Đoản Văn/Oneshort Hunhan
Tớ nên viết gì đây…
Tớ nên viết gì đây…
Truyện được viết dưới dạng nhiều mẫu chuyện nhỏ góp từng chút một từng tí một thành một tập truyện dạng vấn đáp.Chúng tôi đọc vào phần chuyển ngữ và biên tập. Tập chuyện xoay xung quanh một nhân vật chính là một cậu bé lên tuổi teen. Như một giống cây lạ ở miền khí hậu khác được ngẫu nhiên mang về lớn lên. Cậu hớn hở khám phá miền đất mới nơi mình sinh trưởng với người bạn mới với thiên nhiên mới mẻ....Truyện được viết bởi một tập thể gia đình...., các bạn yêu quý của tôi và cho những người đã nâng niu tuổi thơ tôi! Câu chuyện này viết trong vòng một tháng, 《viên nguyệt hữu nhân tầm phụ mẫu!》Tập sách này xin được viết tặng cho tập thể. người viết phẩy tặng cho những ai thích đọc ba chấm xuống dòng có thể hay phẩy có thể dở phẩy Xin được ủng hộ để động viên nhóm tác giả sẽ có những cuốn sách tiếp theo xuống hàng xin chân thành cảm ơn xuống hàng nhóm tác giả..... thanh Google và sau đó biên tập.…
Tôi và anh ấy bên nhau 3 năm ,anh ấy từng bảo không cần cả thế giới này biết chúng ta yêu nhau chỉ cần 2 ta bên nhau hạnh phúc là đủ rồi . Tôi ngu ngốc tin vào tất cả lời nói của anh ấy cứ ngỡ sẽ mãi mãi hạnh phút bên nhau. Nhưng .... cái gì là răng long đầu bạc cái gì là chỉ cả 2 là đủ , trái tim tôi như vỡ thành từng mảnh vụng khi thấy anh cùng cô ta ân ân ái ái trên chiếc giường của cả 2, khoảng khắc ấy tim tôi như vỡ vụng . Mọi kí ức như biến thành mảng vụng sắc nhọn đâm thẳng trai tim tôi ,anh bảo " anh ấy chỉ muốn thử cảm giác giống những nam nhân bình thường khác ,làm sao mà nam với nam có thể cơ chứ, " Anh ấy không muốn cho mọi người biết về chuyện của cả 2 bởi vì điều đó sẽ khiến ba anh tức giận...Tôi chợt nhận ra rằng mọi thứ chỉ có mình tôi ảo tưởng ,liệu rằng "Nam với nam lại mất mặt thế sao ? "Tôi từ bỏ rồi .... không níu lấy nữa .... nhưng định mệnh thật là trớ trêu khi cho chúng ta gặp nhau bằng cách này ...…
Một người lạnh lùng, con nhà giàu và đặc biệt phải hết sức đẹp trai thì được gọi là nam thần. Liệu nam thần có nhất thiết phải yêu một cô tiểu thư , nũng nịu hay chảnh đến dễ... ghét không hay là rung động trước một cô gái hết sức bình thường thậm chí là bánh bèo hậu đậu nhưng có một thứ gì đó gọi là "đặc biệt"..... Cô nàng ngổ ngáo đanh đá Nguyễn Vân Nhi và nam thần Trần HẠo Thiên... câu chuyện bất ngờ gì đến với 2 người này.. .đón đọc nhé!!! Giới thiệu nhân vật: - Nguyễn Vân Nhi: dễ thương , tốt bụng , hiền lành vào những lúc không đanh đá ^_^ - TRần Hạo Thiên: miêu tả bằng chữ " nam thần " là đủ - Hàn Diệp Linh: BẠn thân trí cốt của Vân Nhi, tính cách trẻ con, mê zai. - Đường Trang Nhung : hotgirl có tiếng, nhưng thường được gọi với tên " hotgirl son phấn". Người mà Diệp Linh ghét nhất.…
