Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- "Anh thích những thứ cũ kĩ ? Chẳng hạn..."Sửng sốt vì cô gọi mình là ANH_ là ANH đó. Trong lòng Tuấn thầm nghĩ con nhóc này ngáo à??? Sao nay không bức anh nổi khùng mà còn quan tâm sở thích của anh. Aizz nói nào thì nói chứ trong lòng anh cũng xuất hiện tia thỏa mãn, trả lời cô:- Hmmm... nghe radio...nhạc Trịnh...uống trà, đọc sách?! Có lẽ vậy.- "_"- Sao im thế, thất vọng à? Đã bảo anh mày theo hướng cổ lỗ sĩ mà. - "_"Tuấn nào biết cô bé ấy trong lòng đã thầm xem anh là cá thể đặc biệt cần được bảo tồn rồi. Vì thế cô như cái đuôi bám theo anh, trong lòng cô dần có hình bóng anh, dần thay đổi vì anh.…
Hạ xanhMây trắngNắng vàngTuổi 17,18- tuổi học sinh cuối cùng.Những câu chuyện không thể ngắn hơn về cái tuổi dở người lãng xẹt mà tớ nghĩ ra để cho mình những ảo tưởng về cái tuổi cũng lãng xẹt của tớ.…
Nữ siêu trộm, vô tình mất mạng khi đang trộm một cuốn sách cổ, thứ được mệnh danh là "bảo vật ngàn năm", vô giá, chỉ có một trên trần thế này.Sau khi mất đi, tưởng chừng như mọi thứ đã chấm hết, nàng lại được trở về thời quá khứ. Tỉnh lại ở một nơi xa lạ, nàng ngỡ ngàng, cũng không khỏi vui mừng khi có thêm một cơ hội mới. Nhưng rồi, giờ nàng phải làm sao đây?…
Bài viết này không mang tính kích dục. Nếu đã bước vào thì bạn hãy đọc hết nó. Để chiêm nghiệm về những yêu đương, về đúng hoặc sai.Anh vẫn cứ nạt em. Như tát. Trong điện thoại. Cứ như em làm một ***không bằng. Ngon thì bao em đi, cả đời.Em không phải là gái, nhưng em ngủ với anh. Dần dà, từ một đứa con gái ngoan hiền, em đã trở thành một người đàn bà hư lúc nào không hay. Anh thì vẫn cứ đi đi về về với rất nhiều đứa con gái như em. Mà không, họ cũng khác em. Họ đâu có yêu anh, nhưng vẫn ngủ với anh. Họ xinh đẹp sắc xảo, thậm chí còn quỷ quyệt. Còn em, em chỉ là một đứa con gái bình thường, không son phấn nhiều, và chỉ yêu mỗi một mình anh.Em luôn làm tốt nhiệm vụ của mình - ở trên giường. Cũng bởi anh bảo rằng "Yêu là cho nhau tất cả" . Những môi hôn nồng nhiệt, mùi đàn ông, mùi đàn bà hòa lẫn vào nhau. Anh mân mê. Em sân si. Nhiều lúc em tự hỏi : Tình yêu này là gì vậy anh ? Là những lần thỏa mãn chung đụng xác thịt hay đáp ứng yêu cầu nhục thể cho nhau ?Anh là gì , là gì, là gì ? Mà gọi thì em phải đến ! Anh là một người rất quan trọng trong trái tim em.Em là gì, là gì, là gì ? Mà phải nhiều lần bị anh giày vò thân xác ! Hay em trong anh, chỉ là một đứa con gái hư nhơ đục, phong trần.Em không chịu nổi nữa, những lần quấn lấy nhau đến phát chán. Em thấy kinh tởm chính mình. Khinh miệt bản thân bởi vì em hư hỏng quá. Hư hỏng vì yêu anh.Nhưng. em không biết nữa, em không muốn rời xa anh, bởi vì em biết, anh chưa từng yêu một người con gái nào thật lòng, và vẫn luôn hi vọng rằng : Biết đâu đấy, một ngày nào đấy ....…
Một buổi tối, một tên sát nhân hai mươi tuổi bỗng gặp một cô bé mười sáu tuổi ở trước nhà mình, trên tay cô cầm một bó hoa cúc trắng. "Ngươi là ai? Tới đây có chuyện gì?" - Giọng hắn ta lạnh băng, nhìn chằm chằm vào cô."Cậu là...........?"…
Bộ truyện đầu tiên của mình viết trên Wattpat. Vì lần đầu viết bằng điện thoại nên tốc độ chưa biết thế nào, hi vọng mọi người sẽ thích truyện của mình :))))Lưu ý: tất cả mọi thứ trong truyện đều là giả tưởng, mọi sự giống nhau đều là trùng hợp :))…
