗi đêm. Không nhắc về chuyện cũ. Chỉ là hai con người tan vỡ cố níu lấy hơi ấm từ sự cô đơn của nhau. Rồi sự thật lộ diện - không phải về tai nạn, mà về lý do thực sự khiến người ta lao xuống cứu. Câu hỏi cuối cùng không phải "ai có lỗi", mà là: Khi kẻ suýt trở thành hung thủ và nạn nhân đối diện nhau, liệu họ chọn cách xa nhau hay ở bên nhau vì những tổn thương đã trở thành một phần không thể tách rời?…
Khi còn nhỏ, cô và cậu có tình cảm với nhau, nhưng vì những tai nạn bất ngờ, những nỗi đau âm thầm của định mệnh đã khiến cả hai chia xa. Cô vì bị tai nạn mà mất trí nhớ, cậu vì đã gián tiếp đẩy cô đến cái chết mà quyết định rời xa cô... Hai năm sau, số phận trớ trêu đã xô đẩy hai người gặp lại nhau, nhưng lại chẳng thể nhận ra nhau. Cô lấy họ mẹ, trở lại cuộc sống bình thường như những cô cậu học sinh khác. Cậu cũng sống vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bạn bè. Nhưng cuộc sống chứa đầy những sự bất ngờ, cô yêu bạn thân của cậu, còn cậu, cô biết, cậu cũng từng có tình cảm với cô. Nhưng chỉ là "đã từng". Thất tình, nhận ra mình đã bỏ lỡ người quan trọng nhất, cô tìm cách níu kéo cậu. Năm năm yêu đơn phương, năm năm níu kéo, năm năm cố gắng mù quáng chỉ để cậu yêu mình. Nhưng sự thật không bao giờ chiều theo mong muốn của chúng ta. Cậu không yêu cô, cô cho tới giờ đã hiểu rõ. Đến cuối cùng, cô chấp nhận buông bỏ. Buông bỏ, có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai. Cậu không còn cảm thấy phiền, và cô cũng không còn cảm thấy đau đớn, khổ sở nữa...…
***Văn Án*** Giữa một Luân Đôn ẩm lạnh và tấp nập , Aimee chỉ là một bóng ma vô hình, không gia đình, không bạn bè thân thiết, một cuộc sống lay lắt và cô độc đến mức chẳng ai buồn rơi nước mắt nếu cô biến mất. Lẽ sống duy nhất níu giữ cô sau những giờ làm việc kiệt quệ là "Ánh trăng của sa mạc", một cuốn tiểu thuyết giả tưởng về đế chế tàn khốc. Nhưng rồi, một vụ tai nạn máy bay thảm khốc đã xé toạc bầu trời, ném cô rớt xuống cõi chết, để rồi tỉnh dậy giữa cái nắng thiêu đốt của lục địa Ashkar. Chào mừng đến với Azharan. Đế quốc của nắng, gió và cát, nơi khắc nghiệt đến mức con người phải giành giật từng ngày để tồn tại. Nơi đây, sinh mạng vô cùng rẻ rúng, và chân lý chỉ thuộc về kẻ mạnh. Đứng trên đỉnh cao quyền lực ấy là gia tộc Ahrimaz, một hoàng tộc tự xưng là những kẻ được thần linh lựa chọn để cai trị. Nhưng ẩn dưới vỏ bọc huy hoàng đó lại là một vương cung ăn thịt người, một ổ dã thú không ngừng cắn xé lẫn nhau trong những ván cờ chính trị thâm độc tột cùng. Trở thành một kẻ ngoại lai thấp bé lạc bước vào hoàng cung, Aimee vốn dĩ chỉ muốn tìm cách lẩn trốn bánh răng định mệnh để giữ lấy mạng sống. Bởi đây là điều cô luôn làm tốt nhất và cô biết rõ, thế giới này tàn nhẫn đến mức nào. Trong tâm trí Aimee, Sharifa từng là ánh sáng rực rỡ nhất. Nàng là nguồn cảm hứng kiên cường, một người luôn mang trong mình quá khứ đau thương mà bước đi chưa từng dừng lại, giống như ánh bình minh rực sáng không ngừng vươn lên từ góc tối thế gian.