| AllJay | Nếu lúc đó
Ảnh bìa do tác giả tự cung cấp!!!Nếu lúc đó Jay không say, nếu lúc đó Jay không phơi bày lòng mình ra thì mọi chuyện có trở nên như vậy không?…
Ảnh bìa do tác giả tự cung cấp!!!Nếu lúc đó Jay không say, nếu lúc đó Jay không phơi bày lòng mình ra thì mọi chuyện có trở nên như vậy không?…
Người Nhật có một thuật ngữ gọi là "Koi no Yokan", Heeseung đã từng nghe qua xong bỏ đó, để rồi đến tận khi gặp Sim Jaeyun thì anh mới chợt nhận ra rằng cái thứ mà bản thân từng coi là nhảm nhí ấy lại đang vận thẳng vào cuộc đời mình. ...Có người nói rằng đối diện với "Koi no Yokan" rất dễ; hoặc là bước đến gần hơn để châm ngòi cho trái tim đã một phần rung động, hoặc là phớt lờ đi để rồi cả đôi bên cùng lặng lẽ bước qua nhau. Ngày gặp Jaeyun, Heeseung đã không đủ dũng khí để chọn phương án lạnh lùng quay lưng lại. Anh đủ tỉnh táo để biết trái tim mình muốn gì, và nó không bao giờ thích việc trốn tránh hiện tại chỉ để ôm về lầm lỡ nuối tiếc cho tương lai. Written by @pppnhan.…
Một cuốn nhật kí được viết bằng nước mắt, kể về hai con người yêu nhau giữa những ngày kí ức dần tan biến.Câu chuyện tình tĩnh lặng và đầy ám ảnh, dành cho những ai sợ bị lãng quên.…
đấm bạn bằng môi anh....…
Đã có sự cho phép từ tác giả gốc,pln…
Thẩm Tại Luân sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị phủ Hầu gia ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệt viện ở ngoại thành. Cha mẹ chỉ cưng chiều Thẩm Tại Luân khiến cho thiếu gia thật dần hắc hóa, cuối cùng hại cậu cửa nát nhà tan.Sau khi tỉnh lại, Thẩm Tại Luân nghe được tin thiếu gia thật đã trở về từ ba ngày trước, nhưng cả nhà chỉ chú ý đến việc cậu đang bị bệnh. Dựa theo thời gian trong sách thì bây giờ thiếu gia thật đã bị đưa đến biệt viện ngoại thành.Tình thế khẩn cấp, vì để thay đổi vận mệnh, Thẩm Tại Luân ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo dính chặt lấy thiếu gia thật, cả ngày theo sau người ta ca ơi ca à.Một thời gian sau, Thẩm Tại Luân phát hiện mình nhận lầm người. Người mà cậu nhận lầm này còn đáng sợ hơn cả thiếu gia thật. Đáng sợ hơn là vào cái ngày biết được sự thật, cậu bị ai đó hạ thuốc, trời xui đất khiến thế nào lại lăn giường với người ta một đêm. Thẩm Tại Luân sợ xanh mặt, đêm đó len lén chuồn đi. ***Tác giả: Thanh Đoan.Thể loại: Đại ma vương x Bé ngốc ngếch, đam mỹ, cổ đại, HE, hào môn thế gia, niên thượng, chủ thụ, cung đình hầu tước, duyên trời tác hợp, thiếu gia thật giả.!! BẢN CHUYỂN VER CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ MONG MỌI NGƯỜI ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU !!…
"Chắc chắn là...mùa hè năm tới. Anh ấy sẽ không tới nữa."CHUYỂN VER ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ.…
🫣đoán xem có gì?!?!…
Jay,đừng như thế…
"Tôi không sợ cậu. Cậu là cậu - không phải con quái vật.""Tôi bất tửNhưng cũng bất lực"Năm thứ 367.Tôi viết tên Jake lên cát.Gió xóa.Tôi viết lên đá.Mưa mài.Tôi khắc lên ngực mình.Và da thịt tôi tự liền lại sau vài giờ.Không có gì còn giữ được tên Jake ngoài tôi.…
😔xinloi mik lười nên up nốt fic này r lặn tiếpp hjhj…
vì phải là của tôi…
Chuyển ver ĐÃ CÓ sự cho phép của tác giả gốc…
anh xuân dắt em luân đi du xuân. no beta we die like kakyoin.…
yêu nhau mà làm nhau khổ quài là saooo!??…
"Sau này em không đóng cửa nữa."Jaeyun vỗ nhẹ lên cánh tay Heeseung. "Sau này" sao, anh hi vọng sau này đó có thật. Giấu mặt vào trong vai áo của chính mình đang được Jaeyun mặc, Heeseung nói thầm:"Sau này em là nhà của anh.""Em nói gì? Anh nghe không rõ. "Đêm không còn một tiếng động. Tiếng một con thằn lằn tắc lưỡi đâu đó ngoài hành lang Heeseung còn nghe thấy được, vậy mà Jaeyun lại cao giọng nói mình không nghe thấy gì. Cậu bấm móng tay vào sâu trong vai Jaeyun, anh hít sâu một hơi nhưng vẫn hỏi dồn:"Yunie vừa nói gì với anh? Sau này cái gì?""Sau này em ăn mì gói với anh, được chưa?"-Chuyển ver:Kang Daniel - Sim JaeyunOng Seongwoo - Lee Heeseung-Mình chuyển ver chưa xin phép tác giả nên nếu tác giả yêu cầu gỡ thì mình sẽ gỡ ngay truyện ạ…
tell me why?…
lấy danh nghĩa người qua đường, em chúc anh tương lai xán lạn…
Chuyện kể rằng, ở một vương quốc nọ, người dân sống rất hạnh phúc và đủ đầy. Nếu hỏi thì họ sẽ nói rằng đó là nhờ vào sức mạnh của đức vua và hoàng hậu. Vậy nên họ một lòng trung thành và tôn thờ hai người như những đấng cứu thế đối với cuộc đời mình. Chỉ có điều, những thứ họ luôn tin tưởng lại không đáng để cho họ dốc hết lòng như vậy khi mà Heeseung-một người lính thuộc quân đội hoàng gia, phát hiện ra sự tồn tại của vị hoàng tử họ chưa từng biết đến.----- -"Em là hoàng tử bé của tôi, nhưng còn là đức vua của vương quốc này."…