Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: Huyền huyễn tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, tình hữu độc chung (1×1), quỷ vương si tình công x tiên phong đạo cốt lượm đồng nát thụ, HEEditor: Q1, Q2, Q3: wattpad Vô Danh, Q4, Q5: wattpad hoediu4Độ dài: 244 chương + phiên ngoại"Vì người, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi."Giữa tam giới thần phật khắp nơi này, thế mà lại có một trò cười!…
Cả lớp vẫn đang học, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung được.Những lời giảng của cô giáo như chảy qua tai tôi, còn tôi lại không thể không chú ý đến Vũ.Nó ngồi ngay bên cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nó, cảm giác gần gũi đến lạ.Tôi đang viết vào vở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quay sang nhìn Vũ.Nó vẫn như thế, bình thản nhưng lại khiến tôi chẳng thể rời mắt.Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng trên tay mình.Lúc đầu, tôi tưởng mình chỉ mơ tưởng, nhưng không. Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng, lướt qua tay tôi.Trần Hoàng Thiên Vũ không hề nhìn tôi, nhưng có thể cảm nhận được cái nắm tay ấy, dù chỉ là chạm nhẹ thôi.Giọng nó cất lên, mang theo sự ngọt ngào không thể chối từ:- Nguyệt Anh,đừng làm ngơ tao nữa.Tao làm gì sai mà bạn không thèm quan tâm đến tao thế?.Tôi hơi giật mình, nhưng cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.Cái kiểu làm nũng ấy của Vũ...thật sự rất khó để từ chối.- Mày lại muốn gì nữa? Tự dưng làm nũng vậy là sao?.Mắt Vũ sáng lên, nó tiến gần hơn một bước, vẫn giữ cái giọng nũng nịu ấy:- Cái gì mà "tự dưng"? Tao chỉ muốn hỏi một câu thôi mà.- Mày không thể dành chút thời gian cho tao sao?.- Không.Trần Hoàng Thiên Vũ × Vũ Hân Nguyệt Anh…
Cố Nhàn vừa mở mắt ra liền phát hiện mình xuyên thư đã đành, đằng này lại còn xuyên thành một con pháo hôi nhỏ có vị phân thấp nhất trong hậu cung văn cung đấu. Chẳng những cô chị gái đích xuất cùng cha khác mẹ liên tục giăng bẫy hãm hại, mà ngay cả các tầng lớp phi tần khác cũng coi nàng như cái gai trong mắt, gay gắt đối đầu.Cuộc sống hậu cung mới của Cố Nhàn quả thực rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Cũng may nàng còn có bàn tay vàng là nước linh tuyền để giữ mạng, nghĩ bụng chỉ cần im lặng "cẩu" qua ngày, sống lâu trăm tuổi cũng chẳng phải việc gì quá khó khăn.Có điều, vị hoàng đế nào đó dạo gần đây hình như lại có điểm không đúng cho lắm. Hắn cứ liên tục liếc mắt nhìn về phía nàng...... Chẳng lẽ là bị giật cơ mắt?Mãi sau này, khi đột ngột bước lên ngôi vị Quý phi, Cố Nhàn mới ngộ ra: Hóa ra hồi đó mắt hoàng đế chẳng hề có bệnh, mà là đã sớm nhắm trúng nàng rồi......…
Trước khi những lon bia và nước mắt kia nhấn chìm em trong bộn bề cảm xúc, trong những tủi hờn bất lực nhất. Em sẽ thấy gã đứng đó, một người hơn em vài tuổi em vẫn quen miệng gọi chú. Thế giới này từng bước đẩy em ra xa, mong gã sẽ níu em lại, khi mắt em đã nhoè và đôi chân đã mỏi nhừ.Và em tỉnh giấc sau cơn mê dài, để em khỏi còn lang thang trong đống đổ nát, vụn vỡ tổn thương, để gã ôm em trong lòng."Người sẽ bên em đến khi men tàn."by gin.…
