Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên gốc: Xuyên Thành Tiểu Kiều Thụ Của Hào Môn Đại Thúc - 穿成豪门大叔的小娇受Tác giả: Miên Miên Mị - 眠眠咩Thể loại: Hiện đại, sinh tử, xuyên không, hào môn, công sủng thụTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng edit: đang lănEDITOR: Béo BéoNgày đào hố: 28/12/2020Ngày lấp hố:Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi đâu và reup ngoài acc wattpad này…
Khaotung từng hỏi Louis rằng: "Như vậy ổn thật sao?"Nói thật, Louis chẳng muốn đề cập đến vấn đề này chút nào. Nhưng cậu ấy biết, nếu mình im lặng, mọi chuyện sẽ còn phức tạp thêm nữa: "Ừm, ổn mà. Bọn tao thật sự chẳng có gì cả.""Hừmmmm... Được rồi, tùy mày vậy." Khaotung nhún vai, rời khỏi chỗ ngồi, có vẻ như cậu chàng đã quyết định từ bỏ việc truy vấn. Nhưng chẳng hiểu sao, cõi lòng Louis vẫn có gì đó bồn chồn."Này." Quả nhiên, dự đoán của Louis chẳng trật đi đâu cả. "Mày muốn thử không?""Hả? Thử gì?" Câu nói lấp lửng của Khaotung khiến Louis chẳng biết đâu mà lường."Đương nhiên là lòng dạ của hai thằng nhát cáy kia rồi."Louis ngước lên, nhìn thằng vào đôi mắt đen láy của đối phương, lời từ chối ngay đầu lưỡi chẳng hiểu sao lại nuốt về. Chỉ mong là... đây sẽ không trở thành quyết định tồi tệ nhất đời cậu (tính đến thời điểm hiện tại).…
Tên truyện: Mụ đản, ngươi có bệnh?!Tác giả: Lạn Vĩ Bảo BảoTiến độ: =.=!! Nhân vật chính: Yểm Mộng X Dạ Dực, Trí trướng công x cường hãn trung khuyển thụ.Tìm tòi mấu chốt tự: Nhược công cường thụ, trung khuyển thụ, (suýt) tra công, thụ truy công, chủ côngVăn án:"Ngươi là nhân, ta là..."Người nào đó liền một khắc biến thành đại ma vương =.=!!! "Ngươi là yêu, ta là..." Người nào đó liền thoát thai hoán cốt đắc đạo thành tiên (¬_¬)"Ngươi là...ưm umm...m!!!" Khoá lại kia miệng chỉ biết nói điều xấu, âm u hắc mâu khẽ cười " Ngươi là sinh mệnh của ta, ta là nam nhân của ngươi. Kiếp này cũng đúng, kiếp sau cũng phải, đến vạn kiếp sau cũng không thay đổi!"Con kia ngu ngốc cắn răng: " Cút ngay, mụ đản!!!" ----------Tác giả tâm sự: Đây là một cố sự đẫm nước mắt, truyện một yêu tinh dùng cả sinh mệnh đi yêu... không, một tiên nhân ôn nhu... mẹ, là cố sự một trí trướng bị đại bại hoại ăn đến 1 cái xương cũng không thừa a uy (¬_¬)----------…
Văn án:Thế tử Bắc Trấn Hàn Lâm Phong, ở chốn kinh thành đã là một trò cười của đám vương hầu, lại cưới một nữ nhi bị mù của một thương gia làm chính thê, từ đó cam chịu, hành vi càng thêm phóng túng.Bệ hạ chỉ vào Hàn Lâm Phong đang mơ mơ màng màng trên yến tiệc, nói: "Xưa có An Lạc công chúa vui đến quên cả trời đất, nay có kẻ này là gỗ mục không thể chạm khắc được."Một đám mê muội Thế tử ở kinh thành đồng tình lên án mạnh mẽ: Đáng hận thay cho Thế tử gia phong lưu phóng khoáng mà lại bị một nữ tử mù tính toán, thành tựu như vậy mà nhân duyên lại không tương xứng!