Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Truyện võ hiệp lịch sử, văn phong hài hước hiện đại, nội dung chân thực không não tàn kiểu TQ. Vượt mốc 1 triệu lượt xem tangthuvien và sstruyen. Sắc lang sắc nữ đều xin hoan nghênh. ---Với sự tham gia của : - Phòng gym số 108 đường Lương Sơn Bạc - Đoàn làm phim Thiên Long Bát Bộ, Anh Hùng Xạ Điêu, Bao Thanh Thiên, etc. - Các team Thần Cung, Ma Môn, Tiêu Dao Cốc, Thiên Địa Hội, etc. - Cố vấn kỹ thuật game Cửu Âm Chân Kinh, Võ Lâm Truyền Kỳ, etc. - Cùng nhiều cơ quan đoàn thể khác.…
Ly từng nghĩ rằng tình bạn có thể mãi vẹn nguyên, nhưng rồi cô nhận ra, có những điều khi đã thay đổi thì chẳng thể quay lại như ban đầu.Cô thích Minh, nhưng cũng rung động trước Khang. Khi cô chọn một người, cô mất đi cả hai. Khi cô nhận ra điều đó, mọi thứ đã quá muộn màng.Mùa hè năm ấy, có những người bước đến, rồi lặng lẽ rời đi. Còn cô, liệu có thể tìm lại chính mình sau tất cả..?…
Ô Long Matcha - Suối ĐáTrích:01Huy dựng xe ở cổng trường, từ từ bước đến chỗ tôi."Mặc dù hơi muộn nhưng mà bạn có thể dùng cái này để tránh bị sẹo." Huy cười tươi, đưa cho tôi tuýp thuốc Contractubex, "Còn đây là trà sữa tớ mua để xin lỗi việc hôm trước. Tớ biết lời xin lỗi của tớ hơi muộn nhưng mong cậu nhận." Ánh mắt anh sáng rực, đầy mong đợi, tay giơ cả hai món đồ cho tôi cầm.Mặt tôi ngờ nghệch cả ra có thể nhìn thấy rõ, miệng như bị điểm huyệt cứng đờ, mãi mấy giây sau mới bập bẹ:"À tớ cảm ơn, không có gì đâu!" Tôi đưa tay nhận lấy tuýt thuốc từ tay Huy, chắc phải tìm hiểu kĩ lắm, Contractubex làm mờ vết sẹo siêu tốt lại còn đúng lúc tôi đang tìm mua nó nữa, "Tớ chỉ nhận tuýp thuốc này thôi được không?""Được, nhưng còn trà sữa, đây là cái cốc chứa đựng những lời xin lỗi chân thành nhất của tớ đấy."Tôi chỉ biết cười ngại, lấy tay vờ gãi đầu, quay ra chỗ khác né tránh ánh mắt của Huy. Như cảm nhận được sự bối rối của tôi, Huy đã tinh tế bỏ cốc trà sữa vào tay tôi rồi nói: "Coi như bạn nhận lời rồi nhé!"Tôi gật đầu mỉm cười."Vậy tớ đi được không?" Một câu hỏi vô tri, nhưng tôi lại thấy dường như Huy muốn gạt bỏ khoảng cách ngượng ngùng của tôi với anh."Được, đi cẩn thận nhé." Tôi cười híp mắt."Tớ về đây." Huy bước đi nhưng vẫn quay đầu lại vẫy tay.Tôi đứng nhìn mà không khỏi bật cười, năng lượng tích cực tôi nhận được từ Huy đã làm tôi quên đi chuyện vài ngày trước. Người gì đâu mà đã dễ thương lại còn đẹp thế không biết....__________…
Câu chuyện bắt đầu với một thế giới giả tưởng với ba quốc gia là Judite, Kontras và Bavaro.Thomas, một người lính của quân đội Quốc Gia Judite, trên hành trình tìm nên triết lí và mục đích sống của bản thân.Trải qua bao gian khổ, từ một cậu nhóc nơi đất khách quê người trở nên thành một chiến sĩ dũng mãnhCác cuộc chiến tranh phản ánh nên tác hại của nó, làm ảnh hưởng đến đời sống của nhiều người, những người lính nhập ngũ, những đội dân quân, những con người đứng giữa sự ích kỉ và tàn độc, sẽ làm gì?…
