Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Chưa từng yêu, chưa từng hiểu về tình yêu. Là người đưa ra lời khuyện về chuyện tình yêu cho bạn bè nhưng chính bản thân lại không được viên mãn. Người đời thường nói : Thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi thứ, kể cả tình cảm. Nhưng đã qua mấy năm rồi, tôi vẫn nhớ cậu như những ngày ấyVẫn nhớ như in từng lời nói, nụ cười, hành động của cậuNhớ rằng tôi và cậu cũng đã từng có một thời gian thân thiếtNhớ rằng tôi đã từng ấu trĩ, muốn thu hút sự chú ý của cậu đến mức nào ... Sau cùng, thứ thời gian để lại cũng chỉ còn là hình bóng và chờ mong.…
Bạn đã bao giờ tự hỏi người có tình yêu thương, người có đức vị tha và tâm hồn đa sầu, đa cảm sẽ nhận phải "kết cục" gì chưa? Ta sẽ nghĩ ngay đến những may mắn to lớn mà họ gặp được bới "ở hiền gặp lành". Nhưng đôi lúc, chính họ lại là những cánh bướm bị bỏ quên, những chiếc khăn đã xù lông đang lăn lóc ở một chỗ và chỉ có người chân thành yêu họ mới có thể luôn dõi theo họ dù là đã lở loét vết thương. Một cô gái nhường nhịn cho cả thế giới để rồi nhận lại sự hờn dỗi vô cùng của người kia. Lý do ngớ ngẩn thật ra lại rất cảm động.…
My destiny. My destiny. My destinyChúng ta gặp nhau khi còn là những đứa trẻ ngây ngô, trong sáng và bỏ lỡ nhau để đánh dấu bước đệm trưởng thành.Cậu đến với tôi như tia nắng mùa hạ đầy ấm áp nhưng lại lặng lẽ rời đi như cơn gió mùa đông. Ngày cậu đi, chong chóng không ngừng quay."Hạ Dương, chờ mình nhé?" ×Truyện được lấy chút cảm hứng từ " Mùa hè năm ấy quay trở lại" của fuyu trong quyển "Và nụ cười sẽ hong khô tất cả"…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Năm 17 là độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Cũng là lúc bắt đầu hiểu thế nào là "chia xa". Là lúc nhìn những cánh phượng rơi mà thấy lòng xao xuyến lạ. Là lúc viết những dòng lưu bút vội vàng, gửi gắm bao nhiêu điều chưa kịp nói. Vào cái năm ấy, bước chân còn ngập ngừng trên ngưỡng cửa trưởng thành, ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn tiếng ve kêu râm ran và một mùa hè ở lại. Đây chỉ là một quyển nhật kí gồm những cảm xúc và tâm trạng của một cô bé mới lớn, ghi lai chút kỉ niệm nhỏ trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy…
Tuyết Nhiên ôm mối tình đơn phương với Minh Triệt suốt 4 năm, cô chẳng dám mở lời, chẳng dám để ai hay biết đành gửi qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Chỉ với hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ hiểu được tình cảm của cô, mong rằng cô và anh chẳng phải những người lạ, nhưng người qua đường như trước.…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
Alice, cái tên làm cho con người khác nghĩ đến sự đẹp đẽ cao sang.Nhưng Alice, cái tên của cô. Mỗi khi có người nhắc đến tên cô đồng nghĩa là điều cực hình sắp đến với cô. ------------------------------------------------------------*THỂ LOẠI: TÂM LÝ, FANFITON.*LƯU Ý: CỐT TRUYỆN SẼ THAY ĐỔI.…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…
-ê Băng-sủa-mày thích tao hả........ai nói vậy-tối hôm qua m nhắn cho tao- vậy giờ mày bt rồi đó-tao xin lỗiTao bt m sẽ ko chọn t mà trong mắt mày chỉ có cô ấy‐-‐------------------Băng à tao thik mày mà- kệ mày ai biểu hồi đó tao thik mày mà mày ko chịu giờ tao hành mày lại nè conLà do trước kia tao ko dám đối diện với cảm xúc còn giờ tao nhớ m rồi--------------------------------------truyện đầu tay nên mong mọi người tha thứ cho một số lỗi lầm của Annie…
Chúng ta gặp nhau ở tuổi mười sáu.Rung động ở tuổi mười bảy.Và học cách im lặng... trước khi kịp chạm đến mười tám."Bí mật tuổi 17" là câu chuyện về những rung động đầu đời - nhẹ như nắng đầu hạ, nhưng đủ để một người mang theo suốt những năm tháng sau này.Một ánh mắt không kịp thu lại.Một nhịp tim lỡ mất bình tĩnh.Có những tình cảm không cần một cái kết rõ ràng.Chỉ cần từng tồn tại trong thanh xuân của ai đó - vậy là đủ.Bởi vì không phải mối tình nào cũng sinh ra để ở lại. Có những thứ chỉ sinh ra để trở thành ký ức.…