Đám phụ tá Thế tử nhao nhao rơi lệ: Tiểu chủ công! Ngài vì cơ đồ mà nằm gai nếm mật, thế nhưng lại còn phải chịu đựng khuất nhục cỡ này! Là chúng thần vô năng, không thể phân ưu cùng tiểu chủ!Manh nữ Tô Lạc Vân: Ừm... Xin mọi người đừng nên kích động, ta và Thế tử cũng chỉ là mua bán qua lại theo nhu cầu, đợi đến ngày ngài ấy đại triển hoành đồ*, ta sẽ tự giác nhận hưu thư rời đi.…
Hôm nay !!!đó là ngày cô ấy bước qua tuổi 15 để đón nhận một tuổi mới đó là tuổi 16, chắc nó vui lắm :)) nhưng k hề, khi đem theo cả những bộn ưu phiền, cả những tình cảm chất chứa chưa thể nguôi ngoai.Đối với bao người được bước qua tuổi mới đó là niềm hạnh phúc, niềm vui.Nhưng cô ấy giờ đây được bước qua tuổi mới với những nỗi lo, và những tình cảm khác lạ một tình cảm k được đón nhận.Trước đây mỗi khi chào đón tuổi mới cô ấy từng rất vui nhưng khi biết được nếu cô ấy k cố gắng, k may mắn thì chỉ còn được đón tuổi mới vài lần nữa.Đây cũng chính là một phần lý do để cô níu kéo điều gì đó, nhưng khi cô ấy càng cố gắng thì cái cô ấy nhận được cũng chỉ là cái thương hại, với những cái nhìn khác của một số người xung quanh.Nhưng mấy ai hiểu được nỗi buồn trong lòng cô ấy, đau cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng cô luôn cố gắng vượt qua nó, như k thể vượt qua được.... bất chấp để chờ đợi một người những cái cô ấy nhận được lại chỉ đà tình yêu cảm thoáng qua, khiến cô càng đau lòng k muốn rời xa nó.Nhưng dường như càng làm vậy họ càng né tránh cô, khiến cô tuyệt vọng nhiều hơn.Bước qua tuổi mới đó làm niềm vui của bao người nhưng với cô ấy lại là cả một sự lo sợ.Sợ mình k thể đón nhận tuổi mới thêm năm lần nữa.Sợ phải xa mọi thứ......Khiến ngày nào cô ấy cũng khóc thầm, nhưng trong cô ấy vẫn đem rất nhiều hy vọng.Hy vọng được sống lâu hơn.Thanh xuân đối với cô ấy rất ngắn, đếm từng ngày trôi qua chỉ mong thời gian sẽ dừng lại....Nhưng tôi tin rằng cô ấy có thể vượt qua nó, nhưng tôi cũng k dám chắc nữa, thời gian rất ngắn, k chờ đợi một ai cả.Người đem nỗi đau chất chứa k dám nói ra, chỉ biết khóc thầm khi đêm tới, từng là một con người sống khép kín đã mở lòng tâm sự, nhưng giờ đây bị né tránh khiến cô đau hơn rất nhiều.Sợ cô ra đi đem theo những nỗi đau, nhưng lười nói xé lòng.Nếu cô ấy k may mắn hãy bên cô ấy khoảng thời gian còn lại, làm cho cô ấy cười nhiều hơn mỗi ngày.…
Chỉ đơn giản là một bộ truyện trong lúc rảnh lại nghĩ ra ý tưởng thôi.Thấy không hay thì có thể đọc truyện khác ạ.Không buông lời lăng mạ, chửi rủa vì trong truyện sẽ có thể không như ngoài đời thực.Xin đừng mang con của mình đi khi chưa có sự đồng ý của tác giả.Cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình!Muốn biết truyện hay không thì đọc rồi biết.…
