Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
(Đây là fanfic đầu tay của tôi, mong là mọi người sẽ thích)• Để thuận tiện cho việc sáng tác thì thay vì dùng tên là Y/n thì tôi sẽ thay Y/n bằng một cái tên random. Vậy nên Y/n trong tác phẩm này sẽ tên là Saitou Akira.• Một tên đầu gấu cư xử thô lỗ với tất cả mọi người lại đối xử dịu dàng với một bệnh nhân ung thư. Anh ta yêu cô ấy sâu đậm đến mức sẵn sàng hiến tạng để cứu rỗi cái sinh linh nhỏ bé ấy, nói đúng hơn là cứu rỗi nguồn sống của hắn..…
Ngày Jisoo trông thấy Taehyung lần đầu tiên, cô đã từng nghĩ rằng mình đã gặp đúng người vào đúng thời điểm. Anh chính là vận mệnh của cô kiếp này.Thanh xuân rực rỡ vẽ nên những sắc màu tươi sáng trong cuộc đời của mỗi người, Kim Jisoo khi ấy là một cô sinh viên nhỏ năm 4, vì mưu sinh mà tất bật làm thêm kiếm tiền. Và trong một khoảnh khắc khi Kim Taehyung xuất hiện, anh đứng bên ngoài cánh cửa phòng, ánh nắng trải dài trên mái tóc, ánh mắt bâng quơ lơ đãng đã dừng lại trong tâm trí cô. Một cái liếc mắt, liền say lòng.Lúc ấy, Kim Taehyung là một người đàn ông mà bất kỳ cô gái nào khi bắt gặp cũng sẽ đem lòng tương tư yêu mến. Bởi anh có vẻ ngoài tuấn tú, xuất thân cao quý và hơn hết còn là một giám đốc trẻ tuổi đầy thực lực. Thế nhưng, Kim Jisoo phải lòng anh không phải vì những điều ấy, mà bởi vì nụ cười và sự dịu dàng anh dành cho mình.…
Kiếp trước, Thái Sơn chọn biển sâu làm nơi chôn giấu cuộc đời và tình yêu không thành của mình. Kiếp này, anh trở thành một họa sĩ thành công và định mệnh đã đưa Minh Hiếu bước vào buổi triển lãm của anh. Với từng nét vẽ, từng cử chỉ dịu dàng, Thái Sơn từng bước làm Minh Hiếu yêu anh một lần nữa…
''Mùa hạ năm ấy bắt đầu bằng ánh nắng ngoài khung cửa lớp, và cả những rung động đầu đời mà cô chưa từng dám gọi tên.Nữ chính đã âm thầm thích cậu ấy suốt một thời gian dài - chàng trai học giỏi, dịu dàng và luôn nổi bật giữa đám đông. Cậu là người mà mỗi lần bước vào lớp đều khiến trái tim cô khẽ loạn nhịp,là ánh mắt mà cô luôn vô thức tìm kiếm giữa sân trường đông đúc.Tình cảm ấy được cô cất giấu thật sâu, lặng lẽ như cơn gió đầu hạ thoảng qua khung cửa sổ. Nhưng mùa hạ không chỉ có nắng và vị ngọt,vị đắng của những rung động đầu đời.Liệu tình cảm thầm lặng ấy có được đáp lại?Hay sẽ chỉ mãi là một bí mật ngọt ngào của tuổi thanh xuân? Hạ Dưới Tán Cây Xà Cừ • là câu chuyện về mối tình đơn phương trong sáng, nhẹ nhàng nhưng khiến trái tim người ta rung động - nơi mùa hạ không chỉ có nắng, mà còn có một người khiến cả thanh xuân trở nên thật đáng nhớ.…
•Tên: Cưng Chiều Là Đặc Quyền Của Anh•Tác giả: ngô-bắpngọt•Bìa: ngô-bắpngọt•Nu9: Hoài Lam Mễ•Na9: Trịnh Anh Quý •Motip: oan gia, yêu thầm, hài hước, thanh mai,...•Girl hay cọc, mỏ hổn,học giỏi, ngoan, lùn(1m58) x boy hay chọc, bất cần với cả thế giới dịu dàng với mình em, mỏ hổn, "học giỏi", cao(1m85)•Số chương dự kiến: 70•Số từ/chương: 2000-3000***Giới thiệu:-Cô xoay người cả cơ thể được anh ôm vào lòng, Lam Mễ ngước mắt hỏi anh-"Nếu chúng ta không gặp nhau, chỉ mãi mãi là những người xa lạ thì sao?"Anh Quý nhìn cô ánh mắt chứa đựng toàn bộ sự dịu dàng dành cho người con gái anh yêu-"Nếu vậy thì anh sẽ đợi, đợi đến khi nào chúng ta quen biết nhau, anh đợi đến kiếp sau cũng được.!, chỉ cần...được gặp em."Lam Mễ vẫn luôn có câu hỏi rằng "Nếu bản thân mãi mãi không gặp được Trịnh Anh Quý thì sẽ như thế nào?" Nhưng giờ thì cô đã có đáp án cho riêng mình.Hoài Lam Mễ cũng sẽ đợi Trịnh Anh Quý, dù là kiếp này hay kiếp sau đều sẽ đợi.…
