fakenut; textfic | em
bên em bao lâurồi một ngày bình thường, em chợt mất hết cảm giác từng yêu nhau.…
bên em bao lâurồi một ngày bình thường, em chợt mất hết cảm giác từng yêu nhau.…
ngày em đến áng mây xanh thêm,ngày em đi nắng vương cuối thềm.…
Nắm giữ trong tay hai thế giới quyền lực nhất_ là chủ tịch tập đoàn Phong Thị được mệnh danh hàng đầu thế giới_ lại là chùm bang Vĩnh Diệu một tổ chức mafia lớn nhất nhì của HongKong . Cái mác chủ tịch bề ngoài của hắn vừa đẹp trai lại ga lăng mặc dù gương mặt của hắn lúc nào cũng ngư tảng băng, suy nghĩ khó đoán nhưng lại là hình mẫu lính tưởng của biết bao nàng. Thế nhưng mấy ai biết được cả sáng và tối hắn đều là chùm. Bên cạnh hắn có 4 trợ thủ có thể coi là cánh tay đắc lực...và còn 1 tiểu cô nương nhỏ nhắn đáng yêu mà hắn không lúc nào không che chở......P/s: đây là 1 câu chuyện theo nhiều khía cạnh của tình cảm xoay quanh 'hắn' và 'cô' .....nếu muốn biết thêm thỳ vào ủng hộ mik nhé ^_^…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…
⚠Top Shadow, Bottom Sonic⚠Dark, không có câu chuyện tình yêu đẹp đẽ nào ở đây cảShadow yêu Sonic, yêu đến mức bản thân hắn chẳng thể kiểm soát. Thứ tình cảm đó dần méo mó, trở nên điên loạn tới mức, bản thân hắn cũng chẳng nhận ra. Cho đến một ngày, nguồn sống duy nhất của hắn tan biến. Shadow hối hận, dằn vặt. Nhưng rồi, tia hy vọng mới lại xuất hiện, cứu rỗi linh hồn đã mục nát từ lâu. Nhưng hắn vẫn không biết trân trọng, để rồi lại đánh mất cái điều đẹp đẽ ấy.Tên: [Shadonic/Sonadow] Sai Cách YêuTác giả: AitozuTình trạng: đang cập nhậtCouple: Shadow x SonicTruyện có yếu tố boyxboy/boyloveCốt truyện không theo nguyên tácTruyện chỉ xoay quanh Shadow và Sonic, có thể các nhân vật khác không xuất hiện nhiềuCó yếu tố phi logic, teenficNhân vật có thể ooc để phù hợp với cốt truyệnNhân vật của Sega nhưng số phận nhân vật là của mình⚠…
Khi các bạn là hàng hiếm :)))…
Trà hoa chưa ủ, hương chưa kịp nởAi ghé ngang lòng, chẳng nói điều chi?…
Cô từng ước rằng không nên gặp gỡ anh ấy, người khiến cô mong nhớ cũng khiến cô buồn bã, và hai người đã bỏ lỡ nhau.....…
Như tên truyện đã có…
Anh ơi sao cuộc đời anh đau khổ và tuyệt vọng đến mức đó vậy?…
"tôi mở đầu yêu cậu qua trang sách,cậu tặng lại tôi một cái kết đẹp"…
Đọc gòi cho tui góp ý nho.…
allnhs|nhs bottom|Warning‼️: ooc, maybe r??+,...Con tốt, phải biết bảo vệ vị vua trên bàn cờ.Còn con sói, lại muốn giữ chặt miếng mồi làm của riêng.☆☆☆Fic giả, người thật.Không đem fic ra khỏi đây.Không đem đến trước chính quyền.…
NHỮNG GIỌT LỆTrời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhật tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?(Hàn Mặc Tử)…