Năm mười bảy tuổi - cái tuổi mà người ta dễ rung động, dễ tin, cũng dễ đau lòng. An Nhiên gặp lại Ngô Thiên Phong trong một buổi chào mừng học sinh mới ở ngôi trường cấp ba nơi cô theo học. Cậu - người bạn từng ngồi cùng lớp học thêm Toán ngày xưa, nay lại bất ngờ bước vào cuộc đời cô lần nữa, như một sự sắp đặt của số phận. Họ từng lạc mất nhau suốt hơn hai năm. Và rồi tái ngộ, trở thành bạn cùng lớp, cùng trực nhật, cùng cãi vã vì những điều nhỏ nhặt... Từng chút, từng chút một, khoảng cách được lấp đầy bằng những nụ cười, ánh mắt ấm áp và những rung động đầu đời. Tình yêu của họ đẹp, trong trẻo, nhưng cũng đầy sóng gió. Có những hiểu lầm, những lần chia tay, những lần níu giữ. Đỉnh điểm là một lần phản bội - không hoàn toàn là lỗi, nhưng đủ để làm tổn thương một trái tim từng tin tưởng tuyệt đối.Hai cái kết - một hạnh phúc, một tiếc nuối. Một bên là váy cưới trắng, một bên là ánh mắt dõi theo người mình yêu từ xa, mãi mãi không thể chạm tới.…
"Nỗi buồn in trong timCòn đâu bao kỷ niệmCứ thế anh rời điĐể em cạn nước mắt"Ai thương ai nhớ ai ?Trong lòng này đã thấu , cớ sao , cớ sao , cớ sao xa nhau... Sau ngày định mệnh đó, tôi đã từng thề "không bao giờ đặt chân đến sân bay dù là nửa bước". "Thương nhau mình để đó , vì bước không thể xa hơn nữa" nhưng rồi mỗi khi nhìn lên bầu trời thấy "chiếc máy bay nào đó" cũng đủ khơi gợi lại bao kỷ niệm xưa, giờ chỉ mình tôi cùng nỗi đau âm ỉ bởi những tổn thương ai đó để lại sâu tận hồn tôi.Mỗi lần tâm tư khắc khoải tôi lại muốn thét lên: "thà người đừng đến hôm đó, thà người đừng nói lời yêu, thà người đừng chia tay như vậy..." thì có lẽ giờ đây đôi ta đã chung ngã, hạnh phúc cùng nhau.Dẫu hạnh phúc có mong manh như bồ công anh bay trong gió, em cũng xin nguyện trở lại ngày xưa để níu giữ chút kỷ niệm êm đềm cho đôi ta. Nhưng... Đúng người , sai thời điểm kết quả đau đớn đến tột cùng!…
Hứa Đình- cô là luật sư thực tập vừa tốt nghiệp với thành tích xuất sắc được tuyển vào VĂN PHÒNG LUẬT Thiên Kình nổi tiếng trong ngành luật... Còn hắn- với biệt danh " ngọn gió độc" trong giới luật ai nghe cũng phải khiếp sợ. Dù là vụ án khó chỉ cần hắn xuất hiện ở toà, đối phương cũng biến từ thắng thành thua... Người lạnh lùng, luôn chiến đấu một mình như hắn lại bất đắc dĩ nhận đệ tử - người đó là cô. Dần dần họ trở thành cặp "thầy-trò" ăn ý nhất trong ngành luật... Hắn yêu cô từ lúc nào không hay, có lẽ sự chính nghĩa và thông minh đó đã chinh phục trái tim của hắn...Hắn sẽ bảo vệ và chinh phục cô theo cách riêng của mình... *****************_ Với tư cách là sư phụ tôi ra lệnh cho em không được rời xa tôi! Hắn bất ngờ khi nói lên câu ấy. Hắn âm thầm theo đuổi, khiến cô luôn bên hắn nhưng cô nào có hiểu. ..............._ Nhưng... Cô chưa kịp dứt lời đã thấy đôi môi ấm nóng. Đôi mắt Hứa Đình căng tròn hết cỡ, Hoắc Phong đang hôn cô, hai đôi môi đang chạm vào nhau, môi hắn thật ấm, tim cô đập liên hồi cứ thình thịch, gò má ửng hồng. Cô không tin vào mắt mình, hắn dịu dàng ôm cô vào lòng, như nâng niu vật quý giá. Hứa Đình nghe âm thanh nhỏ nhẹ bên tai :" TÔI YÊU EM, HỨA ĐÌNH."Cô cũng nhẹ nhàng đáp trả lại nụ hôn của hắn, đâu đó trong cơ thể cả hai đang nhộn nhịp , rộn ràng . Cứ thế ánh chiều tà buông xuống để lại 2 con người , 2 trái tim hoà chung nhịp đập…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…
