Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một cô gái, dưới ánh nhìn của một kẻ si tình, có lẽ luôn đẹp hơn tất cả những gì vốn có.Không phải bởi nàng quá rực rỡ, mà bởi từng ánh mắt, từng cử chỉ rất khẽ của nàng đều được trái tim người kia nâng niu thành một mùa nhớ.Người ta thường nói mùa xuân là mùa của những nụ hoa đầu tiên.Nhưng với tôi, tình yêu lại bắt đầu từ một buổi sáng đầu thu, khi giữa những dịu dàng rất khẽ của gió và ánh sáng, có một cô gái lặng lẽ bước vào lớp học - và cũng lặng lẽ bước vào tim tôi.…
*Chiến(thụ) và Huy(công) là cặp bạn thân nam x nam. Ở bên nhau từ bé không rời nhau nửa bước. 2 người đã nảy sinh tình cảm với nhau nhưng không một ai lên tiếng. Và rồi... *Hoàng:ae sinh đôi với Huy là người yêu thầm Chiến. Từ đó trở thành nhất thụ lưỡng công, huynh đệ tương tàn*Hùng:con hồ li tinh, tiểu tam *Vỏ trứng(ta, xin phép dấu tên) :con hủ nữ-nv phụ klq đến truyệnVà 1 số nv khác nữa. Xincamon!!…
Tên gốc: Sau khi sống lại, chồng cũ xấu xa bỗng thay đổiTác giả Thủ Đinh TửBiên dịch Lãn Gia***Giới thiệu:Gia Hòa ái mộ Thẩm Vân Đình, nhưng trong mắt hắn chỉ có Ngân Chu. Hắn thích Ngân Chu, hết sức quý trọng nàng ta. Chỉ là, Ngân Chu chê Thẩm Vân Đình xuất thân bần hàn nên rất sợ dính dáng đến hắn.Lần đầu tiên, Gia Hoa luôn rụt rè và nhẫn nhịn đã thu hết can đảm để theo đuổi tình yêu của mình.Nếu người khác không trân trọng vật báu của nàng thì để nàng tự nâng niu vậy. Nàng chờ mong một ngày có thể sưởi ấm trái tim lạnh giá của Thẩm Vân Đình, và hắn cũng sẽ đáp lại nàng bằng sự yêu chiều thật tâm.Có điều, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, Thẩm Vân Đình vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với nàng. Hắn không bao giờ ăn những món lót dạ do nàng tỉ mỉ chuẩn bị, thậm chí còn ném túi tiền mà nàng tự tay khâu từng đường kim mũi chỉ sang một bên. Gia Hòa dè dặt dỗ dành Thẩm Vân Đình, song lại chỉ nhận được nụ cười khẩy của hắn. Cái đêm nàng trao thân cho hắn, hắn cũng không hề tỏ ra thương hương tiếc ngọc.Thẩm Vân Đình miễn cưỡng cưới Gia Hòa. Vào đêm tân hôn, nàng đợi hắn mãi đến tận khuya. Khi nàng đang ngập tràn thất vọng và cho rằng Thẩm Vân Đình sẽ không đến với mình thì hắn lại tới.Hắn đột nhiên thay đổi thái độ thờ ơ khó gần trước đây, nhẹ nhàng vén ra khăn trùm đầu màu đỏ của nàng, rồi nâng mặt nàng lên dịu dàng đặt xuống một nụ hôn với ánh mắt thâm tình chưa từng có.Sau khi kết hôn, Thẩm Vân Đình nâng niu Gia Hòa trong lòng bàn tay. Gia Hòa cảm thấy trong lòng còn ngọt ngào h…
Như một giấc mơ tuổi 17, thoáng qua, rung động, trong thanh xuân của Ngân có Nghĩa. Nếu hỏi ngược lại, liệu đáp án của Nghĩa có phải là cái tên của Ngân không?Cứ nghĩ chỉ là cái chạm mặt thoáng qua trong một cuộc thi, chẳng ngờ đó lại là khởi đầu cho một chuyện tình đơn phương đầy thăng trầm. Có người nói rằng "thích mà không chủ động là ngốc", cũng có người luôn quan niệm thà bỏ lỡ còn hơn chủ động. Vậy ai đúng ai sai? Thật ra đáp án là ở người được thích. Nghĩa cứ như một cơn