Tên truyện: Tế vật và thần linhTác giả: Tiểu Điệp Điệp | @colovoluvThể loại: đam mỹ, H văn, thần linh dịu dàng không ăn thịt người Thụ x người thường khỏe mạnh thích ăn thịt thần linh CôngVăn án: Ở thế giới cổ đại, tồn tại một mối quan hệ cộng sinh giữa Người và Thần. Người dâng cho Thần lễ vật và lòng thành kính, Thần nhận lấy để cường đại sức mạnh và ban phước cho Người.Song, lại có kẻ cả gan đòi hỏi một món quà vượt quá sức tưởng tượng của thần linh..…
[18+]" Không nhắc đến chuyện đã qua, ta chỉ muốn biết một chuyện, nếu như hiện tại cho cô thêm một cơ hội, cô vẫn sẽ phản bội ca ca ta sao?""Cô yêu huynh ấy không?"Phản bội? Nàng đã từng phản bội chưa? Nàng tự cho rằng mình chưa từng phản bội hắn. Bởi vì đứng trên lập trường khác nhau, bọn họ chưa từng thật lòng. Lấy đâu ra phản bội?Về vấn đề tình cảm nam nữ, nàng chưa từng có nam nhân khác, từ đầu đến cuối chỉ thuộc về hắn. Bởi vậy,có tính là phản bội hay không?Về tình yêu, nàng rất đau. Đau đến mức nàng không dám, đau đến không hiểu nổi. Vậy có tính là yêu không?Nàng không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể lặng im. "...""Bỏ đi"" Ta không biết như thế nào được tính là phản bội. Cũng không biết như thế này có phải là yêu hay không. Nhưng ta không muốn chàng ấy chết, chỉ muốn chàng ấy có một cuộc sống tốt"" Mong chàng, mùa đông ấm áp, mùa xuân không lạnh"" Mong chàng, trời tối có đèn, trời mưa có dù"" Mong chàng, không còn cô đơn một mình, có người nhà ở bên"" Mong chàng, nụ cười sẽ luôn ở trên gương mặt"" Mong chàng, dù muộn như thế nào, vẫn sẽ còn một ngọn đèn chỉ vì chàng mà sáng"" Mong chàng, khi đau khổ, khi mệt mỏi, khi bị thương sẽ có người bên cạnh chàng. Chứ không còn ở một góc nào đó đơn độc một mình, lặng lẽ tự liếm vết thương"Mong... thời gian có thể chậm lại. Mong... bạn bè không rời xa. Mong... thế giới không có Vô Phong, không có Cung Môn. Mong... đời này có thể bên nhau bạc đầu.…
Thể loại : ngôn tình,hào môn thế gia . Nghiêm cấm : không được phép coppy, không nói lời thô tục,ko được mang đi đâu mà ko có sự đồng ý của chính chủ và xin tôn trọng người viết truyện và người đăng truyện!. Văn án : Với lối viết khác nhau, các tác giả đồng sáng lập nên bộ truyện "Tuyết đầu mùa" muốn đem đến cho độc giả những con chữ và tiếng nói dẫu khác biệt nhưng liên kết đến lạ thường. Về nhữngk con người bên ngoài trầm mặc nhưng lặng lẽ che chở cho đối phương. Tình thân không chỉ màu hồng và chuyện tình yêu không phải bao giờ cũng đau khổ. Một cốt chuyện với tình yêu, tình thân và những lí tưởng cao đẹp. Nguồn viết truyện :https://www.wattpad.com/user/Vague_Team?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=share_profile&wp_page=user_details&wp_uname=vietnganguyen92&wp_originator=77%2Bt0h29O6hqd7vxvhu0PXaDVqGfs0PGA%2F6TaBwNgFlz%2BQu8CjU1r25hr1BU0ZDVAAZP2nINbG1RzXI26xnqt1ZMiHkJE0gXB2%2Bf2jMvtRxuQ0SS4UnLHb9Aywb48bLn, cám ơn 2 bạn writer của vague- team shop Hi anatole july và Tử Hân đã viết truyện này ạ! Cám ơn mọi người!…