Vào mùa thu năm ấy,dưới hai hàng phong rì rào theo tiếng gió,giữa con đường lát đá dẫn vào dãy phòng học,một bóng dáng nhỏ đang chạy vội,tay giữ lấy quai cặp như sợ trễ mất giây phút đầu tiên của năm học.Không kịp nhìn phía trước,cô bất ngờ đâm sầm vào người đang đi cùng chiều.Cú va nhẹ khiến cả hai khựng lại,Tịch Anh vội đứng dậy nhưng tay cô lại bị kéo về phía bạn học vẫn đang ngã ngồi ở đấy,một tiếng "keng" nhỏ vang lên-hai chiếc vòng tay đã móc vào nhau.Mặt kim loại hình chiếc lá phong khẽ đung đưa dưới nắng,phản chiếu một tia sáng mảnh.Nhịp tim cô vì giật mình mà đập liên hồi,nhịp đập ấy mãnh liệt đến mức người trước mặt cô-Hàn Dực Phong cũng có thể nhận ra.Đôi mắt trong veo của cô như tia nắng dịu mát của mùa thu thắp sáng khoảng tối trong anh.Giây phút ấy,anh dường như đã không phân biệt được thật giả,trái tim dường như đã đập lệch một nhịp.Cũng chính giây phút ấy,tia nắng thu ấm áp đã len lỏi,đánh thức chiếc lá phong bị vùi lấp giữa tầng tán tối,trở thành lý do níu lấy mùa thu.…
từ lúc được trông thấy cuộc sống, mùa thu qua đi tôi đã ngắm được khoảnh khắc khi lá dần lìa cành. nó giống tôi của những năm đã cũ, quyến luyến níu lại những mối quan hệ dần lung lay.…
Lời nói đầu: Nhân vật là của tác giả, nhưng tính cách, diễn biến là của tôi!******************************************************************-Erza à...! Nghe anh nói đi!- Jellal cố níu kéo Erza lại.Erza ngoảnh lại, gương mặt khả ái, tươi cười của cô đã mất, chỉ còn một gương mặt chứa chất bao nhiêu nỗi buồn, tiều tụy: "Muộn rồi! Tôi không còn gì để nói với cậu cả.". Cô khoan thai đi khỏi căn phòng ngột ngạt này, và để lại một quyển nhật ký nặng trĩu những dấu mực, những tâm sự.Quyển sổ bao trùm một màu đỏ, như mái tóc của cô ấy vậy!…
Nếu đọc vào phần tên truyện thì bạn nghĩ truyện này sẽ viết theo phần của Yêu Tinh và Eun Tak à?? No no, mình viết theo phần của anh Thần Chết và chị chủ quán gà rán nhé! << Cậu định đi đâu? >>Seokjin níu tay áo của Namjoon lại, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn đối phương. Namjoon thở hắt ra, cười nhẹ. << Về nơi tôi thuộc về. >><< Cho tôi đi với. >>Seokjin lên tiếng sau khi Namjoon nói xong, anh thật sự chỉ còn người này thôi, không hiểu sao nữa, chỉ là anh muốn ở cùng với người này đến cuối đời thôi. << Anh..chắc chắn muốn đi cùng với tôi chứ? >>Mình sẽ giữ nguyên nguyên tác và sẽ edit lại một số phần ạ. Xiao Ming Ye 。…
"Bóng đêm là ban ngày của người tổn thương"…
Lâm Dương chỉ muốn tỏ tình với cô gái mình thíchNhưng có một điều kỳ lạ luôn xảy ra sau mỗi lựa chọn quan trọngCó những cuộc gặp tưởng là định mệnhCó những lời hứa tưởng sẽ kéo dài mãi mãiVà có những bí mật... chỉ khi mất đi tất cả mới có thể nhìn thấyĐến cuối cùng, điều Lâm Dương cố gắng níu giữ là một người... hay chỉ là một ký ức?…