tác giả : Bạch NguyệtND : Hiểu Nguyên năm nay 20 tuổi , lần đầu gặp tiếng sét ái tình với Hàn Mặc- một người chỉ cần phất tay liền có hàng tá kẻ muốn hắn.Thân là một nam nhân cường tráng , lại không có gì nổi bật nhưng Hiểu Nguyên vẫn muốn được làm người yêu của Hàn Mặc. Bao lần cố gắng để làm Hàn Mặc chú ý không thành . Không biết trời xui quỷ khiến thế nào , vào một hôm Hiểu Nguyên bị đập bởi lũ du côn ngoài đường lại đúng lúc Hàn Mặc đi qua, nhờ hắn giúp đỡ mà Hiểu Nguyên mới thoát được 1 mạng Hiểu Nguyên vội vàng cảm ơn rồi nói hắn sẵn sàng làm bất cứ điều gì để trả ơn này. Hàn Mặc trầm ngâm 1 hồi liền nói : " vậy đáp ứng một yêu cầu của ta đi , không quá khó khăn. " Như bị thôi miên , Hiểu Nguyên gật đầu đồng ý. Cuộc sống của y đảo lộn từ đấy.....…
Có một kiểu tình yêu... không ồn ào, không màu mè, chỉ âm thầm chăm chút từng ngày.Như cách anh học lắng nghe nàng không bằng tai, mà bằng ánh mắt.Như cách anh không cố làm nàng vui, chỉ cố làm nàng an tâm khi bên anh.365 Ngày Để Yêu Nàng là cuốn sổ tay nhỏ, dành cho những chàng trai muốn yêu một người con gái bằng tất cả sự tinh tế, trưởng thành và dịu dàng của một người đàn ông thực thụ.Mỗi ngày một trang, mỗi trang một cách yêu.Đơn giản, nhưng không hề dễ.- Tác giả: Khoa…
Thân là tiện nô chi nữ Tiêu Vận, đời trước chưa từng danh không phân tiểu khả liên, đến làm cho cả gia tộc kiêng kị không thôi Tiêu Cửu Nương, hợp lại nhân tiện là kia một cỗ nhi không chịu thua vẻ nhẫn tâm.Đương nhiên cũng là bởi vì nàng ôm đúng rồi trên đời tối thô kia căn đùi.Đấu lâu, cũng là hội mệt, Cửu nương lựa chọn lập gia đình, đi qua cái gọi là bình tĩnh ngày.Đáng tiếc, sai đánh giá tự thân bản tính, cũng sai đánh giá nhân tâm, một khi bị mất mạng, hồn về Cửu U.Trùng sinh trở về, Cửu nương chỉ có một mục tiêu --Nghe chủ tử trong lời nói, làm hảo nhất con chó nhỏ chân, đánh chết cũng không chạy. →. →Chủ tử thế nhưng nói muốn đem nàng này chỉ 'Chó dữ' lĩnh về nhà dưỡng?Phải biết rằng nàng không chịu để tâm không hạn cuối, thiên tính lạnh bạc, vẫn là cái đố phụ, hơn nữa chó dữ cùng chó dữ chủ nhân, này phải là một cái thế nào họa phong a?Đừng nghe mặt trên, kỳ thật chính là nhất con chó nhỏ chân trùng sinh trở về thượng vị đường. ~O(∩_∩)O~Nguồn Tangthuvien converter lovelydayhttp://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=132891…
Một đòn chí mạng xuyên qua trái tim. Máu loang trên nền đất lạnh, lẫn trong tiếng gió u u trên chiến trường khốc liệt. Người ấy ngã xuống, đôi mắt xanh tràn ngập đau thương nhưng không hề oán trách. Chỉ một lời duy nhất, mong ước cuối cùng trước khi hơi thở tắt lịm: "Về làng đi, Sasuke..."Hắn đứng đó, bàn tay nhuốm máu, ánh mắt trống rỗng, trái tim nặng trĩu hàng vạn nỗi hối hận. Định mệnh đã đùa cợt với hắn, cướp đi