Tuyển Tập Oneshot Original
Chỉ là tuyển tập oneshot (và ko phải oneshot) nguyên tác qua nhiều thời kì No context (。・ω・。)…
Chỉ là tuyển tập oneshot (và ko phải oneshot) nguyên tác qua nhiều thời kì No context (。・ω・。)…
Truyện : Vương Sư SưThể loại : Tranh đấu, cung đấu, gia đấu, nữ cường, có Sủng nhéKết thúc He tại tính Se nhưng sợ buồnSinh ra trong thế gia không phải là điều may mắn. Nếu là con của chính thất, họ ngoại kiêu hùng thì không nói làm gì nhưng là con của tỳ thiếp thân phận hèn mọn thì đó đúng là địa ngục cho ngươi. Sinh ra không cao quý thì phải tự làm cho mình cao quý, đời này ngươi không giúp ngươi thì ai giúp người.…
Tên chưa nghĩ ra đâu, nhưng vì là viết để chúc mừng sinh nhật Dazai-sensei nên để tạm vậy, sẽ update một cái tên tử tế hơn sau :))Pairings: Nakahara Chuuya, Akutagawa Ryuunosuke, Tanizaki Junichiro, Nakajima Atsushi, Edogawa Ranpo, Kunikida Doppo, Mori Ougai, Yumeno Kyuusaku, Oda Sakunosuke, Ango Sakaguchi x Dazai OsamuTags: romance, OOCA/N: fic càng ngày càng ít chữ, và Dazai có dàn harem hùng hậu quá thể, gõ tên Pairings cảm giác còn dài hơn cả fic của mình :))HAPPY BIRTHDAY, DAZAI OSAMU <3 19/08/2018…
Hạ Tử Lung của kiếp này một sát thủ đa tài đa nghệ chỉ tiếc đã bỏ mạng.Trời không phụ cô cho cô luân chuyển về kiếp trước nhập vào thân xác của Hạ Tử Lung -Thiên kim thừa tướng.Gia đình hiểm trở đến ngay người em gái thân cận cũng độc ác xuống tay,cung đình tranh đấu vô vàn bí mật phơi bày.Rồi sau này kiếp số của Hạ tử Lung sẽ thế nào đây?Cùng đón xem "Xuyên không vương phi ngươi phải đấu"…
Mở đầu Mọi người luôn nghĩ Lưu Thi Thi là một quý nữ trong tứ đại gia tộc lớn nhất Tây Châu. Từ nhỏ được chiều chuộng như trứng mỏng nhưng mấy ai biết được cái mà người ngoài nói chỉ là một cái vỏ bọc. Sự thật cuộc đời của cô luôn phải chịu nhiều tổn thương, mất mát và đau khổ. Một đứa trẻ từ nhỏ đã luôn khép mình với mọi người xung quanh, chỉ có A Tỷ là thật lòng thương cô. Tưởng chừng cuộc đời của cô chỉ có một mình tỷ tỷ thương cô là đủ, nhưng cô lại gặp được anh một cậu bé hoạt bát và tươi sáng.Vì có anh, tuổi thơ của cô trôi qua thật đẹp và vui vẻ, cho đến một ngày anh nói một lời mà biến mất. Cuộc sống của cô lại rơi vào đúng quỹ đạo u âm của nó một lần nữa.Lời tác giả: đây là truyện đầu tiên mình viết mong các bạn ủng hộ.…
《预言一侧》Tác giả: D-ericre pic: 句多里予Link:https://www.douban.com/group/topic/262058399/?_dtcc=1&_i=6978733VqOddzeEdit: @miao.cao_---------------------------------Oneshot mừng sinh nhật Santa~Chúc cậu trai của tôi tuổi mới bình an, mạnh khỏe, mãi mãi tỏa sáng trên sân khấu ước mơ.Happy birthday, 生日快乐,お誕生日おめでとう,Sinh nhật vui vẻ 🎉✨💕--------------------------------Bản edit được sự đồng ý của tác giả, không đảm bảo 100% bản gốc.FIC HƯ CẤU, KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT ! ! !…
