Two - shot: This world is ours
Nếu kim đồng hồ có thể nhân dừng chạy, thời gian có thể ngừng trôi, tôi chắc chắn sẽ hi sinh tất cả để làm vậy.Níu giữ lại những gì hồn nhiên, quý báu nhất khi tình yêu mới chỉ là của hai đứa…
Nếu kim đồng hồ có thể nhân dừng chạy, thời gian có thể ngừng trôi, tôi chắc chắn sẽ hi sinh tất cả để làm vậy.Níu giữ lại những gì hồn nhiên, quý báu nhất khi tình yêu mới chỉ là của hai đứa…
Trần Khánh Huy cùng Đặng Thanh Bảo Bảo lớn lên cùng nhau. Trải qua bao thăng trầm, sóng gió cuối cùng Bảo Bảo cũng nhận ra tình cảm của Khánh Huy.( Truyện đơn giản, nhẹ nhàng, đọc giải trí. Lần đầu viết mọi người góp ý giúp tớ hihi )…
Đức Duy đến và xóa đi những mảng màu u tối trong lòng Quang Anh...📌Truyên hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng và quan điểm riêng của tác giả, MỌI YẾU TỐ TRONG TRUYỆN KHÔNG CÓ THẬT…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, nếu có gì sai sót thì mong các bạn chỉ lỗi giúp mình ạ♡Câu chuyện tình yêu của 1 cô gái tên y/n bình thường, không có gì nổi trội và Rindou, 1 trong những tên bất lương có tiếng tại Nhật Bản…
Một vài mẩu truyện nhỏ cho một ngày yên bình. Truyện thuộc quyền sở hữu của Tuuyis, vui lòng không reup ở bất kì đâu.…
"Sao lúc đó anh thích em"_seungsik"Thích cũng cần có lý do hả"_sungwook…
đạo từ ngôn tình ra thôi hehe vì chèo thuyền Vkook nên viết í mà 😇😇😇Thế nào là chàng trai ấm áp, là chỉ chàng trai tựa như ánh nắng buổi sớm, có thể cho người ta cảm giác ấm áp. Kookie thật may mắn, cậu gặp được, lại có được, hạ gục, hơn nữa đóng dấu chỉ thuộc về cậu mãi mãi.Sáu tuổi, kookie lần đầu tiên trông thấy V , cậu đã mặt dày bám lấy người ta không kể ngày đêm. Mười ba tuổi, V và Kookie "tự định chung thân", anh lặng lẽ an ủi chính mình, đây chỉ là trò chơi gia đình.Thế nhưng, một ngày nào đó vào tháng năm nào đó, V lại kinh ngạc phát giác, trò chơi "gia đình" này anh vẫn muốn tiếp tục.Là anh muốn níu giữ hạnh phúc, là vì trân trọng mối quan hệ này hay chỉ đơn giản là anh muốn giữ lại một thói quen, là tự trong trái tim anh thực sự muốn hay chỉ là một hành động theo lệ thường, là sao, câu trả lời là sao ???…
"chủ nhân, ta vì ngài phế hết võ công, lấy thân nam nhi hầu hạ dưới thân ngài , ngày ngày tranh sủng cùng đám thị thiếp của ngài, ngay cả cấm dược của gia tộc cũng dùng, nhưng ngài không yêu ta ah!!! kể cả con ...ta cũng mất luôn rồi ,chủ nhân mặc thật sự mệt quá rồi ,mặc sống không được lâu nữa, chỉ mong ngài buông.... tha ....ta " " đừng hòng!!!! ngươi sống là người của ta chết cũng ma của ta, không được đi đâu hết, dù ngươi. có trốn đến cùng trời cuối đất, ta cũng nhất định tìm ra ngươi"có một kẻ yêu đến điên dại cuối cùng nhận về chỉ là một thân thương tích đầy người và một trái tim mệt mỏi ,cả tâm lẫn thân đều héo tàn hết rồi có một kẻ không biết trân trọng tình yêu, tổn thương người kia đến vô pháp phục hồi, khi người kia đi rồi lại cố sức níu kéo, chỉ là càng níu kéo người kia càng thêm đau đớn mà thôi @…