gió, Ngân lại là bông hoa nở trong mùa gió ấy. Cả hai rõ ràng đã chạm nhau, nhưng lại thoáng qua nhau một cách vô tình. Cơn gió ấy liệu rằng là cố tình thoáng qua để chạm đến một bông hoa hay là chỉ luôn tiến về phía trước? Dù sao đi nữa trên hành trình ấy "gió" cũng đã lướt qua một "hoa" nhỏ si tình và mang hương thơm của "hoa" ấy đi thật xa thật xa..thật xa._______________________________________Gửi đến một người. _Nếu anh là gió hạ... vậy anh có đến cùng mùa hạ năm em 18 tuổi không?_…
Những câu nói cũng những bài thơ hay mình tổng hợp trên các tập sách văn "Ở đó có một cô gái luôn rạng rỡ nụ cười giữa trời Sài Gòn vàng nắng. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là một trái tim không đủ sức chất chứa cho những khoảng trống cô đơn. Niu tay Ngày cũ Khi cuốn sách lên kệ, cũng là khi anh quay lưng bước về một vùng trời khác cách xa cả đại dương, xa cả những cái níu tay.Tình yêu mãi và luôn là một mối nhân duyên không bao giờ kết thúc. Có thể chúng ta sẽ đôi lần đi lạc vào cuộc đời ai đó, rồi lại đi ra. Có thể chúng ta sẽ là người ở lại để xây nên những ngôi nhà, để nghe về bản tình ca đồng thoại, để sống trọn vẹn cho cảm giác hạnh phúc mỗi ngày."" Sau ngày anh đi, không có chàng hoàng tử đích thực nào bước vào cuộc đời em, không một chàng trai nào mang nhiệm màu của cuộc sống đến và chỉ cho em sự tuyệt vời của tình yêu. Chỉ mỗi em cô độc nơi này, buồn đau cho cuộc tình đã kết thúc rất lâu rồi, như kẻ phiêu lãng trên đôi tay không cầm được la bàn, càng đi sâu vào quá khứ, càng đắm chìm vào vũng lầy nước mắt" (Trích từ tập truyện)"Duyên phận, nói cho cùng cũng phải xem có lòng với nhau hay không....? "Tình yêu chưa bao giờ là lời hứa bảo đảm cho tất thảy hạnh phúc tồn tại. Chỉ cần buông tay người ta đều dễ lạc nhau, lạc mất tháng ngày đã có. "Anh có biết có một tình bạn thân thiết hơn cả tình yêu mà cũng không thể gọi là tình nhân. Mối quan hệ đó không liên quan và chẳng ảnh hưởng tới tiền bạc. Nó chỉ đơn giản là cùng nhau sẻ chia những vui buồn của cuộc sống, cùng nhau đi qua nỗi cô đ…
The Leonin doesn't care about the war between the Land of Dawn and the Abyss cause it's not his business. But somehow he got caught the Genius Mage's attention cause he see something inside the Leonin. Something that...broken... and familiar...This is not angst.Main ship : Harith x Harley.If u dont like it, pls skip this story.Also my grammar is suck so spare me.…
Một chiều không gian với ba thế giới tồn tại song song và tách biệt với nhau như lại có sự liên kết đến lạ thường: nhân giới- nơi trú ngụ của những con người bình thường, hầu như không có gì đặc biệt; ma giới- nằm sâu dưới âm ti địa ngục, nơi mà ma quỷ hay bất kì sinh vật hắc ám sinh sống với lý tưởng luôn tuân theo bậc đức tín và làm theo tham vọng lớn nhất của bản thân; thiên giới- nơi mà được người đời biết tới nhờ sự "tốt đẹp" từ vẻ bề ngoài của các vị thánh thần. Nhưng không có nghĩa là mọi thứ đều diễn ra một cách êm xuôi yên bình. Chuyện bắt đầu từ nhân vật Hantornius Amethyst(hậu duệ của kẻ trấn giữ linh hồn) và Elsolvia(một vong linh lạ) cùng 11 nhân vật khác,xoay quanh về cuộc sống ở Học Viện Tam Giới với những khó khăn gian lao đang chờ đón để bước lên đỉnh vinh quang trên con đường học vấn và tương lai sau này. Nơi những cuộc vui,cuộc chiến song hành để từng bước đoàn kết và trở thành đồng minh.Lưu ý: - Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tôi và @LisaNoble4.