Park Jimin × Ivy(Trần Hạ Vy)Thế giới của Park Jimin rực rỡ ánh đèn sân khấu và tiếng reo hò của người hâm mộ. Thế giới của Ivy lại tĩnh lặng và sâu lắng giữa những trang sách và con chữ. Hai con người tưởng chừng như ở hai thái cực đối lập ấy, định mệnh đã vô tình đặt họ vào cùng một khung trời. Liệu ngòi bút tài hoa có thể viết nên một bản tình ca dành cho chàng idol tỏa sáng, hay ánh hào quang rực rỡ kia sẽ soi đường cho những con chữ thêm phần lay động? Một câu chuyện về những rung động bất ngờ, về sự thấu hiểu vượt qua mọi rào cản, nơi tình yêu nảy mầm giữa những nốt nhạc và trang giấy.Lưu ý: Đây là bộ truyện đầu tay, còn nhiều sai sót mong mọi người thông cảm, nếu cảm thấy không thích có thể không đọc, xin đừng ném đá.…
Mã Văn Tài mang diện mạo soái khí, trong người vừa có văn vừa có võ, bản tính lại nhân hậu. Chỉ tiếc rằng, số phận không cho hắn đi trên con đường thẳng thớm ấy, từng bước đẩy hắn về phía cực đoan. Nếu năm đó hắn gặp được một người khác, nếu có một bàn tay kéo hắn lại đúng lúc, có lẽ cả cuộc đời này đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.Cố Tử Dao - tiểu nữ nhi của nhà giàu số một - trong mắt người ngoài là kẻ được vạn người sủng ái, vậy mà nàng chưa từng ỷ thế mà kiêu căng. Thông minh, kín đáo, luôn biết giữ mình ở chừng mực vừa phải. Thật ra, Tử Dao chẳng cao siêu gì, nàng chỉ lười mà thôi. Lười tranh giành, lười giải thích, và hơn hết là sợ nhất những rắc rối không cần thiết.…
Dưới bóng hoàng thành nhuốm màu thời gian, khi vị hoàng đế già yếu dần trước bệnh tật, triều đình bắt đầu rung chuyển bởi một câu hỏi duy nhất: ai sẽ là người kế vị? Các hoàng tử, mỗi người mang trong mình tham vọng và bí mật riêng, bước vào cuộc tranh đoạt ngôi báu không khoan nhượng. Âm mưu được dệt nên sau những bức rèm châu, lời thề trung thành trở thành lưỡi dao hai lưỡi, và máu mủ ruột rà cũng có thể hóa thành kẻ thù. Giữa vòng xoáy quyền lực ấy, một nhân vật tưởng như yếu thế nhất lại nắm giữ chìa khóa thay đổi vận mệnh cả vương triều. Đây là câu chuyện về tham vọng, phản bội và cái giá khốc liệt của ngai vàng.…
Dzô đi rồi biết.À mà đây là fic đầu tiên của tui nên có sai sót hay dở thì mọi người cứ góp ý xây dựng thẳng thắng tui sẽ ghi nhận hết.Start: .../9/2018.End: Một ngày nào đó.LƯU Ý: - Đừng mang truyện của tui sang một thế giới nào khác nhé ! Tui biết có thể truyện của tui nhạt như nước ốc hay dở nhưng đó là cả một bầu chất xám và não , sức lực của tui nha.- Có thể là long fic nhưng tui có thể sẽ thay đổi thành short fic bất cứ lúc nào vì có thể não tui sẽ ngắn và nhỏ lại.- Mỗi chap sẽ được ra khi nào mà tui có hứng ra truyện. Tui sẽ chắc chắn ra vào sinh nhật và kỉ niệm các năm ra mắt cùng với ngày của A.R.M.Y tụi mình nhe.- À mà tui chèo vkook nha. Bias jimin nữa nha.Tóm lại : Bây giờ vào truyện và cảm ơn đã đọc nháaaaaaaaaaaa 😘😘😘😘😘.Thế nhá🤟🏻🤟🏻🤟🏻.…