Từ bỏ nhung lụa để cùng Thế Vũ sống trong căn phòng trọ chật hẹp, Thanh Vy trao trọn niềm tin vào lời hứa thanh xuân. Nhưng cám dỗ phố thị dần xé nát sự chân thành. Những vết cắt dối lừa rớm máu, liệu sự níu kéo muộn màng của anh có thể cứu vãn tất cả?Lưu ý nho nhỏ: Bối cảnh trong truyện không đặt tại bất kỳ vùng đất cụ thể nào. Đây chỉ là một khoảng không gian vô định - nơi chứa đựng cảm xúc, sự dằn vặt và câu chuyện riêng của các nhân vật. Mọi sự trùng hợp nếu có chỉ là ngẫu nhiên.…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
Thể loại: Đam mỹ, hào môn thế gia, kiến trúc, gương vỡ lại lành, báo thùCouple chính: Trần Cẩn Minh x Lý Du AnTác giả: Tần Niệm ThanhVăn án: Mười ba năm qua, Trần Cẩn Minh đứng trên đỉnh cao danh vọng, trở thành một gương mặt đáng gờm trong giới kiến trúc Thượng Hải. Nắm trong tay Tập đoàn Thiên Nhất, cứ ngỡ anh đã có tất cả, nhưng trong lòng vẫn khuyết một vị trí. Anh điên cuồng tìm kiếm một cái tên đã chìm vào quên lãng: Lý Du An - người đã mang nửa mảnh ngọc bích còn lại của đôi ngọc năm xưa, biến mất không dấu vết.Giữa lúc tuyệt vọng nhất, một chàng trai trẻ tên Tô Nhật Khanh đột ngột xông vào cuộc đời anh qua một vụ va chạm xe.Một kẻ nghèo túng, gai góc, vẽ ra những bản thiết kế thiên tài nhưng lại bán rẻ nó cho kẻ khác. Một kẻ mang đôi mắt quật cường giống hệt người xưa, nhưng lại xa lạ đến vô tình.Trần Cẩn Minh vừa muốn nâng niu tài năng của Nhật Khanh, vừa muốn đẩy cậu ra xa vì sợ phản bội lại ký ức về Du An."An An, nói cho anh biết mình nên làm gì đi..."…
Chỉ làm cho vui nên cách viết văn ko ra đâu vào đâu, mong mn vẫn có thể đọc và thấy thích…
Chúng ta quá sợ hãi để rời xa nhau, nhưng tâm hồn lại quá vụn vỡ để tiếp tục níu kéo mối quan hệ này. Để rồi ta tiếp tục huỷ hoại nhau và gọi nó là "tình yêu".fic mang tính thoả mãn đam mê và xả stress cho t nên là nội dung phục vụ sở thích cá nhân là chính =))))) đôi khi sẽ có vài chi tiết hơi skibidi cả nhà thông cảm 🤡⚠️- abo, có yếu tố mang thai- slowburn (?)- gương vỡ lại lành (nhiều)- vui ít hơn buồn- đôi lúc sẽ có những đoạn lỏ vch…
Hắn trùng sinh vì muốn cứu nàng.Nhưng khi hắn trở về...người hắn yêu đã không còn tồn tại.An Nhiên chỉ ngủ một giấc, tỉnh dậy đã trở thành đích nữ Tạ gia giữa kinh thành Đại Lương.Không ký ức. Không hệ thống. Không biết mình đang bước vào một số phận từng nhuốm máu.Còn Lục Hành Uyên - vị tướng quân từng vì nàng mà phản cả thiên hạ -mang theo ký ức của một đời bi kịch, sống lại để thay đổi kết cục.Hắn biết rõ mọi âm mưu.Biết rõ ngày nàng sẽ chết.Biết rõ cách bảo vệ nàng.Chỉ là hắn không biết -Người trước mặt hắnkhông còn là người của kiếp trước.Một người từ tương lai rơi xuống quá khứ.Một người từ quá khứ cố chấp níu lấy tương lai.Họ yêu nhau.Nhưng thế giới này chưa từng thuộc về nàng.Và có những cuộc tình,dù có thêm một kiếp...vẫn không thể đi đến cuối.…