- Hành lang khách sạn dài tựa như không có điểm cuối, cô chạy chân trần khiến váy cưới cọ vào mắt cá chân, để lại cảm giác ẩm và nặng, như thể đang có thứ gì đó níu cô lại.Cô dừng trước một cánh cửa. Không nhìn số phòng, cứ thế gõ dồn dập. Bên trong có tiếng bước chân chậm rãi vọng ra, cánh cửa chợt mở.Anh chàng bên trong đứng đó, tóc còn ướt, mùi xà phòng lẫn với mùi rượu chưa tan. Anh nhìn cô - không ngạc nhiên, cũng không vội. Như thể mọi chuyện lạc quỹ đạo này vốn dĩ sớm muộn gì cũng xảy ra. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô từ đầu đến chân. "Tôi đâu gọi dịch vụ?" Thịnh hỏi, khoé miệng nhếch lên cười, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.Trang hít một hơi, cảm giác cứ như cô bị hút hết hơi thở vậy."Làm ơn hãy giúp tôi"Ngoài hành lang, có tiếng gọi tên cô. Không lớn. Nhưng đủ rõ để cô biết thời gian của cô không còn nhiều.Thịnh nghiêng người, nhường ra một khoảng trống."Vào đi"Trang bước qua.Cánh cửa khép lại, rất nhẹ.-…
Cô uổng phí ba năm, dốc bao tâm tư cuối cùng chỉ nhận được cái quay lưng tuyệt tình của anh ta.Trái tim cô cũng chết lịm kể từ đó, không dám dễ dàng yêu bất kỳ ai nữa, nhưng hôm nay, chỉ vì muốn người nhà yên lòng nên cô đã quyết định tìm một người đàn ông phù hợp với mình để kết hôn, yên ổn sống cùng người đó đến hết cuộc đời này.Ninh Duệ Thần là chàng trai trẻ tuổi vừa thần bí lại giàu có nhất Lạc Thành, là luật sư đại diện bên cạnh ngài thị trưởng, là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Ninh thị, cũng là đối tượng kết hôn trong mộng của biết bao cô gái trẻ đẹp ở Lạc Thành hằng mơ ước.Nhưng người đàn ông đó cứ hết lần này tới lần khác bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời cô, còn chủ động xin dây buộc mình và sẵn sàng gánh vác trách nhiệm lớn lao với cô, nhưng không ngờ lại bị cô thẳng thừng từ chối.Gặp Được Tình Yêu Đích Thực là tựa truyện ngôn tình hứa hẹn mang lại những tình khúc đặc sắc cho bạn đọc. Mở ra một thế giới đầy kịch tính trong tình yêu, nhẹ nhàng, sâu sắc nhưng vẫn khiến bạn đọc hài lòng với những màn khẩu chiến thú vị.Đọc truyện để hiểu rõ hơn về nhân vật Ninh Duệ Thần - người đàn ông cô yêu rất nhiều.…
Năm 22 tuổi, tôi gặp em ấy. Em ấy như một chú cún nhỏ ngồi lặng lẽ ở góc phố, tôi đã chú ý em ấy từ lần gặp đầu.- Cậu bé, sao em ngồi ở đây ?Em ấy chỉ nhìn tôi, nụ cười thuần khiết của em ấy khiến tim tôi lỡ nhịp- Có vẻ như anh thích đến gần tôi nhỉ ?Lần gặp ấy đã níu chúng tôi ở lại bên cạnh nhau…
Một thế giới khác..Harry Potter, bây giờ chẳng mang danh cứu thế chủDù không nổi tiếng nhưng vẫn được những kẻ khác chú ýĐặc biệt, quan trọng, sủng ái, nâng niu, ấm áp và lo lắngMọi đặc quyền đặc biệt nó đều cóNhưng không có gì là miễn phíÁnh nhìn, đôi mắt, cái chạm, nắm tay, mái tóc, đôi môi, cơ thểNó phải đánh đổi những thứ đó để có thể hưởng đặc quyềnHãy ngẩng cao đầu Potter, mọi thứ cậu đánh đồi đều xứng đáng!…