Vân Anh ( 19 tuổi) - một cô gái không có gì quá đặc biệt. Không phải học sinh giỏi xuất sắc, không phải hoa khôi của lớp, càng không phải kiểu người được mọi ánh nhìn dõi theo. Cô chỉ là một học sinh bình thường với chiều cao 1m58, ánh mắt to tròn, và nụ cười dịu dàng đôi khi còn che giấu những rung động trong tim.Còn cậu - Minh Đức( 19 tuổi) - lại là kiểu con trai mà ai cũng quý mến. Hoạt bát, giỏi thể thao, hòa đồng và luôn mang lại tiếng cười cho lớp học. Cậu nổi bật theo cách tự nhiên nhất, và chính vì vậy, cậu chưa từng nhìn thấy một người như cô - dù hai người học chung lớp suốt bao năm.Cô thích cậu từ lúc nào cũng không rõ. Chỉ biết rằng, mỗi lần cậu mỉm cười, tim cô lại lỡ một nhịp. Mỗi lần vô tình được gọi tên cùng nhau, cô lại lặng lẽ vui cả ngày dài.Đây là câu chuyện về một mối tình đơn phương - nhẹ nhàng, âm thầm, và mang đầy hy vọng. Liệu lời tỏ tình mà cô ấp ủ có được đáp lại? Hay mãi mãi chỉ là một bí mật được giấu sau ánh mắt ấy?> "Tớ thích cậu... nhưng cậu sẽ chẳng bao giờ biết đâu.Hoặc... rồi một ngày nào đó, cậu sẽ biết thôi."…
Tên truyện: Hướng Dương Tác giả: Minh Dạ Thể loại: Học đường, hài hước, tình cảm, gia đình, lãng mạn, tiểu thuyết, truyện teen.Tôi là tổ trưởng tổ ba của lớp 11D1, Quách Linh Thùy, hiện đang thích thầm bạn nam duy nhất trong tổ.Cậu ấy tên là Dương, Nguyễn Hoài Dương, Hoài là tên mẹ chồng tương lai của tôi!Hôm nay cậu ấy lại mang đồ ăn đi, hộp cơm được trang trí rất đẹp trai, chỉ nhìn khuôn mặt đấy thôi tôi cũng biết là rất ngon rồi! Ê mà hình như có gì đấy sai sai...Cậu ấy chơi bóng chuyền kìa, ngầu quá! Chồng ơi! Quả bóng săn chắc quá! Ui, sao cứ là lạ thế nào ấy nhỉ?A a a a a, tôi chạm vào tay cậu ấy rồi! Tôi tự hỏi không biết có nên lén sờ thêm vài lần nữa không nhỉ?Không biết có phải do ánh mắt của tôi mãnh liệt quá hay không mà người con trai đang chăm chú viết bài lại ngẩng đầu lên, ngượng nghịu hỏi tôi:- Chị... Chị có thể ngồi dịch sang bên cạnh một chút được không, em, em không viết bài được.Nói rồi, mặt cậu ấy đỏ bừng lên.A a a a a a a a, bạn này đáng yêu quá trời quá đất!…
Lúc ta nhận thức được thì bản thân đã sống trong lãnh cung được 5 năm. Mẹ ta là Lệ Quý Phi bị đày vào lãnh cung do phạm phải ý trời (ý vua). Cuộc sống của ta an an ổn ổn sống qua ngày, tuy bữa đói bữa no nhưng có mẹ ta và Diễn Nhi bên cạnh đã thấy hạnh phúc rồi.Nhưng ngờ đâu người tính không bằng trời tính, Quý Phi bị thất sủng 6 năm chả còn gì để mất nhưng họ vẫn muốn diệt cỏ tận gốc. Đêm hôm đó là bữa ăn cuối cùng của mẹ, một bữa ăn cướp người đến thiên đường. Diễn Nhi ôm lấy ta khóc sướt mướt, bầu trời bên ngoài đã đổ cơn giông u ám lạnh lẽo, hai con người trơ trọi giữa đống hoang tàn của lãnh cung.Lúc đó ta cũng có được tỉa nhận thức cuối cùng của mình. Ta là một thiếu nữ ở thế kỷ 30, một tiến sĩ khoa học tài giỏi, vì quá giỏi giang nên bị người ta ganh ghét mà hãm hại cướp đi thành tựu nghiên cứu của mình. Cô cũng lười muốn hận thù ai vì đời là bể khổ nhưng còn gì đau khổ hơn nữa người giết chết mình lại là đứa em ruột cô yêu thương nhất.Đáy lòng nặng trĩu, một con người mệnh danh là kẻ mạnh mẽ khô khan lại khóc nức nở đầy tội nghiệp.[Cô muốn trả thù không]‘’Tôi... tôi chỉ muốn sống mà thôi’’.Bắt đầu một kiếp người mới tôi phải chiếm lấy những thứ thuộc về mình.[Loading... khởi động hệ thống hoàn tất][Chào mừng kí chủ đến với hệ thống trà xanh nơi hoàn thành mọi nguyện vọng của bạn]__________Truyện sáng tác: Chi Thích Đào Hố 🍑…