T đăng lên để thỏa mãn sở thích với tranh ảnh cổ trang (^°^)Cũng là chia sẻ sở thích này nữa ;))))Nguồn chủ yếu từ pinterest.Mọi người lấy ảnh tự nhiên nha!https://pin.it/thohfskkji6o7r…
Dạo gần đây tôi hay xem phim xuyên không thấy khá hay nên đã thử viết 1 fic như thế nào, cảm hứng lấy từ phim "Người tình ánh trăng" và "Splash Splash love" có thể tình tiết đôi chút giống nhau mong mọi người bỏ qua. Tuy nhiên tên nhật vật được lấy từ lịch sử và các địa điểm, nơi chốn hoàn toàn không phải thật.…
Tác giả: Du Bạo Hương Cô (Nấm Hương Xào)Thể loại: Nữ cường, xuyên không, cổ đại, huyền huyễn, ngôn tình,....Editor: Đào Tử[Truyện mưu lược không dành cho mấy bạn đọc lướt]______________________Thẩm Đường tỉnh lại trên đường đi đày, phát hiện thế giới này rất phản khoa học.Thần thạch trên trời rơi xuống, trăm nước tranh nhau.Văn ngưng văn tâm, lời ra thành thật.Võ tụ võ đảm, phá núi chặn biển.Kẻ cô cho rằng trói gà không chặt, một câu "Vung thương thúc ngựa", một giây sau mũ giáp trên thân, trường thương trong tay, một người thành quân, có thể giết vào giết ra giữa thiên quân vạn mã!Quỷ bệnh lao trong mắt cô, miệng niệm "Sao giăng cờ trải", trời xanh như lọng tròn, đất đai tựa cuộc cờ, bài binh bố trận, hạ bút thành văn!Đây cmn đâu thể tính phản khoa học!Rõ ràng là ván quan tài khoa học bị thần học đóng đinh!Mà cô --"Chủ công, quận Bắc đại hạn, hay ngài khóc một lúc?"Thẩm Đường: ". . .""Chủ công, Nam Châu lũ lụt, hay ngài cười nhiều một xíu?"Thẩm Đường: ". . ."-- -- -- --Nhìn mười bát cơm to bị cô chén sạch bóng còn hơn bản mặt và một đám thôn dân cả ngày gây chuyện thị phi gào khóc đòi ăn không có ý tốt, thôn trưởng Thẩm Đường mang linh hồn họa sĩ - bị nghi là thùng cơm chuyển thế buộc phải từ bỏ bút vẽ yêu dấu, bị ép nhận lời dấn thân lên con đường chư hầu.…
Vị cà phê bốc lên thoang thảng, dịu nhẹ, ngọt ngào. Để lại cho Thái Hanh ấn tượng sâu sắc, không kiềm được mà muốn uống nó cả đời, cũng như mốn người làm ra nó.…
*Vì truyện này mình đọc đến mê nên cop qua thui nên đừng ném gạch mình nhe :v*Có sự đồng ý của tác giả nên mới dám đăng hiuhiuMỗi ngày 7 chươngNguồn : Sàn truyệnTác giả : Mun LươngSố chương : 40Nội dung : *Mình cop luôn nguyên văn nhé*Chào các bạn, mình là Mun. Đây là truyện đầu tay của mình, mong các bạn sẽ ủng hộ. Cảm ơn các bạn.* Giới thiệu nhân vật:- Lương Ngọc Bảo Phương (Nó): 18 tuổi, một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, học giỏi, gia thế bình thường. Có hôn ước từ lúc mới sinh.- Lê Quang Bảo (Hắn): 18 tuổi, một chàng hot boy lạnh lùng, học giỏi, là con trai của Giám đốc đài truyền hình. Hắn là người có hôn ước với nó.* Tóm tắt truyện: Nếu bạn đang tìm kiếm một câu chuyện đầy sắc hồng của hạnh phúc thì câu chuyện này không dành cho bạn rồi. Từ đầu cho đến cuối, câu chuyện đều mang trên mình một màu xanh lạnh băng, một màu đen đau khổ và cả một màu đỏ đớn đau. Câu chuyện kể về cuộc sống giữa nó và hắn trong hôn nhân do hai bên gia đình sắp đặt và những nỗi đau của nó do hắn gây nên. Từ việc hắn hiểu lầm nó đến việc mất đi đứa con rồi đến cả việc hắn lạnh nhạt, tàn nhẫn và vô tình với nó. MONG CÁC BẠN ỦNG HỘ!…