Một người lạnh lùng, con nhà giàu và đặc biệt phải hết sức đẹp trai thì được gọi là nam thần. Liệu nam thần có nhất thiết phải yêu một cô tiểu thư , nũng nịu hay chảnh đến dễ... ghét không hay là rung động trước một cô gái hết sức bình thường thậm chí là bánh bèo hậu đậu nhưng có một thứ gì đó gọi là "đặc biệt"..... Cô nàng ngổ ngáo đanh đá Nguyễn Vân Nhi và nam thần Trần HẠo Thiên... câu chuyện bất ngờ gì đến với 2 người này.. .đón đọc nhé!!! Giới thiệu nhân vật: - Nguyễn Vân Nhi: dễ thương , tốt bụng , hiền lành vào những lúc không đanh đá ^_^ - TRần Hạo Thiên: miêu tả bằng chữ " nam thần " là đủ - Hàn Diệp Linh: BẠn thân trí cốt của Vân Nhi, tính cách trẻ con, mê zai. - Đường Trang Nhung : hotgirl có tiếng, nhưng thường được gọi với tên " hotgirl son phấn". Người mà Diệp Linh ghét nhất.…
Cuộc gặp gỡ đầu tiên là khi hai người còn là những mầm non nho nhỏ đang đi học mẫu giáo. Ánh nhìn ngơ ngác lời nói thơ ngây trước lần rời xa đầu tiên cậu hứa :"cò sẽ về lại với linh mà, Linh ở nhà ngoan nghe lời ông bà nha". Cô bé rưng rưng nước mắt níu lấy chiếc áo nhỏ gật đầu. Nhưng lần tiếp theo về quê cô bé năm nào cũng đã cùng mẹ mình chuyển đi nơi khác. Lời hứa năm đó không thực hiện được. Lần hội ngộ tiếp theo là khi 2 người cũng đã 14-15 tuổi, một độ tuổi của sự bốc đồng và nổi loạn. Lại gặp gỡ rồi chia ly. Sau này khi trở thành những thanh thiếu niên tuổi đôi mươi rạng rỡ. Đôi bạn trẻ gặp lại nhau nơi đất khách quê người. Nơi họ phải học cách tự lập, học cách trưởng thành, học cách đối mặt với vấp ngã, những sai lầm của chính mình. Tất nhiên học cả cách chấp nhận và buông bỏ.P/s : kết câu chuyện có thể là BE :))))) good luck…
"Tay mày sao thế? Mày lại rạch ra à? "" Tao muốn chết...""Con ngu này! Được sống là khó lắm , mày phải biết trân trọng cuộc sống này chứ !" Cậu gầm lên , tức tối nhìn cô , cậu căm phẫn vì cô luôn tiêu cực như vậy , luôn cố trốn chạy khỏi cuộc đời mình" Tao mệt mỏi lắm rồi ""Ở lại vì tao , được không ..?" Làm bạn với cô gần 7 năm nay , cậu hiểu cái chết với cô tựa như điều ước , nhưng cậu lại luôn muốn ích kỉ níu giữ cô ở lại Vì cậu yêu cô ....Cậu Yêu cô thiên thần năng động nhiệt tình mà cậu từng cho là nàng tiên của nắng ngày xưa......GiờCậu chỉ muốn đem chút tia nắng lẻ loi vào cuộc sống tăm tối của người con gái mà cậu yêuTiếc là hôm nay nắng "rơi" mất rồi ....🚫: Tôi không viết truyện cho trẻ em, truyện có yếu tố trầm cảm , tự huỷ hoại bản thân , lưu ý trước khi đọc Truyện by: Phương Linh…
" Giá như em ở lại " là câu chuyện về một mối tình không trọn vẹn giữa cô gái mang tâm hồn như cánh hoa mong manh và chàng game thủ tài hoa mang trái tim đã một lần bị bỏ lại. Họ gặp nhau trong những tháng ngày đẹp nhất, cùng đi qua tổn thương, cùng níu lấy tia hy vọng mong manh trong bóng tối của định mệnh. Khi cô rời đi vào một đêm đông lạnh giá, mang theo những giấc mơ dang dở và một lời hứa chưa kịp giữ, anh ở lại - chiến đấu, chờ đợi và rồi hóa giận dữ trong nỗi đau không lời giải thích. Nhiều năm sau, một lần tình cờ, ánh mắt họ lại chạm nhau giữa biển người. Nhưng liệu trái tim đã từng vỡ vụn còn đủ dũng khí để yêu lại từ đầu? Một tiểu thuyết nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm cảm xúc, dành cho những ai đã từng yêu, từng buông tay, và từng tự hỏi: Nếu ngày ấy không rời đi, liệu chúng ta có hạnh phúc?…