…
Sự thật chứng minh, đồ ăn rơi dưới đất thì không được ăn bậy. Sau một lần lỡ miệng, Trình Nguyễn từ một chú sóc chuột bay tự do tự tại, nay đã biến thành một chú sóc chuột bay có gắn kèm hệ thống.Đáng buồn hơn, ở mỗi một thế giới, Trình Nguyễn đều sẽ biến thành nhân vật pháo hôi có số mệnh phải chết dưới tay nhân vật phản diện.Để nỗ lực giành lấy sự sống, Trình Nguyễn đành phải tận dụng triệt để thiên phú bẩm sinh của loài sóc chuột: Giả ngây thơ!Thế là từ đó về sau:Trong giới giải trí, vị ảnh đế phản diện vốn nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn lại dung túng cho Trình Nguyễn leo lên đầu mình ngủ say sưa.Tại thế giới tinh tế, vị bạo chúa tàn bạo, khát máu bóp lấy chiếc cổ yếu ớt của cậu, nhưng cuối cùng thứ để lại trên đó không phải vết siết, mà là một dấu hôn đỏ thắm.Qua bao nhiêu thế giới đi chăng nữa, hệ thống số 001 rút cuộc cũng vinh dự nhận được giải thưởng "Bà mối xuất sắc nhất" do Chủ Thần ban tặng.[Mẹ nó! Hoa... Hoa nở rồi sao?!] - Hệ thống không khỏi thốt lên kinh ngạc. 1. Thuộc tính nhân vật: Em thụ thuộc tuýp nũng nịu, giả ngây thơ, mềm mại, đáng yêu x Anh công siêu cấp tinh phân, hóa thân thành đủ loại nhân vật phản diện. 2. Bản chất thụ là một tiểu yêu quái vô dụng, không có bản lĩnh gì lớn. 3. Hành văn của tác giả ở mức bình thường, không có gì quá cao siêu. 4. Sẽ có một vài thế giới bôi đen nhân vật chính của kịch bản gốc. Ai không thích thể loại này xin vui lòng quay xe gấp. 5. Tác giả không rõ ngoài đời thực có nuôi được sóc chuột bay hay không. Người th…
Truyện này mình chỉ đăng để coi offline, chưa có sự cho phép của nhà edit.!!!Thể loại: Kinh dị, khủng bố, vô hạn lưu, dị văn truyền thuyết, tính cách hiếu kỳ tinh thần có vấn đề công × nhát gan nghiêm túc thụTình trạng: Hoàn (111 chương & 2 phiên ngoại)Văn án:Những kẻ có tính cách hiếu kỳ thường truyền tai nhau một vài câu chuyện kinh dị, có chuyện kể về một vị bá tước dùng máu tươi của trinh nữ để níu kéo vẻ thanh xuân, có chuyện lại kể về một đêm hội đàm trong ký túc xá của trường Đại học, có chuyện về bạn...có chuyện về tôi, về tất cả chúng ta.Trong mỗi câu chuyện kinh dị sẽ luôn có kẻ A may mắn trốn thoát, và cũng sẽ có kẻ B C D xui xẻo chết thảm. Mà những câu chuyện kinh dị này sẽ được truyền lại từ lời kể của kẻ may mắn A ấy, không chân mà chạy, tin đồn lan nhanh, sau đó được ghi chép vào "Quyển sách kinh dị".Vào cái ngày mà Sở Dương Băng vô tình rút ra một quyển sách trên giá sách thư viện, từ đó về sau đã trở thành nhân vật A B C D của quyển sách này.Để trở thành kẻ may mắn A mà không phải là B C D xui xẻo, tín ngưỡng trong cuộc đời của Sở Dương Băng chính là: cái cần sợ thì phải sợ, tuyệt đối không cố quá thành quá cố.***…
