Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- không phải đồng nhân. - nhân vật chính: ieri shoko. - occ chars. - truyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại, không hoàn toàn bám sát tuyến thời gian gốc cũng như tình tiết chính trong tokyo revengers. một chap có thể có rất ít chữ=))) viết nhiều chữ trong một chap dễ khiến các nàng đọc thấy ngán:(fic chắc chắn có nhiều sai sót, có gìii các tình êu bỏ quáa cho toii nhóee…
/Cuộc Đời Của Kẻ Cô Đơn/Đây là bộ truyện đầu tiên, và viết về một cuộc sống của nhân vật chính. Bộ truyện ở Mangatoon và Wattpad có phần không giống nhau, ví dụ như tên truyện,nội dung hoặc nền ảnh…
"Nếu lúc đó anh buông tay em thì điều gì sẽ xảy ra?""Em cho phép anh buông tay em hả P'Est"-----"Cùng nhau nhé""Ừm với nhau"----Không được mang truyện đi đâu dưới mọi hình thức nếu không có sự cho phép từ tác giả.…
truyện kể về một cậu bé trong một lần chơi dại đã vô tình giao kèo với quỷ và sẽ quên đi ký ức mỗi lần sử dụng sức mạnhCuộc sống của cậu sẽ thay đổi ra sao…
Sẽ ra sao nếu Makima là thần?, tính cách thay đổi chút ít, Không coi con người như cờ hó?, Và có một đứa em gái là thần Rừng?Cảnh báo: Tác phẩm ko súc phạm hay bôi nhọ các vị thần hay bất kì tôn giáo nào cả và khá là ooc vì tôi ko rõ tính cách Makim cho lắm và trình văn vở của tôi nó tệ vch nên ko đọc mời click back( Truyện được lấy ý tưởng từ truyện Kẻ ngoại đạo bên manga toon của haa_du.levi).Và đây là vài lời của Makima"Tôi, thần chi phối Makima là thần độc nhất vì tôi được tạo ra bằng nổi sợ của con người, tôi có một người bạn, thần lừa lọc Loki tuy tính cách cậu ta hơi bất ổn nhưng ko quá đà nên cũng ok, tôi được Zues đánh giá là rất mạnh, tôi không ra tham chiến bởi vì tôi không muốn chiến đấu tôi chỉ có việc đi báo cáo về việc chế độc của mình cho Beelzebub, hắn ko quá tệ như mn bảo. Tôi cảm thấy cuộc sống khá nhàn cho đến khi Brunhilde nói về việc trận chiến Ragnarok tôi cũng coi và chả có cảm giác nào cả, tôi vẫn đứng cạnh Hermes và xem như thường ai thắng ai thua thì mặt tôi cũng chả cử động dù chì một chút, có thể ai đó nói tôi tàn độc vô cảm!Nhưng đó là bản chất của một thần được tạo ra bằng nổi sợ của con người, Beelzebub-san cũng biết điều đó chứ, anh ấy ko can chỉ nói vài câu ẩn dụ như: Đừng để ý đến chúng, cô quan tâm lời đó làm gì? nó phải sự thật đâu? Tôi biết anh hiểu cảm giác của tôi chứ? Vài câu ẩn dụ đó đủ để làm tôi khá lên chút ít, cuộc sống nhàm thật ấy!"…
Thần linh luôn mang trong mình nỗi hận thù sâu sắc với nhân loại, cho rằng chúng là lũ sinh vật thảm hại , kẻ chỉ biết tàn phá và làm ô uế hành tinh mẹ. Quyết tâm xử tử toàn bộ loài người, các vị thần đã tham gia một trận chiến sinh tử, tự tin trước chiến thắng của họ. À thì, họ dành chiến thắng, nhưng bị xỉ nhục nặng nề bởi con người. Và nỗi hận thù chỉ tăng thêm, tất cả điều chúng muốn là giết các chiến binh và giống loài của họ.Tuy nhiên, hai vị thần đã đứng lên đưa ra một ý tưởng, đó là biến chúng thành phần thưởng của mình. Tiêu diệt nhân loại và chỉ để những chiến binh còn sống. Giờ những con người này phải học cách sống trong một hiện thực phũ phàng mới._________________________________________________Lưu ý: god x human (allround)…
Cái quái gì đang xảy ra vậy?Chẳng lẽ, hắn đã bị dính phải lời nguyền?Xung quanh là đại dương không một hòn đảo, cũng chẳng có một mống người. Địa bàn "Toilet" của hắn bay đâu mất rồi?? Nene đi đâu rồi? Trường học đâu?*Lật bàn* Thật bất công aaaa! Chẹp chẹp miệng, Hanako đôi mắt vàng kim thờ ơ nhìn ông trời. Thôi, trôi đâu thì trôi đi, tui mệt rồi...•~•~•~•~•~Cp: Hanako x NpAuthor: meomu78Có Ooc, chắc không nặng đâu. Vã quá rồi!!!!…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…