[linhgill] hạ ơi đừng trôi mãi, mặc kệ em với tôi đi về.
mới chỉ nhìn giang khóc linh bỗng chợt nhận ra đã yêu giang rồi.…
mới chỉ nhìn giang khóc linh bỗng chợt nhận ra đã yêu giang rồi.…
hải đăng cứ hỏi hoàng hùng một câu hỏi…
sau tất cả, chúng ta lại nắm lấy tay nhau... ...hay lại bỏ lỡ đối phương thêm một lần nữa?…
Được cho phép chuyển ver bởi tác giả : @cindiaaa1909…
rồi một ngày, người ta nhận ra rằng chỉ cần được yêu, thì mọi giới hạn đều tan biến. Kể cả thời gian, cũng trở thành thứ có thể nắm trong tay"dành hết cả thanh xuân này cho nhau, liệu còn bên nhau lúc mai sau?"- trích từ Hẹn em ở lần yêu thứ 2…
"em bé xinh ơi""anh thì có lỗi gì chứ?"lê hồng sơn x đặng thành an sơnk x negavcâu chuyện giận dỗi vặt vãnh của mấy đứa yêu nhau.…
"m điên vừa thôi bách""thì vừa vừa đây mà""t cho một cái chết luôn bgio?""công nỡ làm bách đau khongg""lên đây bách đèo đi chơi""đèo mẹ nhà m"Đanh đá x So lỉmRõ ràng chúng mày ghét nhau cơ mà…
"Chỉ cần nhớAi luôn ngay phía sauAi cho em vòng tay êm áiKhông cho ai làm em phải đau."Nhân vật: Lê Quang Hùng x Trần Minh Hiếu Bối cảnh: Hiện đại, chữa lành. Là lời hứa bảo vệ em khỏi đàn sói ngoài kia.Lưu ý: OOC, tình tiết không có thật. Không hợp xin click back, đừng đem nó lên trước mặt chính chủ…
"Đã bao giờ, bạn ngồi một mình, chỉ lặng yên và ngắm nhìn những chiếc chong chóng đang quay tít mù trong gió. Cũng đã bao giờ, bạn chợt nhận ra và tự hỏi: Tại sao chong chóng lại quay - những chiếc chong chóng được tạo ra từ những tập giấy màu?" Cover: @CeciliaLynne…
Do đang simp Pernut quá nên sẽ high ở đây. Truyện chíp bông thanh thủy văn thui. Khi nào viết pỏn sẽ thông báo sau🥰🫶Lưu ý: OOC, có nhiều chi tiết không có thậtTruyện ảo, mong ae có một thái độ thoải mái nhất khi đọc.…
hầm bà lằng nhưng nằm trong phạm vi otp của tôi.CỦA TÔI.allcongb nhưng không allcongb-"ơ, bạn công hôm nay không chơi với bạn sơn à?""sơn là thằng nào?"-Fufu.…
⚠️Cảnh báo :tìm hiểu kĩ ghi chú trc khi đọc truyện,tránh mất hứng,ảnh hưởng tâm lý⚠️ Trong căn phòng giam tối tăm, Vũ bị hành hạ đến kiệt sức, máu me khắp người, ánh mắt dần tắt lịm. Khi tuyệt vọng nhất, Ngọc - thủ lĩnh bang ngầm lạnh lùng - xuất hiện, mua lại em từ tay quản lý nhà giam. Từ một tù nhân, Vũ trở thành "trợ lý" bất đắc dĩ cho Ngọc, sống giữa thế giới đầy máu và quyền lực.Hai người tưởng chỉ là giao dịch, nhưng càng bên nhau, càng phát hiện những ràng buộc không thể dứt. Ngọc không ngờ bản thân dần quan tâm đến kẻ ngông cuồng đến yếu ớt ấy, còn Vũ thì giống như một cỗ máy,làm rồi nghỉ. Thế nhưng định mệnh tàn nhẫn, tình cảm chưa kịp thổ lộ thì mọi thứ đã khép lại bằng bi kịch.Một cuộc đời kết thúc trong lỡ dở... nhưng kiếp sau, liệu họ có thể yêu nhau trọn vẹn? Lưu ý: Truyện có yếu tố máu me, bạo lực . Không có ý xúc phạm cá nhân, tổ chức hay idol nào. Nhân vật, tình tiết, bối cảnh hoàn toàn hư cấu, chỉ lấy cảm hứng từ OTP idol của Thứ zô duyện mất zạy. Tác phẩm chỉ nhằm mục đích giải trí. Nếu không hợp gu,vui lòng lướt qua và tránh toxic.Tình tiết chuyện có thể sẽ chưa đủ kích thích với độc giả vì Thứ zô duyên mất zạy sợ khóa tài khoản .…
bùi trường linh bị dị ứng với lông mèo.cũng là bùi trường linh: tìm đủ mọi cách để rước mèo cưng về nhà nuôi.by @llynnx on wattpad.…
Một căn biệt thự. Ba mươi gương mặt thân quen. Một mùa sống chung tưởng như chỉ toàn tiếng cười.Khi một người biến mất không dấu vết, họ nghĩ đó chỉ là tai nạn. Khi người thứ hai biến mất, họ bắt đầu nghi ngờ nhau. Và không ai có thể ngờ rằng, để che giấu một con quái vật - đôi khi thứ cần nhất không phải bóng tối.Mà là ánh sáng.…
!¡PHAP KIEU HAREM¡!.ALLKIEU.nhân vật là thật nhưng truyện là giả.có cp phụ._Fufu_.…
"quán ăn mà nó như khách sạn vậy? ""hong có biếcccc"…
hai người không liên quan gì nhau nhưng chỉ một ánh nhìn- đủ làm lệch nhịp trái tim của đối phương…
"chúng nó đúng dạng người im lặng gặp người hay nói luôn đấy!""gì, em thấy phải là người hay nói gặp người hay hứng thì có."oneshot, lowercase…
Thanh Bảo là người anh mà Trường Giang hâm mộ nhất?!…
"Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,Một người chín nhớ mười mong một người.Gió mưa là bệnh của giời,Tương tư là bệnh của tôi yêu chàng"Tương tư - Nguyễn Bính…