Tạ Trường Uyên từng là người đứng trên đỉnh cao quyền lực.Mười sáu tuổi đỗ trạng nguyên, mười tám tuổi thống lĩnh võ lâm, hai mươi tuổi trở thành Quốc sư quyền khuynh triều dã.Thiên hạ kính hắn.Triều đình sợ hắn.Võ lâm phục hắn.Nhưng chẳng ai yêu hắn.Trong mắt gia tộc, hắn là công cụ để đổi lấy vinh quang.Trong mắt hoàng đế, hắn là thanh đao sắc bén có thể dùng rồi vứt bỏ.Cả đời tính kế và bị tính kế, cuối cùng chết dưới một trận đại tuyết bởi chính những người hắn từng dốc lòng bảo vệ.Trước khi nhắm mắt, hắn chỉ có một nguyện vọng.Nếu có kiếp sau...Hắn không muốn làm thiên tài.Không muốn làm Quốc sư.Không muốn gánh vác thiên hạ.Chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường.Khi mở mắt lần nữa, hắn đã trở thành Tạ Du An - con út được cả nhà họ Tạ nâng niu như bảo vật.Cha mẹ yêu thương.Anh trai cưng chiều.Gia đình hòa thuận.Lần đầu tiên trong hai đời, hắn biết thế nào là được yêu vô điều kiện.Vì vậy Tạ Du An quyết định làm một con cá muối.Học hành bình thường.Thành tích bình thường.Tính cách hiền lành.Mỗi ngày chỉ muốn ăn ngon, ngủ kỹ và hưởng thụ cuộc sống.Chỉ tiếc...Có vài người dường như không muốn để hắn sống yên ổn.Một thiếu gia ăn chơi muốn giẫm hắn để nổi tiếng.Một thiên tài giả mạo muốn lấy hắn làm bàn đạp.Một tổ chức bí ẩn truy tìm những bí mật từ kiếp trước.Và còn có Cố Dạ Đình - thanh mai trúc mã luôn thích quản hắn từ nhỏ đến lớn."Không được thức khuya.""Không được bỏ bữa.""Không được tự mình đi đ…
Đây là truyện đầu tay của mình nên viết chưa được hay nhé ! mong các bạn hãy theo dõi mình để mình có thêm động lực để viết tiếp nhé !!! Thank you so much .BÀ XÃ KHUYNH THÀNH CỦA TỔNG TÀI ÁC MA N9: Tiêu Hải Thiên , CEO của TĐ Tiêu Thị ,làm ăn ở hắc và bạch đạo ,ban ngày làm tổng tài lạnh lùng ,đẹp trai vạn người mê ,buổi tối làm ác ma giết người không chớp mắt,anh ấy rất lạnh lùng ,ghét phụ nữ nhất là loại bạch tuột nhưng vẫn có rất nhiều người theo đuổi: 1 là ngoại hình đẹp trai ,2 là giàu có vì vậy luôn là tiêu điểm của các chị em .Nhưng khi gặp cô thì mọi sự lạnh lùng tàn bạo đều biến mất nà thay vào đó là sự dịu dàng ,nũng nịu...rất cute đó nhoa n9: Hàn Khuynh Tâm xinh đẹp nhưng cực kì lạnh lùng ít nói giống nam9 ( vck giống nhau dữ z chời ).Cô còn là người thừa kế gia tộc kết xù Hàn Gia , đi du học ở Harvard ngành thời trang. Là tay chơi đồ hiệu.Ngoài thân phận người thừa kế thì cô ấy còn là cháu ngoại của gia tộc đứng đầu Anh Quốc .Muốn biết nội dung như nào thì hãy cùng mình theo dõi nhé !! lest go…