Truyện shop tự viết mong thông cảm choÁn văn: Ê linh ơi nhanh lên trễ tuyến mất "- tôi vừa chạy vừa kéo tay người bạn thân của tôi, còn bạn đang thắng mắc tôi là ai ư ? Vây đợi tôi lên được xe bus đã" May thật đấy là kịp, ta mà về muộn là bố mẹ ta chặt chân "" Mày nghĩ là ta không thế chắc "- Linh vừa thở vừa nóiVà cuối cùng sau một hồi chạy thục mạng thì 2 bọn tôi cũng kịp xe, sợ chết kiếp đi được có mấy khi đi xe bus đâu chứ, hai con gà mờ. Đến lúc lên xe rồi tôi vẫn thầm tự cảm thán bản thân, sao mà hai đứa mình giỏi vậy. Thế mà vẫn đi đi về về được. Nhưng chưa kịp vui mừng thì lại đến một kiếp nạn khác, trời ơi xe đông giã man toàn người là người, tôi với Linh chen mãi mới tìm được một chỗ dựng cột. Có mấy khi đi đâu xe cứ lắc lư mãi làm hết hồn. Mà để tôi giới thiệu luôn tôi là Ly, học sinh lớp 12 đang đi Hà Nội để tham gia hội hướng nghiệp văn vẻ là như vậy đấy thực ra là tôi đi ăn đi chơi là chính." Ly ơi mày nhìn kìa trai đẹp "- con bạn thân tôi lại tái phát bênh cũ mê trai" Mày nhìn kìa trời ơi my guuuu "" Biết rồi"" Sao mày phản ứng thờ ơ thế" - Linh nó vừa nói vừa thích thú khoác vai tôiThực ra không phải là tôi không mê zai mà rửa mắt hằng ngày bằng hình ảnh những soái ca bên Trung ròi lên không phấn kích đến mức đấy nhưng phải công nhân là cũng ưa nhìn, nhưng đính chinh lại là ở mức ưa nhìn.Cũng chả biết trời suy đất khiến kiểu gì mà tôi với Linh phải xa nhau và cuối cùng thì lại đứng bên cạnh cái ông anh mà tôi với con bé Linh vừa ngắm, bông cảm giác tủii thân làm sao, ông an…
( Vkook chính Hopemin phụ) "Em đã làm trái tim tôi ấm trở lại và tôi đã yêu em thật sự rùi đồ thỏ con đanh đá" "Đồ lạnh lùng đáng ghét anh làm em yêu anh mất rồi"…
'Sao em cứ... a... thích đánh lén chị vậy?'Thỏ con dừng lại, kề sát tai cô nói mấy chữ:'Lén lút mới kích thích chị ơi'.Chị bác sĩ mím môi, dùng hết tâm trí của mình để ngăn dòng dopamine đang tuôn ào ạt.---Nửa đêm về sáng ngồi trên hành lang khu cấp cứu, thỏ con được chị bác sĩ dỗ.Mười ngày sau, thỏ con vừa dọn tới căn hộ mới thì bị chị bác sĩ sập cửa vào mặt.Một tháng sau, thỏ con người đầy mồ hôi đứng trong thang máy, chỉ chỉ hai ngón trỏ vào nhau: "Chị dắt em đi ăn đi".Hai tháng sau, thỏ con bất mãn: "Hun người ta xong rồi nói sốt nên quên???"Ba tháng sau, thỏ con say rượu tặng chị bác sĩ mấy trái dâu, vừa cắn vừa luôn miệng "mờ lem mờ lem".Sau này, bị ăn sạch sành sanh xong, thỏ con liền thấm thía câu "nói ít làm nhiều" 🥲---Cùng tên, cách biệt 10 tuổi, chua ngọt như kiwi và dâu tây.Nhảy hố không lỗ đâu 🥝🍓…