- Ai lại đi yêu tên trăng hoa như anh chứ!. Đừng giải thích tên xấu xa!. Anh không có ý với họ vậy tại sao họ lại thích anh cơ chứ!. Anh nhắn tin với họ!... Anh nói chuyện đùa giỡn với họ, anh lo lắng cho họ!... Anh bỏ mặt em. Anh tệ lắm!. Ai bảo yêu em! ai đã chạy theo và nói thích em... - Ya~~~ đừng thế mà - Em... không yêu anh nữa! không yêu tên xấu xa như anh nữa. Anh không còn yêu em! anh yêu mấy cô gái đó!... Em ghét anh…
🐍Truyện được viết bởi người Việt🐍Tác giả: Cà phê sữa bá đạo thành tinh✨ VĂN ÁN - HỒ ĐIỆP MỘNG ✨Khi còn bé, Tô Yến từng mơ ước trở thành một nữ hiệp hào sảng, cưỡi ngựa phiêu bạt giang hồ, uống rượu trong quán trọ ven đường, rồi một ngày nào đó gặp được một vị công tử phong lưu, cùng nhau viết nên câu chuyện truyền kỳ.Nhưng thực tế... nàng bị bán vào cung làm cung nữ.Không có giang hồ rộng lớn, chỉ có những bức tường son lạnh lẽo và những con người thâm hiểm.Không có tự do phiêu bạt, chỉ có một đôi giày rách và những tháng ngày chạy vặt đến bở hơi tai.Không có công tử phong lưu nào đến cứu nàng.Chỉ có Hoàng đế, Nhiếp Chính Vương và một gã Thống lĩnh thị vệ nguy hiểm đang ngày ngày nhìn nàng với ánh mắt vừa tò mò vừa hứng thú.-Một ngày nọ, nàng vô tình bị kéo vào ván cờ nguy hiểm nhất hoàng cung.Hoàng đế nhàn nhã nhìn nàng, giọng nói mang theo ý cười:"Ngươi là một quân cờ thú vị."Nhiếp Chính Vương khẽ nheo mắt, giọng điệu lười nhác nhưng ẩn chứa nguy hiểm:"Không đơn giản như vậy đâu."Tạ Dịch khoanh tay, ánh mắt sắc bén quét qua nàng, khóe môi khẽ nhếch lên:"Ngươi rốt cuộc là ai?"Tô Yến: "...?!""Ta là cung nữ! Một cung nữ hạng bét! Các ngươi đừng có nhìn ta như vậy!!!"Nàng chỉ muốn sống bình yên trong hậu cung khắc nghiệt này, nhưng lại vô tình khiến ba kẻ nguy hiểm nhất thiên hạ để mắt tới.Mà đáng sợ nhất là-Họ dường như có thể nghe được suy nghĩ của nàng.…
truyện được viết bởi AI (80% của AI, 20% của tác giả)…
Mười năm trước, trong căn phòng tối cũ kỹ, một lời hứa trẻ thơ đã được định ước qua viên kẹo socola bạc hà và sợi dây chuyền cỏ bốn lá lấp lánh.Mười năm sau, tại ban công lộng lẫy của khách sạn Ritz giữa lòng London hoa lệ, họ gặp lại nhưng không nhận ra nhau. Giờ đây, cô bé nhút nhát năm nào đã trở thành một Hiểu Thần sắc sảo, lạnh lùng, còn cậu bé năm ấy đã là một Cẩm Minh thâm trầm, khó đoán. Giữa những toan tính của giới hào môn và những bí mật chưa lời giải, liệu mùi hương bạc hà quen thuộc có thể đưa họ trở về bên nhau?Đôi lời từ tác giả:Đây là đứa con tinh thần đầu tiên mình viết, gửi gắm rất nhiều tâm tư vào từng chương bản thảo. Vì là lần đầu cầm bút, mình rất mong được mọi người ủng hộ cũng như góp ý nhận xét nhẹ nhàng với mình một chút để truyện ngày càng hoàn thiện hơn.Truyện vẫn đang trong quá trình hoàn thành, mọi người có thể nhấn Theo dõi mình nếu thấy "hợp gu" và cùng chờ đợi những phần tiếp theo nhen! Cảm ơn mọi người nhiều nhaaaa~…