*Couple:-Phạm Ngọc Hoài An x Trần Nguyễn Hoài Thương*Author: Bọt***"Em sẽ về Việt Nam cùng chị chứ?". Thương nhỏ giọng thủ thỉ, mắt lơ đãng nhìn về phía cửa sổ bám đầy tuyết trắng.An nhẹ nhàng vòng tay qua eo nàng, kéo nàng sát lại gần mình. "Đương nhiên là em sẽ về. Chị đi đâu thì em theo đó." Thương đưa tay nghịch vài lọn tóc ả, giọng nói như đang chất vấn: "Còn cha em thì sao? Em định bỏ mặc bác trai thế à?""Em nghĩ là em nên sống vì bản thân mình một lần, Thương ạ. Em đã nghe lời cha suốt từng ấy năm là quá đủ rồi." Ả nũng nịu vùi đầu vào hõm cổ nàng. "Em mệt lắm!". Mùi hương dễ chịu đặc trưng mà chỉ mình nàng có khiến cho ả cảm thấy vô cùng thư giãn. Cơ thể ả bất giác thả lỏng. Ả thích mùi hương này quá, chỉ muốn giữ nó cho riêng mình.Thương xoa đầu An rồi tiếp tục hỏi: "Còn Minh Tâm với Nhật Ân nữa, em định bỏ mặc họ luôn sao?""Họ không có em vẫn sống tốt đó thôi.""Chị nghĩ là họ cần em lắm đấy.""Còn em thì cần chị!" Ả đặt nhẹ nụ hôn lên môi nàng.…
LỜI DẪN: 〈 TRÍCH ĐOẠN NỔI BẬT. 〉 Đức Anh say mê ngắm nhìn dáng vẻ thanh tao nhã nhặn của người yêu khi cầm cây vĩ cầm trên tay, tưởng như thượng đế để một thiên thần như em hạ cố mà đến bên Đức Anh làm cho cuộc của anh từ chỉ viết học hành và luyện tập giờ đây vẫn còn nhiều thứ phải làm hơn. Em dạy Đức Anh biết thế nào là tình yêu, là trưởng thành trong mặt cảm xúc, tuy vậy đối với Đức Anh từ lần đầu tiên gặp mặt em làm cho con tim đang tổn thương của anh chữa lành nhờ điệu nhạc du dương từ cây vĩ cầm của em. Đức Anh chậm rãi đến bên Thục Anh, luồn tay vào xiết lấy vòng eo em ôm trọn người thương vào lòng, Thục Anh hơi cựa quậy quay sang hỏi: "Làm sao đấy, Đức Anh?". Đức Anh cười cười thốt lên: "Không sao, chỉ là em đẹp quá thôi.", Thục Anh định đứng dậy thì bị anh kéo lại ngồi lên đùi anh, bầu không khí trong phòng đột nhiên mờ ám đến lạ, điều hòa vẫn bật nhưng sao nóng thế nhỉ? Đức Anh rướn người nâng khuôn mặt người yêu lên, môi chạm môi chỉ là cái chạm nhẹ nhưng nó lại mang vẻ nâng niu trân trọng. Đúng lúc, Thế Đan bước vào: "Hai bây, ra ăn cơm kìa mẹ gọi...", nội tâm Thế Đan gào thét trước cảnh này giá như tao chưa từng bước vào đây thì hay biết mấy, cmn mù mắt bố rồi.…
Văn án:Câu chuyện cũ của một vị Tinh Quân trên trời và một cầm sư phàm trần. Có yêu, có hận, có tin tưởng, có nghi kị, có níu giữ, có buông bỏ, có biệt ly, có tương phùng. Một hồi trầm luân, một hồi tranh đấu, một đời chấp niệm. Sau tất thảy, "Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm*".Hắn từng nói: "Lưu Vũ, ngươi xem cái bộ dáng nhỏ bé, yếu ớt của ngươi đi, không có ta bên cạnh ngươi phải làm sao đây hả?"Hắn từng nói: "Lưu Vũ, sao trên trời nhiều như thế, ta chẳng thể đếm hết. Người trên đời nhiều như thế, ta lại chẳng thể nhìn thấu một ai. Người duy nhất ta tin tưởng chỉ có ngươi."Hắn từng nói: "Tiểu Vũ, ta muốn cùng ngươi đi hết quãng đời còn lại."Hắn cũng từng nói: "Tiểu Vũ, ta nghĩ lại rồi. Thần cũng được, ma cũng chẳng sao. Ta chỉ muốn ngươi một đời bình an."Ghi chú:* Câu thơ được trích từ bài thơ "Bốc Toán Tử" của nhà thơ Lý Chi Nghi.…