Gia đạo sa sút Cao Trường Khanh giết chết khi nhục tỷ tỷ đường huynh, chính đang cùng đường thời điểm, nghe nói thiên tử băng hà, Thái tử về nước đều tất kinh Bình Lâm. Hắn suy nghĩ thiên hạ đổi chủ, Cao gia thiên cũng đương biến nhất biến, vì thế thiết kế "Trong lúc vô ý cứu Thái tử Khương Dương". Khương Dương kính trọng ân nhân Cao Trường Khanh, càng nhân này giơ tay nhấc chân gian phong phạm ái mộ phi thường.Chính là Cao Trường Khanh một lòng trọng chấn gia nghiệp, vì tỷ tỷ cùng Thái tử giật dây, thậm chí còn kê đơn mê hoặc, cũng không từng nghĩ, âm soa dương thác gian, đúng là mình cùng Khương Dương cộng phó mây mưa...- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -Quét lôi : thụ là motif vai phản diện, nham hiểm không từ mọi thủ đoạn đạt được mục đích.Văn xem khá hay, ai thích cổ phong hay thể loại chính kịch cung đấu loạn thế có thể xem, đề cử.…
Gió vẫn bay... như từ bao năm nay vẫn thế.Mây vẫn trôi... chậm rãi, hững hờ, chẳng buồn ngoái lại.Xuân đi, Đông lại đến... và ngày em xuất hiện cũng bất ngờ, nhẹ như hơi thở, rồi cũng lặng lẽ biến mất như chưa từng tồn tại.Người ta bảo tôi hãy quên em đi, rồi sống cho bình yên, dù không còn em kề bên.Người ta lại bảo, thời gian sẽ lấy đi mọi ký ức.Nhưng chỉ khi trải qua, tôi mới hiểu... thời gian không lấy đi gì cả. Nó chỉ giấu hình bóng em vào một góc sâu nhất trong tim - nơi tối tăm mà chỉ cần một làn gió thoảng, một ánh nhìn chạm nhẹ... mọi ký ức lại ùa về, nguyên vẹn đến nhói buốt.Và chính lúc ấy... tôi biết mình chưa bao giờ thực sự thôi nhớ em.…
Han Yoonji đã chọn được một vệ sĩ đẹp trai,trong số những 'món quà' mà người bố giàu có của cô tặng cô nhân ngày cô về nước.Bae Seok Hoon bề ngoài lạnh lùng,giữ khoảng cách với cô.Nhưng thật tâm bên trong vẫn luôn quan tâm và chăm sóc cô.Han Yoonji vẫn luôn cảm thấy giữa anh và cô có mối liên kết trong quá khứ.Nhưng do một tai nạn giao thông thảm khốc,cô đã gần như quên đi mọi kí ức trước đó.Trong hành trình tán đổ anh vệ sĩ ,cô đồng thời tìm lại được những mảnh kí ức đã mất và chữa lành những vết thương do quá khứ gây ra.---Tác giả : PuddingThể loại : Ngôn tình,hiện đại,ngọtLời nói đầu : Đây không phải là truyện đầu tiên mình viết nhưng là lần đầu mình viết nghiêm túc.Mong các bạn sẽ ủng hộ và góp ý để truyện của mình thêm hoàn thiện…
Đây là tập truyện đầu tiên của mình, sau này mình sẽ cố gắng viết thêm nhiều tập truyện về các thành viên khác. Lần đầu viết truyện, điểm văn trên lớp mình kém cho nên viết có thể không hay mong các bạn góp ý và thông cảm cho mình.-----------------------------------"Chung Quốc à, mình không muốn yêu Tại Hưởng nữa, mình thật sự sắp chịu không nổi rồi, mình rất đau lòng..""Tôi chính là điên cuồng yêu cậu hai năm ròng rã, cho đến bây giờ vẫn yêu, chịu không biết bao nhiêu tủi hờn nhưng mà cậu có biết đâu, cho tới bây giờ, cậu vẫn chưa hề biết.""Tôi thực yêu Tại Hưởng, thực yêu, thực yêu..""Bảo bối nhi, xin lỗi cậu, xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn, xin lỗi vì làm tổn thương cậu nhiều lần như vậy, Tại Hưởng xin lỗi, Tại Hưởng cũng yêu cậu, chỉ là Tại Hưởng nhận ra quá trễ, cậu tha thứ cho Tại Hưởng được không..?"…