Tôi vừa đứng chỗ cột đèn vừa nghe máy Khôi:"Mình đang ở ngay cột đèn giao thông nè!" Tôi nói xong thì vẫy tay chào Khôi đang đứng đối diện tôi bên kia đường."Khoan đã, Linh đừng qua. Mình... mình không muốn chúng ta tiếp tục mập mờ nữa. Một là chúng ta cùng nhau hai là đợi khi đèn đỏ xuất hiện chúng ta dừng lại." Khôi đứng bên cột đèn đỏ đối diện lên tiếng.Lúc nghe Khôi nói tôi đã nhìn lên cột đèn đếm ngược đang chuyển đến số 4 trong trạng thái màu xanh. Tôi bất động suy nghĩ có nên chạy qua không. Tôi lùi lại một bước trong vẻ nhút nhát lo sợ. Tôi sợ rằng nếu như tôi bước về phía cậu ấy thì liệu tôi sẽ có thể bị bỏ rơi và như một cơn gió lướt qua nhẹ nhàng rồi sẽ bị lãng quên như bao cô gái khác trong cuộc đời của cậu ấy chăng ? Giữa con tim và lí trí tôi nghĩ lí trí của tôi không thể thắng được con tim. Vì đó chính là con người của tôi chứ không phải ai khác. Tôi biết rằng cái điều đó sẽ làm tôi tương lai sẽ rất đau khổ, nhưng mà tôi cảm thấy thà khổ tâm như vậy còn hơn là buông bỏ một ai đó hay là một thứ gì đó.[Các nhân vật, sự kiện tình tiết trong truyện đều là hư cấu và không có hành vi xúi giục hay khuyến khích làm theo nào mong độc giả cân nhắc có cái nhìn tích cực khi đọc truyện]---------------------Truyện được đăng đồng thời trên 2 app: Mangatoon và Wattpad…
Fic này Seungwan lớn tuổi hơn Joohyun. Enjoy it!!!!! ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Chị cười, bảo cô đừng buồn, đời sống có sinh có tử. Cô đau đớn nghẹn lời, cũng chỉ nói được một câu: "Em xin lỗi". Chiều tàn, bên ngôi mộ chị, cô lặng lẽ thầm thì những lời yêu thương mà lúc chị còn sống cô đã không thể nói. Theo gió cô gửi tới chị, những lời của một tình yêu, mà cô biết kiếp này và....cho tới kiếp sau cô vẫn ao ước được có, cũng như được gặp lại. "Nếu có kiếp sau xin em đừng nói câu xin lỗi, Joohyun à...."…
"Ai cũng bảo rằng sao cơn mưa mọi thứ sẽ khác, nhưng điều đó có đúng đối với đôi ta? Chuuya? Em đâu rồi? ... " Author:Ichigo Doji Pairings:Dazai Osamu x Nakahara Chuuya. Disclaimer:Nhân vật thuộc về Asagiri-sensei và Harukawa-sensei không thuộc về tôi. Fandom:Bungou Stray Dogs Rating:T Category:deathfic, sadfic,ngược?,SE, R&R. ※Không được mang đi khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