" Các vị thần sẽ bỏ rơi chúng ta sao ? " Người lính hỏi người bạn của mình , giọng vô cùng buồn bã . " Chắc chắn " Người bạn đó cũng trả lời y hệt như anh ta - buồn bã còn có chút tuyệt vọng , thở dài tưởng chừng giúp anh ta đỡ lo hơn nhưng nó chỉ làm tâm trạng anh ta càng tồi tệ , nghĩ đến những thần dân của đất nước này thì càng mệt mỏi . Lần này coi bộ các vị thần sẽ không tha cho dương thế rồi , họ là lính trong hoàng cung , ít nhất thông tin họ biết cũng đầy đủ hơn bên ngoài , ai ở ngoài kia cũng nghĩ rằng các vị thần đang tức giận , cần có cái gì đó xoa dịu thần nhưng cái cảm giác của thần còn hơn cả tức giận - chính là tuyệt vọng . Hơn 100 000 năm trước con người cũng chịu cơn thịnh nộ của thần , cũng may đó chỉ là răn đe nên vẫn còn con người sống sót và thời đại này . Họ biết bản thân mình thấp kém cỡ nào còn những kẻ trong kia cứ nghĩ mình là cao nhất , đứng trên vạn vật còn đối với thần thì họ chỉ như mấy con kiến nhỏ bé dưới chân mà chỉ cần búng tay là chết hết . Cả hai người ngồi thụp xuống đất , ngửa đầu lên hưởng thụ nốt chút yên bình còn xót lại , bầu trời hôm nay đen kịt , họ nhìn nhau cười , bây giờ đến cả thần Mặt Trời cũng đang rời bỏ họ .…
nu9: Minase Hiyori (OCC)cp9: Hiyori x Shinichiro SanoHiyori - chủ một tiệm sách cũ nhỏ tích hợp quán cà phê và bánh ngọt nằm nơi góc phố yên tĩnh gần biển - luôn sống với nụ cười dịu dàng thường trực trên môi, như thể chẳng điều gì có thể khiến cô buồn.Nhưng không ai biết rằng phía sau dáng vẻ điềm tĩnh ấy là một người từng mang những tổn thương tâm lý kéo dài suốt nhiều năm.Rời khỏi gia đình sau những áp lực và đổ vỡ chất chồng, Hiyori chọn bắt đầu lại ở một nơi chẳng ai biết mình là ai. Mỗi ngày của cô chỉ xoay quanh mùi giấy cũ, tiếng chuông gió trước hiên tiệm, những chiếc bánh vừa ra lò và các vị khách ghé qua rồi rời đi.Cho đến khi cô gặp họ.Những thiếu niên ồn ào mang theo tiếng động cơ, những trận cãi vã trẻ con, những vết thương chưa kịp lành và cả sự dịu dàng vụng về mà họ chưa từng nhận ra ở chính mình.Đặc biệt là Sano Shinichiro.Anh bước vào cuộc sống của cô một cách tự nhiên như cơn gió mùa hè, chậm rãi kéo cô ra khỏi những tháng ngày ngột ngạt mà không hề ép buộc cô phải thay đổi.Từ đó, Hiyori dần học được cách:mỉm cười vì hạnh phúc thật sự,tin tưởng người khác,và chấp nhận rằng bản thân cũng xứng đáng được yêu thương.…
Por là người được cha của Tee cử đến để quản thúc cậu thiếu gia ngỗ nghịch mà không một ai có thể kiểm soát.Ban đầu, Tee xem Por là cái gai trong mắt. Hai người đối đầu, giằng co, không ai chịu nhường ai.Rồi chẳng biết từ lúc nào, sự chống đối biến thành lưu luyến.Por chấp nhận ở bên Tee.Là người yêu.Hay đúng hơn...Là phần thưởng.Mỗi lần Tee hoàn thành một nhiệm vụ, Por sẽ mỉm cười, sẽ ở cạnh cậu, sẽ trao cho cậu thứ dịu dàng mà Tee tưởng rằng mang tên tình yêu.Cho đến ngày Tee phát hiện tất cả chỉ là một điều khoản trong bản hợp đồng.Mọi cái ôm đều có giá.Mọi nụ hôn đều được trả tiền.Mọi lời dịu dàng đều đã được định giá từ trước.Trong căn phòng tối chỉ còn hai người, Tee hỏi bằng giọng nói gần như vỡ vụn:"Có bao giờ anh ôm em chỉ vì anh muốn ôm không?""Có bao giờ anh nhìn em bằng chính trái tim mình chưa?""Hay từ đầu đến cuối... em chỉ là công việc của anh?"Por không phủ nhận.Cũng không gật đầu.Anh chỉ lặng im.Mà đôi khi...Sự im lặng còn tàn nhẫn hơn cả một lời từ chối.…