Kavin từng nói rằng: "Mặc dù tớ rất rất thích người ấy nhưng tớ lại không muốn để cho người ấy biết được, bởi vì tớ hiểu rất rõ thứ không có được mới luôn là thứ tốt đẹp nhất."Tình cảm của cậu trong trẻo như mây trời, lại âm thầm lặng lẽ như tuyết rơi. Kavin mang trong lòng bí mật suốt mấy năm trời, không dám tin phép màu sẽ thực sự xuất hiện, chỉ có lời nói "Tớ thích cậu" vang vọng dưới màn mưa muốn gột rửa tất cả.Thyme từng nói rằng: " Người ta từng nói sau cơn mưa sẽ xuất hiện cầu vồng, nhưng chưa từng nói rằng nó sẽ tan biến trong chốc lát, tớ muốn nắm giữ sắc màu của cầu vồng, lại phát hiện cậu không còn ở đây."Tình yêu của anh có chút chậm chạp, nhưng nó rất kiên định. Thyme dùng hết ba năm để hiểu được tình yêu của Kavin, dù cho phép màu chỉ xuất hiện trong đồng thoại, anh vẫn muốn một lần đem tia nắng còn sót lại sau màn mưa níu giữ lời nói ấy.…
Hu hu hu, một cái fanfic Tensei Shitara Slime Datta ken X Natsume Yuujinchou quá hay mà bị cho "chết", hu hu hu.=============================Bản thân Natsume Takashi luôn tự hỏi, vì cơ duyên nào trong muôn vàn cá nhân khác cậu lại bị chọn tái sinh vào một thế giới khác, thậm chí còn trở thành một ogre nữa! Sống một khoảng đời bình dị, cậu cố gắng tiếp nhận và hòa nhập với cuộc đời mới này mặc cho những khác biệt. Hm? Tại sao mọi người lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?==================================Cẩn thận bị "lôi" nhé. CP cũng lạ lắm đấy. Chưa được cho phép nên nếu cần thì mọi người ghé qua AO3 ủng hộ chính chủ nha.Còn mình. Đi khóc tiếp đây. Hu hu hu.…
"Aii từng yêu anh nhiều lắm, thực sự đã từng... yêu rất nhiều."Koon lắc đầu, chối bỏ sự thật mà Aii vừa thốt ra."Tại sao lại là 'đã từng'? Vẫn yêu tao như trước không được sao?"Aii và Koon cùng thất tình vì một người. Hai kẻ thất tình đành phải dựa vào nhau, tự an ủi lẫn nhau. Mối quan hệ của họ cũng bắt đầu từ đó. Vốn dĩ đang là anh em tốt... thì nhóc con này lại quay sang tỏ tình, muốn Koon làm người yêu mình.Bởi vì Aii rất quan trọng đối với anh. Nên Koon đành nhắm mắt chấp nhận hẹn hò, chỉ vì muốn níu giữ đối phương lại bên mình.Nhưng một mối quan hệ không bắt nguồn từ tình yêu thì chẳng thể nào bền vững. Sau cùng, người tổn thương lại chính là người đã trót nặng lòng.Người không yêu không có lỗi. Kẻ yêu mà không chừa cho mình đường lui... mới là người có lỗi.⎯Tác giả: แป้งเองTên gốc: Twenty One เราลองมารักกันสัก21วันดูไหมLink gốc: https://www.readawrite.com/a/c9861c65a5ff137fd91305d8015ea371Cảm ơn bạn HIRO_1211 đã ủng hộ bản RAW của truyện 💙💛…
truyên Viêt Nam, cổ trang, nam cũng có thể sinh con.Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến khi không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên…