Đây là fic viết về những thanh xuân của bạn cũng như của tôi viết cho những ai đang bỏ qua tuổi thanh xuân của mình một cách vô vị viết cho những ngày ko anh mà tôi vẫn đợi chẳng bao giờ chịu từ bỏ viết cho ai đã và đang trải qua bước ngoặc một mình này viết cho những ai nói rằng ko có anh thì ko thể sống Và tôi viết cho tuổi thanh xuân của tôi ko có anh cũng như bạn đang ko có người ấy bên cạnh . Bạn đừg quan niệm rằg yêu nhau khi chia tay thì phải níu kéo ko hề nếu như bạn níu kéo sẽ làm viết thương chồng chất lên nhau khi chia tay dứt thoát người đau nhất vẫn là bạn và hãy cũng tôi chia sẽ những ngày ko có anh mà bạn vẫn sống tốt trên con đường mà bn đã lựa chọn Và hãy nhớ ĐỪNG BAO GIỜ TỰ TI VỀ BẢN THÂN MÌNH 💓❤Tác Giả : Ngọc Thuận Tình trạng : Đang lếch môngSố chương : không xác định Thể loại : Tiểu thuyết thiếu niên…
Một câu chuyện nhỏ với mỗi chap ngắn kể về thường ngày của bé bi nhà tụi mình.Hì, truyện này viết ra là để yêu thương, là để sủng Kamui như nhà nghệ thuật nâng niu, ôm ấp tác phẩm đã dành hết bao tâm huyết của cuộc đời để tạo ra.Kamui là để yêu thương, là viên đá quý sáng trong lung linh mang vẻ đẹp vô giá được tụi mình ôm ấp trong lòng, là chiếc thìa vàng luôn được trưng ở nơi đẹp nhất trong chiếc tủ gỗ xa hoa nhất, là vị thần nhỏ bé xinh xinh được tạo ra để cứu rỗi muôn loài.Vậy nên ai không thích Kamui thì xin hãy bấm lấy chữ X nhỏ mang màu đỏ sậm xinh xinh trên góc hay bấm vào dấu ngoặc quay lại đen đen nho nhỏ trên kia.Ai dám vào truyện rồi xúc phạm bé bi của tụi mình là cắn ó. Áu áu.…
Nó-Linh được sống trong sung túc từ bé, gia đình nó đã từng rất hạnh phúc, sống trong nhung lụa như vậy hẳn là bao người trong chúng ta cũng từng ao ước. Nó được cưng chiều, nâng niu như "bảo vật" nhưng đâu thể cứ nhìn bên ngoài mà đánh giá được. Phải được tận mắt nhìn thấy, tận tay cảm nhận, tận tai thấu cảm thì mới hiểu được phần nào đau đớn trong nó... Đâu phải "bảo vật" lúc nào cũng đẹp và lấp lánh... mấy ai biết được sâu trong trái tim nó đang rỉ máu? Anh-Minh người bạn luôn bên nó nhưng rồi sau bao năm gặp lại... liệu trái tim trân thành và ấm áp của anh có đủ để khỏa lấp nỗi đau trong quá khứ của nó?…
Ngày này, năm đó, anh, chàng trai Đà Lạt, phải lòng em, cô gái Sài Gòn.Để ngày này, năm nay, và nhiều năm sau nữa, anh sẽ không hối tiếc... vì đã lỡ để Sài Gòn... níu chân...…
- Truyện không được mang đi nếu chưa có sự cho phép của tác giả. - Truyện này có nội dung gợi cảm, boy x boy, nên ai không thích thì đừng xem nhé vì tớ đã cảnh báo rồi.- Thank you.…
Thật ra nụ cười tỏa nắng của người con gái còn đẹp hơn cả những đóa hoa nữa, nó đẹp tới mức, người con trai định mệnh của đời mình phải ngẩn ngơ ngắm nhìn, nâng niu từng chút một, giữ gìn từng chút một, như sợ đánh mất một viên ngọc tinh khiết sẽ chẳng có thứ hai trong cuộc đời họ.…
Anh vẫn nhớ...Có một cô gái hay cười, luôn quan tâm anh, và chăm sóc cho anh.Có một cô gái luôn luôn nũng nịu, hay hờn dỗi và đôi khi rất ngốcCó một cô gái vì anh mà làm nhiều điều...Nhưng cô gái đó lại đi rồi, cô ấy đã đi về nơi có ánh mặt trời, và ko quay lại....…