- Đồng tác giả: @LisaNoble4.- Người thiết kế bìa @LisaNoble4.- Người đảm nhận bản Việt là tôi, người đảm nhận bản Anh là @LisaNoble4.- Thời gian update không ổn định(vì thời gian học hành của hai đứa cũng khá bất ổn á;;v;;).…
-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…
Tác giả Tùy An Bản thân chỉ dịch từ bản QT còn nhiều thiếu sót mong mng góp ý Văn án:Mạnh An và Hạ Tri Ngôn đã có hôn ước từ thuở nhỏ, cả hai là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tình cảm đều là nước chảy thành sông. Mạnh An rất thích Hạ Tri Ngôn, hai người vốn định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn, tuy nhiên bởi vì một câu muốn lập nghiệp trước rồi mới thành gia của Tri Ngôn mà cậu đã chờ tới năm 27 tuổi.Vốn tưởng rằng cả hai sẽ kết hôn thì Hạ Tri Ngôn lại cố tình yêu người khác, thậm chí vì người này không tiếc cãi lời gia tộc, muốn cùng Mạnh An giải trừ hôn ước.Sau đó, Mạnh An đã làm rất nhiều việc vì muốn níu kéo người yêu, nhưng từ đầu tới cuối không thể thay đổi được kết quả, ngược lại còn khiến bản thân cùng Hạ Tri Ngôn ngày càng trở nên xa cách.Mạnh An tự nhiên cũng đã nhận ra điểm này mà trở nên tuyệt vọng, cậu nghĩ mọi cách đem Hạ Tri Ngôn giam cầm ở chính nhà mình. Loại hành vi giống chó điên này càng làm Hạ Tri Ngôn đối với Mạnh An trở nên chán ghét, thậm chí vì rời đi mà trong lúc vô tình đả thương đầu của Mạnh An.Hạ Tri Ngôn thành công rời đi, còn Mạnh An sau khi tại bệnh viện tỉnh lại đã mất đi ký ức trước kia.Mạnh An là thụ, công chưa xuất hiện trong văn án, đổi côngHào môn si hán lão nam nhân công X không phải người bình thường nhưng vú bự cường tráng thụ( si hán : yêu chân thành, tha thiết )…
Tác giả: Cá ướp muối.Thể loại: Đam Mỹ, ngược trước ngọt sau.Sói già đế vương điên cuồng chiếm hữu công x cừu con nô lệ đáng thương thụ.*Mốc thời gian không ăn khớp với sự tiến triển của lịch sử.Cre ảnh: Pinterest___________Sâu trong ngõ nhỏ chốn phồn hoa, lại một sinh vật nhỏ bé nằm co quắp đang cố níu kéo chút hơi tàn.Những cuộc rượt đuổi không hồi kết khiến cậu mệt lả. Đói chết đi được."Còn sống không" một giọng nói trầm thấp văng vẳng bên đôi tai gần như ù đi, con ngươi khó khăn nhất một khẽ nhỏ. Cậu chỉ trong thấy thứ ánh sáng phát ra từ người kia, cơ thể bỗng cảm nhận cỗ ấm áp bao trùm.Sau đó, cậu mất ý thức ngã trên nền đất lạnh lẽo một lần nữa. *Lần mở mắt tiếp theo, quang cảnh ấy tuy thật lộng lẫy nhưng có lẽ cậu không cần nữa. Cậu sợ hãi chúng. Lại vươn mắt nhìn những bụi hồng trắng xoá đung đưa theo hương thơm nồng nặc, suy nghĩ trong đầu không kìm được giằng xé lên nhau, những ý nghĩ viễn vong về một kiếp sống an nhàn, vui vẻ lại một lần nữa thôi thúc cậu. Không chết..tôi phải thoát...tôi phải sống!!*"Ngươi ổn không?"*Ha..Đừng chơi đùa trên giới hạn của ta!"*"Giết tôi đi"*"Ta sai rồi"…