Trên đầu chữ sắc một con dao nhọn" câu này quả là không sai một chút nào. Nếu nói đàn ông có sức mạnh là một ưu điểm mà thánh thần ban cho, thì đàn bà tuy yếu nhưng bù lại nhan sắc của họ cũng chính là một lợi thế. Nhan sắc ở đây có một sức mạnh phi thường, nhiều khi nó còn vượt quá cả cái sức mạnh của đàn ông con trai chúng ta, y như trong câu nói "sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành". Không chỉ có thế, sắc đẹp đôi khi lại được định nghĩa dựa theo quan điểm, cách nhìn của mỗi con người. Nói gì thì nói, đa số là phụ nữ quan tâm và chú trọng rất nhiều vào sắc đẹp của họ, vì đàn bà tin rằng, sắc đẹp đồng nghĩa với tất cả, có sắc đẹp là có tất cả. Chắc chắn không cần phải nêu ví dụ thì bạn đọc cũng thấu hiểu được lời mà tôi muốn nói ở trên. Trong câu truyện dưới đây, đại ý sẽ nói về một bạn gái có nhan sắc tuyệt trần, duy chỉ có điều bạn gái này đã bị cái sắc đẹp của chính mình làm cho mờ mắt. Thế gian này, cái gì giúp cho người phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu nhất? Chỉ với môt câu hỏi đơn giản như vậy, mà ta có được vô vàn câu trả lời. Tuy nhiên, thứ có thể làm cho phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu dài nhất sẽ được tìm thấy ở cuối câu truyện này. Nhân đây, tôi viết câu truyện này cũng tạm coi như là một lời cảnh báo tới tất cả những người con gái nào mà đang cố tìm cách nĩu giữ sắc đẹp của họ, mà đôi khi, họ thậm chí còn đánh mất đi cái giá trị hay như tính cách bản thân của mình. Không có cái gì là tồn tại mãi mãi cả, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả mà th…
Tên truyện: Chú Tiêu lúc nào cũng tức giận Tác giả: Tiểu ThốTình trạng: Hoàn convertThể loại: Ngọt sủng, HE, Đô thị tình duyên, Cưới trước yêu sau, Cận thủy lâu dài, Cưới trước yêu sau.Văn án 1:Tiêu Nhất Mặc vừa mới 28, là quý công tử cực kỳ kiêu ngạo khinh người, gia thế lại rất tốt. Ngay cả đại ca giới kinh doanh thấy anh cũng phải cung kính gọi "Chú Tiêu".Anh có một câu danh ngôn: Phụ nữ không thể cưng chiều, dễ bị mất mặt.Sau này, danh ngôn anh sửa lại: Phụ nữ của tôi, cưng chiều tới leo lên đầu luôn là đẹp nhất.Ưng Tử: ...Ưng Tử: Anh đổi người cưng chiều được không?Chú Tiêu: [tức giận.jpg]Văn án 2:Đầu tiên là không để ý tới. Sau lại khắc cốt ghi tâm.Anh tự cho là mình rất xuất sắc, đâu ngờ sẽ có ngày thua trên tay một cô nhóc. Khi cặp mắt long lanh nước ấy dịu dàng nhìn anh, anh chỉ muốn mở lồng ngực ra, dâng trái tim nóng bỏng cho cô. Lưu ý: Cưới trước yêu sau, thẳng nam "ung thư" dần thay đổi vs cô vợ với giọng nói dịu dàng, nũng nịu lại nhát gan. Hàng ngày vây xem thẳng nam vả mặt. Tag: Hào môn thế gia, Giới giải trí, Tình yêu sâu sắc, Ngọt vănNhân vật: Ưng Tử, Tiêu Nhất MặcPhối hợp diễn: Vệ Thì Niên Nguồn: La StellaMình mới tập tành edit nên chỉ đúng 80-90% truyện thôi nếu bạn nào đã đọc bản cv cảm thấy không đúng lắm thì thông cảm cho mình nhé!!! Thank for watching!!…
Nguồn: alanfoxbt4cGồm: 85 chươngGiới thiệu:Vân Phiên Phiên xuyên vào tiểu thuyết, biến thành cô cung nữ mờ nhạt trong phông nền.Hệ thống bắt cô chinh phục bạo quân, trở thành mối tình đầu khó quên của chàng ta.Bạo quân Tiêu Trường Uyên tính tình độc ác nham hiểm, hung hãn, lạnh nhạt tàn nhẫn. Chàng ta thống nhất giang sơn, giết chóc bừa phứa, tiếng oán than của chúng dân dậy đất.Hai người cùng rơi xuống vực sâu, Tiêu Trường Uyên vỡ đầu chảy máu, mất đi ký ức."