Nó , 1 cô gái bình thường như bao cô gái khác, trải qua tuổi thơ, tuổi dậy thì và bh nó là học sinh cấp 3. Những tưởng cuộc sống này sẽ trôi qua êm đềm nhưng nó đã trở thành thảm họa với nó vì nó phải gặp hắn - một con người đẩy thủ đoạn tinh vi. Vì ghét hắn nên nó làm mọi cách để tránh mặt hắn. Nhưng chắc trời cũng ngáo teenfic nên cứ cho nó chạm mặt hắn và... chuyện tình sẽ còn dài mong các bạn đọc tiếp nhéCâu chuyện của mình nó có hơi mang tính LGBT một tí nên là nếu có ai không thích thì đừng đọc tội mình lắm =))Truyện được hư cấu hoá từ những câu chuyện có thật ngoài đời. Nói chung là tất cả những nhân vật trong này đều là người thật mình chỉ ghép đôi chúng nó thôi =)))…
An Hoa là học sinh lớp 10 tại một trường phổ thông thuộc hệ chuyên. Gia đình của An Hoa tuy không giàu có lắm nhưng cũng khá giả, cha mẹ lại hoà thuận nên cô sống rất hạnh phúc. Nhưng bỗng một ngày, một cơn lốc ập đến cuốn cô vào khoảng không vô định. Ở đó, An Hoa gặp được một người đàn ông râu tóc bạc phơ, không khác ông Bụt trong những câu chuyện cổ tích là mấy. Ông lão đó tặng An Hoa một chiếc chuông cùng lời khuyên: "Hãy làm những gì mà con cho là đúng", sau đó biến mất. An Hoa chưa kịp hiểu được ngụ ý của ông lão đã ngất xỉu. Lúc tỉnh dậy, cô hốt hoảng khi biết mình là con gái út của Thượng thư bộ Lễ - An Tín. Cái gì đang xảy ra vậy, cô đã xuyên về triều Lê sơ sao? Nhưng không giống tưởng tượng của cô về thời cổ đại lắm, người dân ở đây, sử dụng .. smartphone?…
Đây là câu truyện mình nghĩ và tự tận hưởng cho mình nha. Mong mng thông cảm**Có đam mỹ nha haha( là câu truyện có thật giữa mình và...) đọc truyện để biết nha* Đây là lần đầu mình viết mong có gì sai sót mong mọi người góp ý và bỏ qua ạ Cảm ưn mng nhiều ạ🥳🥳…
Có lẽ thanh xuân ai cũng từng yêu một người đúng ko zậy thì hãy mau đọc câu truyện này thoy nào câu chuyện tình cảm ns về cặp đôi nam nữ yêu nhau nhưng họ lại là anh em sẽ làm sao đây cùng khám phá vs toi thoyTrong một đêm hai người đã ân ái với nhau và sau đó là ........... xem ik ròi biết…
một câu chuyện tình cảm "chữa lành", một câu chuyện tình yêu lãng mạn, văn phong phù hợp với những bạn ở độ tuổi mới lớn, tuổi dậy thì- ở cái độ tuổi chỉ vừa mới chớm nở những cảm xúc đặc biệt với những người đặc biệt trong tim…
lần đầu làm truyện nên hơi xàm thì mọi người thông cảm 😓 nhân vật trong truyện đa số là bạn trong lớp tui, tóm tắt: hai thằng gay gặp nhau, bot thích top, top xem bot là em trai thôi rồi từ từ hai người thích nhau, HE 😛✌🏻…
Hè năm 2013, tôi bắt đầu những dòng đầu tiên của câu chuyện. Cảm hứng bắt đầu chỉ bằng lời bất chợt thoáng qua: "Bởi vì tôi đơn độc!" Tôi không nói với ai câu đó, mà cũng chẳng phải tôi nghe câu nói đó từ ai, chỉ là một tiềm thức nào đó trong tôi tự bật ra nó, không rõ nguyên nhân là gì. Tôi thử cảm nó, nó không phải là câu trả lời cho một câu hỏi "Vì sao" nó hàm ý sự hi sinh bằng một nhận thức rõ rệt. Thế rồi tôi suy ngẫm, nếu đã nhận thức rõ rệt đến thế thì sự hi sinh không phải chỉ dừng ở cái mức "một đổi một" mà nó phải có giá trị lớn lao hơn nhiều. "Hi sinh vì ai/ vì cái gì?" "Trong hoàn cảnh như thế nào?" "Cái gì đã đánh thức sự hi sinh đó?" - Những câu hỏi tiếp theo hình thành khiến tôi phải dựng lên trong đầu một tình huống để hiểu rõ hơn vấn đề, và đó là phần cốt lõi sơ khai của câu chuyện.Câu chuyện này đã được viết từ rất lâu, với mạch văn non nớt của một tôi rất trẻ. Tôi đã vứt sọt nó trong một thời gian dài nhưng rồi lại nghĩ thấy thật tiếc nếu không chia sẻ được điều hư cấu mình từng dồn hết tâm sức diễn tả ra. Một đoạn trong phần "Lời nói đầu" tôi đã từng viết như thế này, "Điều đầu tiên, thưa các bạn, cuộc hành trình mà các bạn sắp khám phá sau đây không có mục đích của các yếu tố kinh dị. Nhưng nếu bạn cảm nhận được nó, hãy trân trọng, vì đó chính là thế giới cảm xúc của riêng bạn, cũng như khi tôi nhận ra nó sau khi hoàn thành tác phẩm với chủ đích về những chuyện tình yêu." Hi vọng bạn thích thú…