Truyện mình lấy trên truyenfull.vn thấy cute nên đăng lại.Văn án:Mộc Tử Duy là một người con trai 22 tuổi, vừa tốt nghiệp trường dạy nấu ăn Tân Đông Phương được 1 năm, hiện chưa có việc làm, muốn tìm người yêu nên đã vào tieba.baidu để đăng bài 'tìm bạn trăm năm'. Nào ngờ, cậu post nhầm chỗ, bị một đám hủ nữ, hủ nam, gay trêu đùa. Cậu là một thẳng nam, nào có hiểu họ nói gì, hơn nữa lại thuộc dạng ngốc nên càng ngu ngơ, ngờ ngệch. Có một hủ nữ thấy cậu post bài này thì lập tức níu cậu để dành cho anh trai, mà anh trai cô cũng thuộc dạng thẳng nam, hãy xem hai người đến với nhau như thế nào nhé, .... ( (ミ'ω'ミ))…
Lester từng là một cậu bé hề mang lại tiếng cười trong nhà hát bên rìa rừng. Nụ cười và màn trình diễn của cậu là thứ duy nhất níu giữ cuộc sống của những người xung quanh. Nhưng tình yêu bị phản bội và một đêm, lửa thiêu rụi cả nhà hát do người yêu của cậu âm mưu với tình nhân nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Mẹ cậu chết trong vòng tay, trong khi người cậu yêu bỏ trốn cùng tình nhân.Nước mắt biến thành tiếng cười điên dại giữa biển lửa. Trong khoảnh khắc đó, nỗi đau của cậu đã triệu hồi một thứ bóng tối. Lời đề nghị vĩnh cửu: "Đổi tiếng cười của ngươi lấy sức mạnh vượt lên nỗi sợ hãi".Khi đứng dậy một lần nữa, cơ thể cậu biến thành một cái bóng trong vỏ bọc của một chú hề. Da tái nhợt, đôi mắt ẩn chứa ánh đỏ. Quả bóng bay màu đỏ là hơi thở. Khuôn mặt cười không bao giờ phai. Sức mạnh của hẳn không ăn thịt, mà ăn "nỗi sợ hãi" và những mảnh linh hồn bị bỏ lại, sức mạnh sẽ càng tăng lên.Kể từ đó, mỗi đêm Halloween, tiếng cười của Lester lại vang lên từ khu rừng quanh thành phố. Có người mất tích, năm này qua năm khác. Không có xác chết, chỉ có một chút dấu vết.Bóng bay đỏ, những bức tường với hình vẽ nụ cười, và sự im lặng kéo dài thêm một phút của đồng hồ thành phố.…
Tình yêu giữa một nàng bình thường tới mức có thể coi như tầm thường và một chàng học bá. Là một câu chuyện không có thật nhưng xuất phát từ tình cảm có thật, dựa trên câu chuyện có thật. ----------------------------------------------------Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần đủ bận rộn, đủ xa, thì quá khứ sẽ tự động ở lại phía sau.Nhưng hóa ra không phải.Có những con người, chỉ cần nghe lại tên thôi, cũng đủ khiến một khoảng trời cũ trong lòng khẽ rung lên.Và rồi, vào một buổi chiều cuối năm, tôi gặp lại cậu, không phải với tư cách của hai đứa trẻ năm nào mà là hai người xa lạ đang tập làm quen lại từ đầu.-------------------------------------------------------Ý tưởng trong truyện xuất phát từ chính trí tưởng tượng của tác giả, không phù hợp thực tế và mọi kiến thức sử dụng trong truyện đều chỉ mang tính tham khảo. Toàn bộ câu chữ chỉ mang tính chất giải trí, không nên áp đặt để bị ảnh hưởng tới tâm trạng và thực tế.Vui lòng không tham khảo hay đem đi khi chưa có sự đồng ý nhé!Cuối cùng, mong mọi người ngày an lành!…