...Cô gái, cô là ai?"Trong nguyên tác, cả Tiêu Trường Uyên và cô cung nữ đều mất trí nhớ, hai người kết làm anh em, chung sống ba năm ở làng họ Giang, tình cảm nhạt nhòa như nước lặng. Vân Phiên Phiên quyết định nhóm một mồi lửa to vào dòng nước lặng ấy, làm nó cháy lên, sôi trào tình yêu.Vân Phiên Phiên cắn đôi môi anh đào đỏ tươi ướt át, cặp mắt hạnh ngân ngấn nước, nũng nịu nói:"Phu quân, thiếp là vợ chàng đây, chàng không nhận ra thiếp ư?"Vị vua trẻ tuổi có gương mặt điển trai lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặt.Cặp mắt đen đặc như mực nhìn cô đăm đăm hồi lâu, cuối cùng chàng ta gọi cô bằng chất giọng khàn khàn."...Nương tử."Vân Phiên Phiên sai bạo quân cấy cày làm ruộng nấu cơm giặt giũ, sống cuộc đời sung sướng thỏa mãn.Mãi tới một đêm mưa nào đó, mọi chuyện bại lộ, mặt Vân Phiên Phiên trắng bệch: "Tôi xin lỗi, tôi gạt huynh đó, tôi không phải là vợ huynh..."Tiêu Trường Uyên cắn lên đôi môi đỏ của cô, má ấp môi kề với cô. Mắt chàng tăm tối, giọng chàng khàn khàn."Nương tử, nếu đã gạt, thì phải gạt trẫm cho trót..."…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…
Thể loại: Hiện đại, cuộc sống hôn nhân, HEEdit: Nguyệt SắcTình trạng : HoànĐối với đàn ông mà nói, vợ cưới về là muốn ôm có thể ôm, mỗi ngày sớm chiều có thể nhìn thấy, luôn hiền hòa, tâm tính tốt, là nơi có thể giúp ta cảm thấy bình yên.Địch Ấp Chấn cưới cô gái này ── Phương Đề Lê, lại hoàn toàn không có chuyện như vậy, đương nhiên là anh yêu cô thật sự, càng muốn đem cô che chở nâng niu trên tay, nhưng cô gái này thật không còn gì để nói, làm công việc hướng dẫn du lịch mười ngày nửa tháng không thấy mặt, muốn ôm không được, ôn nhu thì chỉ là ngẫu nhiên mà thấy.Rốt cục anh đã nhẫn nại đến cực hạn, lúc này nhất định phải hảo hảo giáo huấn cô, nói cho cô đại nam nhân nào cũng có "Nhu cầu", làm chồng thì nên được hưởng quyền lợi gì......…
(Suy cho cùng, anh cảm thấy những thứ nhỏ nhặt ấy bỗng trở nên đặc biệt chỉ khi đối phương là Trương Gia Nguyên, và ngược lại, chính vì đó là Trương Gia Nguyên mà anh nâng niu, nên mới cảm thấy mọi điều ấy sao mà đáng để yêu, đáng để thương đến vậy.Ngày thì vẫn trôi thật dài, còn Châu Kha Vũ thì lại thấy bản thân dường như đang yêu Trương Gia Nguyên nhiều hơn một chút.)28.02.21Tác phẩm thứ hai của năm hai mươi mốt. Pairing(s): Châu Kha Vũ - Trương Gia Nguyên(Sáng Tạo Doanh 2021)Tác phẩm thuộc về mình, nhân vật thuộc về mình, nhưng con người thật của họ thuộc về họ.oneshot | sentence-case | ooc(c) covers belongs to Irene of Red Velvet…
Anime: StarmyuTên đầy đủ là High School Star Musical (スタミュ) - một anime về chủ đề nhạc kịch, idol và học đường, ra mắt lần đầu năm 2015. Nội dung xoay quanh Hoshitani Yuta và nhóm bạn của cậu tại Học viện Âm nhạc Ayanagi, nơi đào tạo những nghệ sĩ sân khấu chuyên nghiệp. Các nhân vật phải vừa học tập vừa tranh đấu để giành được suất biểu diễn trong những dự án lớn, gọi là "Musical Department".Couple: Itsuki Otori x Hiiragi TsubasaThể loại: Đam mỹ - sủng - hơi ngượcKết thúc: HE (happy ending)Bối cảnh: Học viện Ayanagi, sau một buổi biểu diễn, Hiiragi muốn rời đi vì áp lực; Itsuki níu giữ và cùng nhau vượt qua.Ý là tui mê cặp này nhưng không thấy ai làm cả nên vã quá!! Đâm ra là đứa con tinh thần này ra đời :)))…