Duy và Hạ Vy, hai con người từng nắm tay nhau dưới những cơn mưa của thành phố thân quen, nay phải học cách yêu xa khi cô rời đi để theo đuổi ước mơ. Duy - một chàng trai trầm lặng, luôn giữ trong lòng những ký ức về cô gái có đôi mắt biết cười. Còn Hạ Vy - một người con gái yêu tự do nhưng vẫn mang trong tim hình bóng của người con trai ấy.Mỗi cơn mưa rơi là mỗi lần Duy nhớ đến Hạ Vy, đến những ngày tháng hạnh phúc và cả những lần hẹn hò dưới bầu trời mưa bay. Những tin nhắn, những cuộc gọi không đủ để khỏa lấp nỗi nhớ, nhưng chúng là sợi dây níu giữ tình yêu giữa hai người.Liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách? Hay thời gian và sự xa cách sẽ khiến họ lạc mất nhau giữa cuộc đời rộng lớn?Một câu chuyện nhẹ nhàng, đầy cảm xúc về những người trẻ yêu xa, về những nỗi niềm lặng lẽ giấu kín trong cơn mưa, và về sự chờ đợi trong vô vọng hay hy vọng.…
Nàng đau, hắn cũng đau.Nàng bệnh, hắn cũng bệnh.Một vị tổ tông sống như vậy, hắn dám không nâng niu trong lòng bàn tay mà dốc lòng che chở à?Người người đều nói, Khánh Vương điện hạ phúc hắc hung ác nham hiểm, sát phạt quả quyết, huống chi kiếp trước hắn tạo phản thất bại, chết sớm vô cùng.Lục Thanh Lam nghĩ, vẫn nên triệt để vạch rõ giới hạn với hắn thì tốt hơnNhưng vạch vạch, vạch một hồi sao lại chui tọt vào trong chăn của người ta rồi?Mà vị Khánh Vương điện hạ ngôn tình sủng trước mắt này, muốn gì được nấy, ngàn y trăm thuận, nghe lời răm rắp, bao che khuyết điểm, rốt cuộc là cái quỷ gì vậy...Vẻ tà mị lãnh khốc mà mọi người đồn đãi đâu?Đây là truyện xưa về một nữ chính đoạt lấy cơ hội sống lại của nam chính, vì trả nợ mà đành phải buộc lòng ủy thân gả cho hắn, đồng thời ân ái sinh bánh bao, từ nay về sau nửa đời thanh tình. Đọc truyện để rõ hơn.…
Ai cũng biết PHAN gia là gia tộc cổ xưa từ thời đường là gia đình có quyền lực,có tiếng nói lớn trong giới chính trị (quân đội) và kinh doanh đứng đầu, thành phố A ai cũng phải nể tám phần ,nghe nói PHan gia có hai người con trai tài giỏi ....và hai cô công chúa sinh đôi họ đều rất xinh đẹp sắc đẹp khiến người khác nhìn vào một lần đều không thể rời mắt đều đáng nói hơn là trên người cả hai đều có mùi hương đặc biệt từ khi được sinh ra đã có ,tính cách hai người lại không hề giống nhau ,từ nhỏ hai cô gái được mọi người nâng niu sủng ái trong lòng bàn tay mà lớn lên ,nhưng rồi định mệnh đưa đẩy sóng gió ập đến hạnh phúc, đau khổ , dằn vặt, đâu mới là bình yên.. Gtnv: cô :phan uyển thy 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo dịu dàng, ôn nhu, khi cười lộ ra má lúm đồng tiền xinh đẹp ,cầm kì thư họa đều giỏi cưng chiều em gái Nàng : phan uyển như 20 tuổi xinh đẹp sắc sảo như chị gái, lạnh lùng ít nói giỏi võ không thích người khác chạm vào mình trừ chị gái, trên mắt phải có mục ruồi lệ khác với cô không có má lúm đồng tiềnlun yêu thương chị mình…