Quoste Pic
Là nơi tôi cất những điều tâm đắc....…
Là nơi tôi cất những điều tâm đắc....…
Author: Giai LạcMột đêm trước ngày đăng ký kết hôn, chồng chưa cưới và tiểu tam yêu đương vụng trộm trong phòng tắm.Trước cửa ủy ban, chồng chưa cưới lại không đến, bỏ cô một mình trong gió rét.Đối mặt với người đàn ông gặp cảnh ngộ tương tự như cô, Tống Như chủ động đi đến: "Dương Tổng, nếu tạm thời ngài chưa tìm được cô dâu mới, chi bằng xem xét về tôi đi?"Dương Gia Cửu bằng lòng, hai người lạ không quen từ đây trói chặt bên nhau.Cô đối với anh không có tình yêu, cùng anh kết hôn chỉ là vì trả thù chồng chưa cưới.Lại không ngờ tình yêu đến nhanh tựa vòi rồng.....…
Được làm bởi 1 con ngu văn ;-;Truyện không được hay lắmKhông H vì tôi quá trong sáng U_UỦng tớ nháI lớp diu :))…
Tiếng đập rộn ràng. Nó ở đây mà như đã đi mất. Choi Yeon Jun đặt tay mình ở giữa ngực, nơi mà sự sống của anh như đã gắn liền với ai.Với một Choi Soo Bin trầm lặng dịu dàng dễ nguợng ngùng.Với một Choi Soo Bin từng khóc nấc lên vì nỗi tự ti không đáng.Hay chỉ đơn giản là với một Choi Soo Bin đang cạnh bên mà thôi.***Đôi lời nhảm nhí vô cùng của tác giả:Lượn lờ wattpad tìm fic về tình yêu mới nhú này mà chẳng có mấy, cũng không có hợp ý tôi (Một là do văn phong vẫn còn chưa vững, hai là toàn bé Đậu nhà tôi on-top thôi. Chời má, bé nhà tôi cưng như thế D:) vậy nên là cứ tạo của cây nhà lá vườn, tự viết tự đọc thôi.Sản phẩm được tạo ra vào giây bộc phát, không đảm bảo sẽ có thể end. Nếu thiếu động lực hay người đọc liền có thể drop.…
Trong tiếng bom đạn xé toạc bầu trời và tro bụi phủ kín làng quê, Sanh là một cậu bé mồ côi, lớn lên trong căn cứ rừng sâu, đã trải qua tuổi thơ cùng khói lửa chiến tranh. Mười hai tuổi, mất đi tất cả, chỉ còn lại một khẩu súng và niềm tin vào tự do. Năm tháng qua đi, giữa rừng già, cậu trưởng thành thành một chiến sĩ quả cảm, kiên cường, mang trong tim vết thương không nói thành lời.Rồi Uyên đến, cô gái thành thị, con nhà tiểu thư, mang theo những ngón tay vụng về, giọng nói trong trẻo và ánh mắt đầy nghị lực. Không quen khói thuốc súng, không quen mùi đất ẩm, nhưng cô lại dần đứng vững giữa nơi khắc nghiệt nhất, lặng lẽ chữa lành cho người khác và cho cả chính mình.Trong những tháng ngày khốc liệt ấy, giữa sự sống và cái chết mong manh, giữa mất mát và hy vọng, liệu tình yêu có đủ dịu dàng để nảy mầm? Liệu hai con người ở hai thế giới, một người thuộc về rừng sâu, một người từng sống trong lụa có thể tìm thấy nhau và giữ lấy nhau đến cuối cùng?…
*Võ Hà Gia Hy ( nó ) : 17t dễ thương cực kỳ , tinh nghịch đáng yêu chỉ có tội là ngốc ơi là ngốc . Là bạn thanh mai trúc mã của hắn thích hắn từ nhỏ cho đến bây giờ là hotgirl của trường. *Nguyễn Phước Thịnh ( hắn ) : 17t Là một thiên tài kiêm luôn hotboy của trường , đẹp trai vô đối , cộc cằn , lạnh lùng làm con tim của biết bao nữ sinh trong trường tan nát.* Nguyễn Vũ Hoàng Nhu : 17t Cũng là một hotboy của trường dịu dàng ấm áp như ánh nắng mùa xuân làm tan chảy trái tim của nữ sinh toàn trường . Học chung lớp với nó và hắn , rất ghét hắn vì ........ *Đỗ Kim Ngân :17t bạn thân của nó , dịu dàng xinh đẹp cũng là hotgirl như nó . Thích Nhu từ lâu nhưng không dám nói…