người duy nhất còn tin tưởng hắn. Đôi mắt hắn chảy ra huyết lệ, mang hai người quay lại điểm khởi đầu, nơi mọi bi kịch vừa chớm nở.Nhưng thứ chờ đợi hắn không phải là ánh nắng rực rỡ của người kia. Mà là bóng tối. Một linh hồn đầy vết nứt, một nụ cười mỉa mai thay cho ánh sáng, và một trái tim đã chai sạn bởi đau thương.Hắn trở về, chỉ để nhận ra người ấy đã không còn là mặt trời rực rỡ ngày nào. Trong dòng chảy thời gian bị vấy bẩn bởi những lựa chọn sai lầm, liệu hắn có thể kéo người ấy trở về, hay sẽ vĩnh viễn chìm trong biển lửa hủy diệt của tình cảm ngang trái?…
Cô ấy cao một mét sáu mươi tư phẩy ba, thích ăn lẩu, thích đọc sách, thích trêu tôi, thích ngắm mấy con mèo ra ra vào vào ngoài cửa sổ, dù tóc ngắn ngang vai nhưng vẫn sưu tập dây buộc tóc, vào ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi, cô ấy tặng tôi một nụ hôn.Cô ấy cao một mét sáu mươi lăm tròn, không thích mặc váy, không thích bị chạm vào mái tóc dài đen mượt, không thích để đầu trống, không thích ồn ào, không thích ăn lẩu nhưng vẫn đi ăn lẩu ba bữa một tuần với tôi, vào ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi, cô ấy tặng tôi một nụ hôn.…
"Một chút nhắn gửi đến bạn - người đang chênh vênh trên chặng đường Tuổi trẻ..."Tôi lặng lẽ viết những dòng này để gửi gắm những khát vọng chưa tỏ, để ngòi bút hoá thành đôi cánh nâng đỡ những giấc mơ cháy bỏng của tuổi trẻ, để in lại chút bước chân trên chặng đường thanh xuân....tôi muốn viết.Viết về tuổi trẻ, về những con người đang chập chững bước vào cuộc đời, về những cô cậu đang chênh vênh để trưởng thành, loay hoay để tập lớnVà viết, để ai đó khi đọc được, sẽ cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút khi đang bất an, đang lo lắng kiếm tìm cái tôi giữa khói bụi nhân gian....Những vần chữ này, tôi mong rằng không chỉ là những nét mực lặng thầm trên trang giấy, mà sẽ hóa thành những nhịp đập đồng điệu, như sợi tơ vô hình kết nối muôn triệu trái tim đang cùng hòa mình vào bản hòa ca của tuổi trẻ. Có lẽ bạn và tôi đều đang bước qua ngày tháng rực rỡ mà mong manh ấy - những ngày mà nắng vàng tràn khắp lối đi, nhưng cũng chẳng thiếu những cơn mưa bất chợt. Những vần chữ này, tôi muốn chúng trở thành những chiếc lá kỷ niệm, lặng lẽ chở theo những ước mơ và khát khao, để khi thời gian phủ lên cuộc đời những lớp bụi mờ, chúng ta vẫn tìm thấy trong đó một thanh xuân bừng sáng. Mong rằng chút chiêm nghiệm, lăng kính nhỏ bé của bản thân tôi- một người trẻ cũng đang chênh vênh kiếm tìm bản ngã giữa thế gian rộng lớn sẽ chạm tới trái tim bạn như những lời nhắn gửi, Và viết, để ai đó khi đọc được, sẽ cảm thấy bớt cô đơn hơn một chút.------------------…