Lạp Lệ Sa xuyên vào tiểu thuyết, biến thành cô cung nữ mờ nhạt trong phông nền.Hệ thống bắt cô chinh phục bạo quân, trở thành mối tình đầu khó quên của chàng ta.Bạo quân Điền Chính Quốc tính tình độc ác nham hiểm, hung hãn, lạnh nhạt tàn nhẫn. Chàng ta thống nhất giang sơn, giết chóc bừa phứa, tiếng oán than của chúng dân dậy đất.Hai người cùng rơi xuống vực sâu,Điền Chính Quốc và cô cung nữ vỡ đầu chảy máu, mất đi ký ức."...Cô gái, cô là ai?"Trong nguyên tác, cả Điền Chính Quốc và cô cung nữ đều mất trí nhớ, hai người kết làm anh em, chung sống ba năm ở làng họ Giang, tình cảm nhạt nhòa như nước lặng. Lạp Lệ Sa quyết định nhóm một mồi lửa to vào dòng nước lặng ấy, làm nó cháy lên, sôi trào tình yêu.Lạp Lệ Sa cắn đôi môi anh đào đỏ tươi ướt át, cặp mắt hạnh ngân ngấn nước, nũng nịu nói:"Phu quân, thiếp là vợ chàng đây, chàng không nhận ra thiếp ư?"Vị vua trẻ tuổi có gương mặt điển trai lạnh lùng, đôi môi mỏng mím chặt.Cặp mắt đen đặc như mực nhìn cô đăm đăm hồi lâu, cuối cùng chàng ta gọi cô bằng chất giọng khàn khàn."...Nương tử."Lạp Lệ Sa sai bạo quân cấy cày làm ruộng nấu cơm giặt giũ, sống cuộc đời sung sướng thỏa mãn.Mãi tới một đêm mưa nào đó, mọi chuyện bại lộ, mặt Lạp Lệ Sa trắng bệch: "Tôi xin lỗi, tôi gạt huynh đó, tôi không phải là vợ huynh..." Điền Chính Quốc cắn lên đôi môi đỏ của cô, má ấp môi kề với cô. Mắt chàng tăm tối, giọng chàng khàn khàn."Nương tử, nếu đã gạt, thì phải gạt trẫm cho trót..."Lệ Sa của trẫm rất giỏi gian dối lường gạt…
Sự giao cảm đồng điệu. Đêm đen tĩnh mịch đến đáng sợ như muốn nuốt chửng mọi thứ mà nó bao trùm. Hai người một nam một nữ anh tuấn phi phàm, dịu dàng thoát tục. Họ đối diện nhau như đại diện của hai thế giớ đối lập. Bởi vì ánh sáng và bóng tối không thể giao hòa cùng nhau. Cô gái mỉm cười bất đắc dĩ. Đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay chai sần rắn chắc của anh dần buông lơi. Giọt nước mắt hồng nhan rơi trên mu bàn tay anh nóng hổi. Nụ cười đau khổ như đóa quỳnh hương tàn trước bình minh của cô khiến lòng anh như siết lại. Đau đớn.-Mặc Phi, xin lỗi! Tôi và anh không thể tiếp tục như vậy. Tôi còn có gia đình, bạn bè, người thân. Tôi ở bên anh sẽ nguy hiểm đến họ. Chúng ta ban đầu biết chắc sẽ có ngày hôm nay vậy cớ gì anh phải níu kéo những điều vốn không thể vãn hồi.Anh nghe mà huyết mạch sôi trào. Phải chăng thế giới sống trong bóng đêm của anh đã làm hoảng sợ và vấy bẩn lên tâm hồn trong trắng của cô. Điều gì làm cô thay đổi thái độ trước sau như một cùng anh? Khi nói lời chia t…
Leng kengỞ ngoài cửa bước vào là một nam sinh tuấn tú, cơ thể cao ráo, cường tráng. Cậu ta đi quanh cửa hàng một vòng rồi dừng lại trước một cái lồng kính ở góc phòng.- Cậu muốn mua con chó này sao?Cô chủ tiệm lấy con chó trong lồng kính ra, đưa cho cậu.- Cháu mua nó.Cậu trai đó sau khi trả tiền, định đi ra ngoài thì đột nhiên bị ai đó níu ống quần lại. Nhìn xuống chân, một bé con khoảng mười tuổi, khuôn mặt trắng noãn, hai má phấn nộn, đôi mắt buồn buồn đang nhìn chằm chằm vào con chó trên tay mình.- Con buông ra cho anh về đi, ngoan nào.Cô chủ tiệm dỗ dành bé con, nhưng bé con nhất quyết không chịu buông tay.- Bé con, muốn gì sao.Cậu trai hết cách đành ngồi xuống dỗ theo.- Tôi là đại nam nhân, không phải bé con.Đôi mắt đáng thương khi nãy bây giờ trở nên giận dữ, nhưng vẫn rất đáng yêu.- Rồi rồi, đại nam nhân muốn gì.- Con chó...con chó ấy...Bé con nhìn xuống con chó trên tay cậu trai, khuôn mặt liền dịu xuống, tay nhỏ vuốt vuốt lông con chó, đôi môi anh đào khẽ mím lại…