Truyện CVNguồn: Lofter…
Tên truyện: Dịu dàng [温柔]Thể loại: 1x1, boylove, oneshot, hanahaki vs akabana, BE Trích đoạn: "Quyến luyến là loại tâm tình day dứt nhất, không mãnh liệt giằng xé, nhưng lại cắt không lìa, gỡ vẫn bòng bongNgày xuân đầy nắng cùng hoa cỏ, hay ngày hạ cùng cơn gió thoảng dịu mát lòng người, tất thảy đều không uổng công sống qua một lầnHọ chỉ mong cả quãng đời sau, có thể bình bình đạm đạm, gạt đi những nuối tiếc, đau lòng mà giữ lại sự đơn thuần, đẹp đẽ nhỏ bé kia, ấp ủ thành nỗi nhớ nhung, đem theo cả đời"Written by Blue, take out with full credit Đây là fic đầu tiên mình viết, còn rất non tay, mong mọi ngưởi góp ý thêm ^^…
ở đây cp nào cũng có, cái gì cũng có, mặn nhạt gì cũng cóchỉ là không có liêm sỉ :D…
Sơ lượt: Nữ chính tên Đậu Chiêu chết đi sống lại, vượt thời gian trở về thời lúc nhỏ, lần nữa tận mắt nhìn thấy cha mình dẫn mẹ kế về nhà, mẹ đẻ đau lòng tuyệt vọng mà tự sát. Thế nhưng, rốt cuộc đâu mới là sự thật? Bí mật trước khi mẹ đẻ chết, sự giả tạo dịu dàng của mẹ kế mới đến, thậm chí cô ấy cũng không biết cha mình lúc nào lại gả cô ấy vào cung! Đây là ngôi nhà nuôi dưỡng cô ấy sao? Là cha ruột sao? Đậu Chiêu hoang mang, nhưng cô ấy chỉ có thể cắn rang chịu đựng, hồi sinh cuộc sống của mình 1 lần nữa, điều này sẽ diễn biến tiếp... <3Tác giả : X-ManNguồn : Ngôn PhongNGONPHONGCOMICS.COM…
Chắc hẳn bạn đã nghe đến câu " hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi", vậy có bao giờ bạn nghĩ tại sao không nên nói yêu mãi mãi trong khi đối với tình yêu nó lại là từ rất đẹp. Ai mà chẳng muốn cùng người mình yêu bên nhau mãi mãi không bao giờ chia lìa. "Mãi mãi là bao xa" - là một câu hỏi chất chứa bao tình cảm của người con gái khi yêu nhưng cũng nhưng một lời bộc lộ cảm xúc lo lắng, bất an khi không biết tương lai của tình yêu mình sẽ như thế nào. Mãi mãi là vô tận tức là không đếm được như vậy nó cũng đồng nghĩa với câu "chẳng có gì là chắc chắn".…
- Kể về một cô gái ngây thơ , trong sáng họ Bách . Một ngày nó bị vướng vào chuyện yêu đương vợ chồng , mặc dù nó chả biết j ngoài ăn , chơi , ngủ nghỉ . - Anh chàng cáo già họ Vương trên thg trường là một ng cao ngạo , lạnh lùng . Nhg đối vs ng yêu thì ngọt ngào dịu dàng ôn nhu . - Và cuộc sống của 2 ng sẽ tồn tại mãi mãi trong màu hồng của tình yêu .!!!! - Mọi ng đón đọ nhé !!!!<3…
Tuy truyện là của tôi nhưng các nhân vật không thuộc về tôi bởi họ sẽ phải tự đấu tranh tư tưởng và đưa ra quyết định cho riêng mình. Họ có thuộc về nhau hay không là do sự lựa chọn của họ. Có lẽ câu chuyện này vẫn lặp theo một mô típ nhất định nhưng đâu đó trên những trang giấy là những ngày tôi từng khóc khi nghĩ về họ, đâu đó là những mong muốn mà tôi chưa thực hiện được. Tên câu truyện này cũng chính là lời tôi muốn nói với HunHan. Coming soon..…