[Truyện VN - rating 16+ ] Trong thời đại mà độ đẹp của một bức tranh được tính bằng like còn họa sĩ tài năng được tính bằng lượt theo dõi, hai cô cậu sinh viên ngành ngôn ngữ Anh đã vô tình tìm thấy nhau qua sở thích vẽ vời. Cả hai vừa là fan vừa là thần tượng của nhau, nhưng lại ghét nhau một cách khó hiểu. Cứ thế họ đấu đá vì cái tôi, vì lí tưởng nghệ thuật và cả vờn nhau về thể xác, tất cả chỉ vì một nút "Follow". Cuối cùng ai là người thắng, ai mới là họa sĩ "vẽ đẹp" hơn ?*Thể loại : Hiện đại, Tâm lý, Lãng mạn, HE *Warning : Nam chính khá redflag 🚩có bệnh cuồng tay (hand fetish), nữ chính tỉnh táo mỏ hỗn.TRUYỆN & VẼ BÌA (c) Màn Trăng/ Chucky. KHÔNG REPOST dưới mọi hình thức…
Khi trở về nhà vào ban tối, xin đừng đi chuyến tàu nào. THẬT ĐÁNG TIẾC CHO ANH TA.Nếu trông thấy gã đàn ông mặt mũi chằng chịt sẹo đi cùng, hãy rời khỏi đó ngay tức khắc. QUÁ MUỘN CHO ANH TA.Xin đừng tự đi về khi quá nửa đêm, gã sẽ bám theo đấy. ANH TA KHÔNG HAY BIẾT.Và quan trọng nhất...Đừng bỏ cuộc trên con đường trốn chạy. Nếu không thì sẽ bỏ mạng trong căn nhà ĐÓ... ANH CÓ MẤT HI VỌNG KHÔNG?Trong nhà của HẮN....Anh nhỏ máuTrong căn nhà của DORRIS....ANH ĐÃ....ANH.....***********Elizabeth PovÁc mộng là xấu. Giấc mộng là tốt đẹp. Những gì em trải qua còn tồi tệ hơn cả ác mộng. Nhưng vì sao nó lại kết thúc như một giấc mộng bình yên? Anh đã bên em khi không còn ai. Anh đã cứu em. Anh đang đợi em. Vậy còn em?.............Em đang sợ hãi.************ Khi nỗi khiếp sợ bủa vây..... hãy giữ vững lý trí. Ác mộng đến. Ác mộng đi. Nhưng người sẽ làm gì để ngưng vòng lặp lại này? Quan trọng hơn, người sẽ làm gì khi cơn ác mộng đó, trở thành sự thực? Chỉ có một điều Elizabeth chắc chắn.....rằng chính ANH đã giúp cô đối mặt với nỗi sợ này. Anh là NGƯỜI HÙNG của cô.____________________________________ CÓ LÃNG MẠN, KINH DỊ NHƯNG KHÔNG GHÊ LẮM ĐÂU :) Là một transfic nữa do tôi dịch, tác phẩm : The Dooris (Book 1) Tác giả/ author: NeaxiJCO Link truyện:https://www.wattpad.com/story/56945242-nanatsu-no-taizai-the-dooris-book-1 Facebook:Neaxijco https://www.facebook.com/LadyNeaxiJCO/…
Sống ngón nghén trên Wattpad cũng trên dưới 2 năm rồi, để phần truyện mình viết trống trải thì hơi ngại. Và tôi cũng vã OTP nữa nên hôm nay tôi quyết định chắp bút viết:DAnw đây là lần đầu viết fic của tôi, có gì mong các đồng chí chỉ bảo _(:DJZ)_…
cái tựa đã nói lên mọi thứ, đây là nơi mình xả những bức ảnh mình rảnh rỗi sinh nông nỗi mà vẽ, vì không có được luyện và hướng dẫn kĩ càng nên xấu như shit vậy. thông cảm nhé~…
Xin chào mọi người, mình tên là Regan , mình viết truyện này ra để phục vụ cho tệp khán giả là fan của keonhyeon nên các tình tiết trong truyện đã được mình tình hoá lên nên mình mong những lời góp ý đối với truyện của mình sẽ nhẹ nhàng hơn ạ.Vì mình muốn tạo cảm giác gần gủi hơn với các đọc giả Việt Nam nên mình sẽ đổi tên các nhân vật cho phù hợp nhé.Keonho-Khánh HuySeonghyeon-Sơn HoàngJames-Vũ PhàmMartin-Mạnh TiếnJuhoon-Chí HuânMong nhận được sự ủng hộ và sự yêu thích của mọi người hơn đối với truyện của mình và đối với các nhân vật trong truyện mà mình xây dựng ạCho tác giả Regan gửi lời cảm ơn đến tất cả các bạn.🫶…