CP: Goodgirl x SadboyThể loại: comedy, drama, học đường, truyện teenDebut:14/8/2025-??/??/200?Cổ tay tôi được cậu níu chặt lại, một ánh mắt nỉ non ngây dại nhưng có chút điên cuồng trong khoé mắt, nó như muốn hút lấy hết ánh nhìn của tôi lẫn cả linh hồn"Lý Huệ An! Cậu được nhận vào Thanh Hoa rồi liền muốn chạy à? Không thoát khỏi tôi đâu!"Cậu ta ôm lấy tôi từ đằng sau nhẹ nhàng, mặt tựa sát vào cổ tôi, hơi thở ấm áp phả nhẹ khiến tôi hơi khó thở, tim đập mạnh đến xao xuyến...chất giọng nhỏ nhẹ của tôi khẽ khàn với lời nói sắc sảo vang lên." Trần Nguyễn Gia Minh, cậu còn muốn bắt nạt tôi đến bao giờ nữa hả!"Cậu ta hừ lạnh một cái điềm nhiên đáp với chất giọng khàn trầm đặc " Chờ đó, nhận quà của tôi là người của tôi! Thế nào cũng sẽ tuyên bố với cả thế giới 'bạn gái' mình là cậu!"Em ngây ngốc đứng nhìn cậu ta, mặt đỏ bừng vì nóng ran...Con bé ngốc như em lại được người như cậu ấy tỏ tình à. Chắc chắn là giả, gương mặt đẹp trai ấy chắc chắn là đang trêu đùa em…
Đây sẽ là những bước khởi đầu hoàn hoàn mới lạ cho cô gái Thiên Cốt bé nhỏ, ngây ngô, nhí nhảnh, đáng yêu giờ đây mình sẽ xây dựng 1 thiên cốt hoàn toàn mới lạ lạnh lùng bảo thủ, độc ác hơn, quyết đoán hơn so với trước kia.Giới thiệu nhân vật:Hoa thiên Cốt: là 1 cô gái xinh đẹp, lạnh lùng, bảo thủ, quyết đoán, độc ác( có chút xíu ). Cô rất yêu Bạch Tử Hoạ nhưng vì yêu mà hoá hận nó đã biến cô trở thành khác hoàn toàn so với Tiểu Cốt trong sáng của ngày trước.Bạch Tử Hoạ: Đẹp trai, lạnh lùng, nhạt nhẽo, nghiêm túc.Có võ công, và phép thuật siêu phàm. Có tình cảm đặc biệt với hoa thiên cốt.Đông Phương Úc Khanh: vẫn luôn nguôi ngoai lòng thù hận với Bạch Tử Hoạ. Thông minh tinh thông kim cổ, giàu bản lĩnh. Yêu Hoa Thiên Cốt.Diệp Nhã: Là đệ tử Trường Lưu mới nhập môn. Đã thích Bạch Tử Hoạ ngay từ lần gặp đầu tiên luôn muốn trở thành đồ đệ của Bạch Tử Hoạ để đc gần gũi với người. Rất căm hận Hoa Thiên Cốt vì cô luôn giữ vị trí quan trọng trong trái tim Bạch Tử Hoạ.Sát Thiên Mạch: được Thiên Cốt gọi là tỷ tỷ chứ là Nam nhân. Rât yêu thương Thiên Cốt và coi cô như là muội muội ruột luôn muốn bảo vệ, nâng niu.…
Steve Rogers đã chọn ở lại quá khứ, nhưng quá khứ hóa ra không phải là miền đất của yên bình như anh từng mơ tưởng. Howard Stark nhìn anh và thấy một người lính lạc lõng giữa thời gian. Còn Steve nhìn Howard và thấy bóng ma của một tương lai lẽ ra không bao giờ tồn tại.Còn Tony? Tony chỉ là cái tên bị mắc kẹt giữa hai người họ - không bao giờ đủ, không bao giờ thực sự là chính mình.Và đôi khi, chỉ đôi khi, Steve không chắc mình đang thực sự nói chuyện với ai.Có lẽ, anh không phải là kẻ duy nhất bị ám ảnh bởi những bóng ma mang hình dáng con người.Hoặc có thể...Steve chưa bao giờ thực sự ngừng nhìn Howard mà không thấy Tony trong từng cái nghiêng đầu, từng nếp nhăn, từng tia nhìn quá đỗi quen thuộc.…