Oikawa Tooru phát hiện một thiên tài setter - ở sân bóng rổ bên cạnh.Chuyền bóng sắc bén, điểm rơi tinh chuẩn, phản ứng cực nhanh và hành động quyết đoán. Chỉ là nếu không chú ý thì rất khó tìm được hình dáng cậu.Thế nhưng đối với Oikawa Tooru thì chẳng phải vấn đề lớn, bởi vì anh tới không phải để xem bóng rổ, mà để xem người anh sắp lôi kéo về đội.Mọi người ở Teiko cho rằng Kuroko Tetsuya chỉ đơn thuần có xích mích, không hề đến câu lạc bộ, trừ việc đến học thì không thấy bóng dáng, thậm chí học kỳ cuối trực tiếp nghỉ học, không hề bắt máy.Mà đến khi bọn họ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở trên sân bóng chuyền bên cạnh, bọn họ mới biết được, bọn họ có lẽ vĩnh viễn bỏ lỡ người nào đó.Tuy có vài người không nghĩ từ bỏ, đặc biệt là chàng trai tóc vàng, trực tiếp bám đuôi đến tận trên sân.link qt: https://www.wattpad.com/story/394073080?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=user71701081…
Sinh ra trong một gia đình giàu có, lại là cô con gái duy nhất trong nhà, thế như Tạ Minh Nghi lại không nhận được một chút tình yêu thương của bố mẹ. Cô cứ nghĩ chỉ cần bản thân ngoan ngoãn hơn một chút, hiểu chuyện hơn một chút thì họ sẽ quan tâm đến mình. Chỉ là cuối cùng cô cũng chẳng thể thay đổi được họ.Đến tận năm thứ ba khi bị "người thân máu mủ" của mình tính kế đưa ra nước ngoài, Tạ Minh Nghi đã phát hiện ra một bí mật động trời. Cô thế mà không phải con gái ruột của nhà họ Tạ. Những mẫu thuẫn của đời trước cũng từ từ được công khai. Hoá ra cô cũng chỉ là một quân cờ để người ta trả thù mẹ ruột của cô mà thôi.…
☁️ Đoạn giới thiệu ngắn về truyện:Một buổi chiều yên tĩnh của căn phòng nhà Ris, một cô nàng phù thủy trẻ tên là Serena nhận được nhiệm vụ để thu thập lại cảm xúc và bài học cho từng câu chuyện, vốn dĩ cô được giao cho nhiệm vụ vậy vì cô được nuôi dưỡng ở trong tòa tháp cao cô đơn suốt bao năm. Qua hành trình này muốn dạy cô cách hiểu về đời người rất đỗi thường và cũng dạy cô học cách hiểu lại cảm xúc của chính mình, một kẻ vốn không có cảm xúc như cô sẽ trở thành một người như thế nào đây, sau chuyến hành trình với chú mèo Pam biết nói mà lại cực kì tinh nghịch đây."Có những lá thư chẳng kịp gửi, có những lời vốn đã nên nói, có những cuộc gặp để rồi chỉ có chia ly".Thể loại: Giả tưởng, ma pháp, kết mở, hoài niệm, phiêu lưu, nhật ký.Người viết: Sunny Jk ☁️ Nhân vật chính: Nàng phù thủy Serena và chú mèo Pum.# TRUYỆN THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA TỚ.# BÌA TRUYỆN ĐƯỢC EDIT TOÀN BỘ BẰNG CANVA.# TỚ NHẬN NHỮNG GÓP Ý MANG TÍNH ĐÓNG GÓP VÀ KHÔNG NHẬN NHỮNG GÓP Ý MANG TÍNH ĐÁ XÉO, BÔI NHỌ HAY GÂY SỰ VÔ LÝ.# KHÔNG ĐĂNG TẢI TRUYỆN HAY LẤY CẮP TRUYỆN CỦA TỚ DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.# MỌI SỰ KIỆN, NHÂN VẬT VÀ ĐỊA ĐIỂM ĐỀU LÀ SẢN PHẨM TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG LIÊN HỆ VỚI THỰC TẾ.# CẢM ƠN CÁC CẬU ĐÃ ĐỌC TRUYỆN CỦA TỚ NHA.// Các nơi tớ đăng truyện //- WordPress:https://sunnyjkpersonalfromdanang.home.blog/2026/04/19/truyen-dong-hanh/- Rokkies: https://rookies.vn/truyen/dong-hanh - Wattpad:https://www.wattpad.com/story/408238190?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_writing&wp_page=create&wp_uname=SunnyJk34…