Sau đây là một câu chuyện khác về natsu và lucy nhưng sẽ có chút đặc biệt so với những chuyện tình khác.Câu chuyện này kể về một con tàu cướp biển tên Fairy Tail, hầu hết các thuỷ thủ trên đó đều có tính cách khác biệt và họ luôn luôn bị truy nã nặng nề nhưng họ không thèm đếm xỉa đến nó mà cứ thong thả đi cướp đủ thứ.Natsu Dragneel- thuyền trưởng của con tàu cướp biển Fairy TailHiro Shizouro- trợ thủ đắc lực, bạn thân nhất của Natsu, tay súng cừ khôi nhất trong Fairy Tail ( nhân vật mình tự chế :v)Lucy Heartfilia- cảnh sát tuần tra cảng MangoliaGray Fullbuster- cũng là bạn thân của Natsu nhưng chuyên gia cãi cọ, lạnh lùng, thích cởi quần áoJuvia Lockster- vốn là cô gái nhút nhát nhưng lại rất yêu GrayErza Scarlet- thủ lĩnh của bộ binh hoàng gia Gajeel Redfox- từng chỉ huy bộ binh hoàng gia giống Erza nhưng bị trục xuất khỏi đội ngũ và trở thành cướp biển Fairy TailLevy Mcgarden- thuỷ thủ có trí thông minh và chỉ số IQ giỏi nhất trong Fairy TailCòn về Jella thì là một bí mật ^^Một cảnh sát yêu cướp biển...... Cuộc phiêu lưu sẽ như thế nào?Đây mới thực sự là tác phẩm đầu tay của minh nên các bạn nhớ ủng hộ mình nha^^…
Tiêu đề:ĐN BNHA:Con Rồng Hoang DạiTác giả:Revice123Summary:Hai kẻ đang lầm đường lạc lối trong mê cung bất tận của bóng đêm,nay được cứu vớt bởi đôi cánh của Rồng Trắng.Ryukyu đã nhận nuôi hai đứa trẻ dẫu cho chúng là con của Tội Phạm.Cô luôn muốn chúng có thể đứng lên chiến đấu và phục vụ công lý.Đây là chuyến hành trình của Tatsuma Ryuga và Tatsuma RyonaĐối tượng:Kendo Itsuka-Ta đang tồn tại vì ai? Sức mạnh của ta vì ai? Giờ đây ta chiến đấu để bảo vệ họ bằng chính đôi tay của ta!...-Đây là con đường ta đã chọn....dẫu cho ta bị giam cầm bởi sự đơn độc!...-Bảo vệ người mà ta yêu thương là tất cả những gì ta có thể làm được,chỉ có mỗi lý do đó thôi!...-Đó là lý do mà ta quyết tâm chiến đấu!...-Chúng ta đã phải mất đi những gì? Tương lai trước mắt ta sẽ có gì? Sao phải làm tổn thương nhau và liệu ta có thể mãi chịu đựng được không?...-Những kí ức không thể xóa nhòa....những liên kết bền với thời gian...nay xoay chuyển thành kì tích kết nối tất cả trong khoảnh khắc này!...-Ta cứ bước tiếp trên con đường ta chọn....rồi nỗi đau cũng hóa ảo vọng vào ngày mai!...-Ngày mà ta đứng lên chiến đấu....đã bắt đầu vận mệnh của ta....các ngươi...hãy chiêm ngưỡng...kết thúc của các ngươi đi! Vì ta....sẽ chiến đấu hết mình ngay lúc này!...-Nếu dũng khí của anh...còn hiện diện cùng anh.....trong trái tim anh(trong trái tim em)....cứ để nó bùng cháy(và nắm chặt lấy nó)!...-Ngày mà anh lầm lối....anh chẳng cần phải sợ hãi(anh không cần phải sợ hãi)......-Ta sẽ tiếp tục đổi thay và mạnh mẽ hơn bao giờ hết!…