Họ là những kẻ mang trái tim si mê đến tận cùng, nhưng tình cảm ấy không tầm thường - nó vượt khỏi ranh giới của yêu thương thông thường, chạm đến tầng sâu của sự tôn thờ.Trong mắt họ, người ấy không chỉ là một con người - mà là ánh sáng duy nhất soi rọi bóng tối cuộc đời. Là cơn gió nhẹ khiến trái tim hóa mềm, là thần thánh trong ngôi đền linh thiêng họ nguyện quỳ gối cả đời để thờ phụng.Họ không yêu một cách ồn ào, mà yêu bằng cả cuộc sống. Họ dõi theo từng bước chân của người kia, ghi nhớ từng cái nhíu mày, từng nụ cười, như kẻ mộng du đi lạc trong mê cung chỉ có một lối ra - là ánh nhìn của người ấy.Với họ, được đứng phía sau người đó, đã là một loại hạnh phúc. Được hy sinh vì người ấy, là một niềm kiêu hãnh.Họ không mong được hồi đáp, nhưng nếu được chạm tay một lần, họ sẽ nâng niu như đang giữ cả thế giới. Nếu bị tổn thương, họ thà đổ máu chứ không để người ấy phải rơi lệ.Sự tồn tại của người kia không còn là điều kiện để họ sống - mà là mục đích để họ sống.Không phải là yêu mù quáng, mà là tín ngưỡng. Một dạng tình cảm thuần túy và cuồng nhiệt đến tận cùng.…
Phúc Ngọc công chúa - chí tôn chí quý của Đại Ngụy triều, được vạn người nâng niu sủng ái. Từ nhỏ sống trong cẩm y ngọc thực, dung mạo nhu nhược kiều quý, lại tinh thông huyền học ngũ thuật, khiến người đời vừa kính vừa sợ.Năm nàng vừa tròn hai mươi, tự tay bói ra đại nạn giáng xuống Đại Ngụy. Vì giang sơn xã tắc, nàng không tiếc hao tổn tu vi, dốc cạn tâm huyết, đổi lấy trăm năm an khang thịnh trị cho triều đại.Chỉ là sau đó, sinh cơ đoạn tuyệt.Lần nữa mở mắt, nàng đã không còn là công chúa cao cao tại thượng của Đại Ngụy...Mà trở thành một coo gái trùng tên trùng họ, sống ở hai ngàn năm sau.Một thế giới xa lạ, rực rỡ đến hoa mắt - cao ốc chọc trời, đèn neon sáng rực, xe cộ tấp nập, người người đều say mê theo đuổi cuộc sống đô thị phồn hoa.Nhưng nàng...Lại chỉ muốn một cuộc sống hoàn toàn khác.Mình đọc thấy hay mà chưa edit full nên mình tự "làm" để đọc tiếp, giữa chừng không hợp gu coi chừng bỏ dỡ.........…
Trong tình yêu có hai loại người: Người được yêu và người không được yêu.Người được yêu luôn được người khác chiều chuộng, tạo cho họ một thế giới riêng, luôn vì họ mà đánh đổi tất cả. Người được chỉ cần ngồi một chổ hưởng thụ tình yêu đó.Kẻ không được yêu lại bi ai, hy sinh hết mực, cố chấp giữ gìn, níu kéo. Cuối cùng vẫn không nhận được tình cảm đáp trả, khổ tâm, bi ai. Cả đời cũng chỉ mong mình được đối phương yêu một lần.Bộ truyện được hợp tác bởi hai tác giả: _vcchinh_ & Tạp Nham.…
Ngày ấy anh đi, cô tự nhủ rằng bản thân phải sống tốt lên, phải quên anh đi, phải quên mối tình đầu đầy nhung nhớ và tiếc thương đi. Nhưng, trái tim của cô, trái tim của một người con gái vốn đã mong manh yếu ớt, vì quá thương anh nên không thể nào từ bỏ, luôn tìm các níu kéo anh.Rồi, tuyệt vọng nhìn anh và người mới thân mật đi trên đường. Anh đã quên cô rồi, anh đã quên lời hẹn ước năm xưa của anh và cô, anh đã quên thật rồi, vậy mà cô vẫn hồ đồ mãi khắc sâu vào trong tim, cô thật là ngốc !…