Nếu 1 ngày, bạn bật khóc vì vấp ngã, hãy kiên cường đứng dậy. Nếu 1 ngày, bạn thấy cô đơn, hãy mỉm cười mà vui vẻ theo cách của 1 người cô đơn. Và nếu 1 ngày, bạn thấy bản thân không còn chút sức lực nào nữa, hãy đến với tôi, tôi sẽ cho bạn sức mạnh và động lực. Tôi không dối bạn bất cứ thứ gì, tôi chỉ là đang dùng đôi mắt của mình nhìn từng khía cạnh của cuộc sống này, sau đó kể lại cho bạn mà thôi! Lời khuyên và nhân sinh quan của tôi có lẽ không giúp ích được nhiều cho ai cả nhưng từng câu từng chữ tôi viết là hoàn toàn chân thành... "Ngày mưa chưa hẳn là ngày tồi tệ, một ngày râm mát chưa phải đã là ngày đẹp trời." "Có những ngày như thế..." sẽ là góc yên bình cho tâm hồn bạn sau những bộn bề và đau khổ của cuộc sống, sẽ là niềm an ủi, là món ăn tinh thần như một bản ballad vào những đêm mưa lạnh. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, nhẹ nhàng gỡ từng nút thắt và xoa dịu từng vết thương lòng. Rồi, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi..…
Thằng Khoa nó thích anh.Tấn Khoa ôm lấy người Hoài Nam."Anh Rin..."Trông thấy khuôn mặt ỉu xìu của thằng nhóc, hắn buông điếu thuốc. Tay xoa đầu Khoa, giọng nói dịu dàng khiến nó càng mê mẩn."Gì vậy?"_____________________xRedKhoaRedĐoản nhỏ. Hành trình của gút boiz Tứn Kho theo đuổi bad boiz siêu phũ.ooc Hoặc thi thoảng sẽ không phải là đoản...…
Couple: Võ Hạ Vy × Lê Hoàng Nhật Anh---------------------------"Tôi bước tới,ngó đầu vào ngắm nghía xung quanh một vòng, trước mắt tôi là khung cảnh hoàn mĩ chả khác gì mấy bộ phim ngôn tình cả. Lê Hoàng Nhật Anh đang nằm gục mặt xuống bàn, đôi mắt nhắm chặt, đôi môi hờ hững, mái tóc nhẹ bay trong gió thoảng , có vẻ như đã ngủ, thật tình chả hiểu sao đến cả lúc ngủ trông nó vẫn đẹp trai, cuốn hút thế chứ, dường như trong căn phòng đìu hiu vắng bóng người, nó là thứ duy nhất rực sáng hẳn lên, đúng là người đẹp thì làm gì cũng đẹp mà.Tôi không định đánh thức nó nhưng khổ nỗi tôi để ô ngay cạnh chỗ nó, định bụng chỉ bước tới lấy cây dù rồi bỏ về, ai dè mắt tôi cứ dán chặt vào nó, chẳng mấy khi được ngắm người đẹp thế này, nhìn một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ?Tôi rón rén lại gần chạm vào mái tóc của nó, mềm mại, mượt mà, thậm chí còn rất thơm nữa chứ, cứ như thế này thì tôi chết mê chết mệt nó mất, tôi trượt tay vuốt tóc nó lên thì đột nhiên một cánh tay giữ chặt lấy cổ tay tôi."Hạ Vy thích ngắm tao đến thế cơ à?"Nó chầm chậm mở đôi mắt ra, lim dim như đang còn ngái ngủ ngước lên nhìn tôi rồi kéo tôi lại gần nó cho đến khi mặt chúng tôi chỉ cách nhau có vài centimet. Nó hành động nhanh tới nỗi tôi còn chưa kịp phản ứng."Mày có nhiều hành động dễ thương hơn tao nghĩ."Nó cười khúc khích, tỏ ý trêu chọc, một cảm giác ấm nóng lạ kì cứ khiến tim tôi không kìm được mà loạn nhịp, tôi bối rối, cố ra vẻ bình tĩnh đáp lại:"Tao dễ thương hồi giờ mà!".--------------------------------…