Trăm Tộc bách Việt dần hình thành nên cửu châu, lần lượt là Hồ Việt, U Việt, Đông Việt, Âu Việt, Mân Việt, Nam Việt, Chiêm Việt, Lạc Việt và Điền Việt.Thời kì Bách Việt xưa, trăm Thần Tộc hằng năm vẫn có một dịp tụ hội... Thượng Thần Tuyển là Đại Tuyển Thượng Thần lớn nhất xứ Việt, thường kỳ 5 năm... Trong Đại Tuyển mỗi kỳ sẽ chọn ra những nhân tố mạnh nhất từ Bách Thần Tộc ...6 người có thứ hạng cao nhất sẽ được tham gia nghi lễ Thăng Thiên Thương Thần trở thành Đại sứ Bách Việt trên Thiên Đình... Trong đấy, người đứng đầu, trở thành Thiên Sứ, trên một vùng trời... Hai người đứng nhì lần lượt là Địa Sứ, Nhân Sứ, họ đại diện cho đất đai và nhân sinh... Hạng Ba có ba người, là Thời Sứ, Lợi Sứ và Hòa Sứ; họ quản thời vụ, thủy lợi và văn hóa Bách Việt...…
Hmmm, thật sự thì tui rấc là sợ tên truyện bị trùng lặp nhiều á nhưng mà tui không biết phải đổi ntn nên có thể mng sẽ thấy tên truyện khá nhàm và không thú zịi🤦 đương nhiên bản thân tuôi cụng nghĩ như thế nhưng mà tuôi không biết đổi thành tên ntn nên vận sẽ giữ nguyên!#danguyet___________*tèn ten dừ gth đôi chút về truyện nè'xaolondomng'Đương nhiên về phần truyện thì mng đọc rồi biết nhá:))))*--------"Miễn cưỡng đối tượng là anh nên tôi chấp nhận hẹn hò""Tôi cho phép em giữ im lặng! Đã nghiện r còn ngại em kh thấy trái lương tâm sao?"-------"Trái tim em đã có hình bóng của tôi mà đòi rời xa tôi? Tôi nguyện một đời bên em, xin đấy đừng bao giờ rời xa tôi"…
Tác giả: Bán Tiệt Bạch TháiTình trạng: Hoàn gốc, đang editSố chương: 70 chính văn, 4 ngoại truyệnVì quá thích bộ này nên mình quyết định edit tiếp. Chương 1-28 đã được edit bên wattpad của nhà khác và thấy bạn bên ấy drop lâu quá nên mình quyết định tìm nguồn và dịch tiếp.Link chương 1-28: https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fwww.wattpad.com%2Fstory%2F249857701%3Futm_source%3Dios%26utm_medium%3Dlink%26utm_content%3Dstory_info%26wp_page%3Dstory_details%26wp_uname%3DHaVy23%26wp_originator%3DKlOlDmm9tjUEsKbl3PhoRVogMqaOGjmDZabWJdnkzmw5kXtA0VEMb6NVuy3MjE8DTUp18U49SAUBFzTVh6YwH%252BdgwLFUT5CQByPtCSu%252F3l8fMef5IsDq%252BdsruNdRuXbV%26fbclid%3DIwAR2wkiG0dK9VwKSLLwkpJ1iFXgiH2pDUPzHbbrnVHrhM1mhjtnRuAh2E83Q&h=AT1XVoxNvZa1jYnCNjVvxEbie6FdDvJAAO_ImdPXcD68Rwhjo-UuzUc_GcCO65Q3qO84P5fpIJAWfYJ5NINg1zGDLfykw9RqPKqyk6G76Ced0NqiAqjlqUzs8yh8xXiPX2LwjgMình có nhắn bạn bên wattpad nhưng chưa nhận được câu trả lời, nên mình quyết định thầu tiếp bộ nàyTruyện được edit phi lợi nhuận, nghiêm cấm re-up trên mọi mặt trận. Nếu xảy ra re-up mình sẽ để pass nhéCác vấn đề liên quan đến truyện có thể thoải mái bình luận bên dưới, mình hoan nghênh tất cả ý kiến đóng góp của bạn đọc. Mình đi làm rồi nên thời gian có chút bận, đang dịch nên sẽ tranh thủ mỗi ngày 1 chươngCác bạn ủng hộ mình bằng cách thả sao và bình luận nhé <3 Wordpress: https://wordpress.com/view/xiaozhendotcom.wordpress.com…