Fic mình viết theo plot của phim Your Name nên sẽ không giống với cốt truyện chính của TR cho lắm và việc OOC là điều không thể tránh khỏi nên ai không thích hãy click back.Mikey nhìn bệ cửa sổ màu be bên cạnh được điểm đủ màu bằng những tờ giấy note nho nhỏ, trên mặt mỗi tờ giấy đều có những câu chữ tâm sự của người kia."Đừng đe dọa Junpeke nữa, cậu ấy là người bạn quan trọng của tôi""Điểm số là thứ rất quan trọng nên cậu đừng có cúp tiết nữa""Mẹ rất thích ăn omurice, thỉnh thoảng cậu hãy làm cho mẹ nhé, công thức tôi đã ghi vào sổ rồi""Đừng chất đầy tủ lạnh bằng Taiyaki và Dorayaki""Và còn nữa, đừng cố gắng sắp đặt những buổi hẹn với Baji thay tôi! Tôi tự có thể mời cậu ấy"…
Cre ảnh: https://twitter.com/lotk_ds/status/1601830458286743552?s=46&t=F451-gNpeGB3WQqQWoQUmQ✨Do là vã otp quá nên Wattpad sẽ là nơi tui viết lên câu chuyện hạnh phúc mà não tui nôn ý tưởng ra về cặp cherry cam chua ngọt nha ❗LƯU Ý❗• Những bạn NOTP LeoKasa 100% đừng đọc vì truyện sẽ ngọt đến sâu răng, mà đã đọc thì xin đừng ném đá 💀• Do là admin ngu văn và ngáo nên vài chi tiết sẽ rất ảo ma canada với từ vựng không được hay nên mong mọi người thông cảm 💦 (Lần đầu viết truyện) ✨Enjoy~✨…
Tác giả: Tang KiềuTình Trạng: Đang lết.Trang web đăng chính thống: WattpadThể loại: Mỹ diện Công nhưng tâm tư vừa lệch lạc vừa tam quan bất chính - Thụ nhu nhược si tình yêu thầm Công nhưng không thể thừa nhận. Em trai x Anh Trai (Không cùng huyết thống, thụ là con riêng của mẹ kế công.) Showbiz, Giới Giải Trí, Song hướng yêu thầm, Cao H, thao túng tâm lý, có vấn đề về tam quan, ngược ngọt lẫn lộn. (cảnh báo: Công có đời sống buông thả.)Văn Án:Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Thường Nghiên, trong đầu Đình Nghiêm Lạc chỉ có một câu hỏi."Trên đời này thật sự có người... có thể toả sáng rực rỡ đến vậy sao?" Đứa trẻ sáu tuổi, nhỏ hơn Nghiêm Lạc chỉ hai tuổi, đem bông hoa anh túc vừa hái được cài lên bên tai phải của Nghiêm Lạc, trên môi treo nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giọng nói ngọt ngào trong trẻo."Anh hai, đẹp lắm."Cũng cùng một câu nói đó mười một năm sau, ánh đèn mờ đổ lên cơ thể của hai người đang dựa vào nhau, Thường Nghiên ở phía sau, hơi thở dồn dập gấp gáp, chóp mũi dán vào sau gáy Nghiêm Lạc rải những chiếc hôn xuống, cố tình tạo ra vết tích như đánh dấu vật sở hữu, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm những hạt mồ hôi hoà cùng tiếng nỉ non, Thường Nghiên cong môi cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc."Anh hai, đẹp lắm."Đó là lần đầu tiên Đình Nghiêm Lạc cảm thấy không còn gì hối tiếc trên đời nữa.Nhưng . . .Đêm mà Đình Nghiêm Lạc ngỡ mình hạnh phúc nhất, cũng chính trong đêm đó, mẹ của cậu ta đã - Tự sát.___…
"Cảm ơn, tớ cũng thích cậu"Truyện về những ngày yêu đơn phương.- Các cô gái à, cố gắng cuối cũng sẽ được đền đáp thôi.*dựa theo câu chuyện có thật.Bìa: Lá- 2WLand…
Chào anh! Người con trai mang cả hoài niệm thanh xuân của em đi mất. Gửi anh muôn vàn hạnh phúc của cuộc đời em, mong rằng đời anh sẽ luôn vui vẻ anh nhé. Vì em biết câu chuyện của chúng ta vĩnh viễn chẳng thể có sau này. Con đường đầy nắng gió tuổi trẻ năm ấy em cũng không đành nhìn lại. Chỉ là, ngày hôm đó tình cảm của em không tồn tại nửa phần giả dối. Hôm nay sau muôn ngàn nỗi nhớ anh em sẽ dùng tất cả chấp niệm suốt bấy lâu của chính mình, mà viết nên câu chuyện về anh. Anh nghen!…
cái bìa là tui tự thiết kế font đó à nha. Nguồn pic :printerest :)) Đây là cuốn nhật kí nên nhân vật chỉ đơn giản là Tôi :)) nhân vật A, nhân vật B, nhân vật phụ A' , nhân vật phụ B',.... và tất nhiên không thể thiếu là Ba tui, má tui, e tui, chị tui, anh tui, dì tui, chú tui.... n tui và crush của tui. * tung hoa *.hết rồi. bái bài....…
Triệu Nguyệt Phương là một cô bé dễ thương, năng động và vui tính. Tuy vậy, tính cách của cô lâu lâu lại thay đổi bất thường nên cô được cho là người có 2 nhân cách. 1 là Nguyệt Phương, 2 là Mon (hiện thân của sự ác độc, tàn nhẫn và lạnh lùng). Một ngày định mệnh, cô chuyển vào ngôi trường Ngọc Mỹ- ngôi trường danh giá nhất tại đất nước Trung Quốc cùng với cô bạn thân là Dương Di. Và cô đã gặp oan gia của mình Hot boy của trường-Ngô Di Thiên. Một chuỗi câu chuyện phức tạp xảy ra làm thay đổi cả cuộc đời cô...…
Chuyện kể về tình củm của đứa con gái mới lớn lên Xoài dành cho thằng chả Chấn Bé Đù .ĐÂY LÀ TÁC PHẨM ĐẦU TAY CỦA SỐP CŨNG LÀ KÝ ỨC THỜI TRẺ TRÂU MONG MỌI NGƯỜI HOAN HỈ . KHI VIẾT RA CÂU CHUYỆN NÀY CHỈ MONG MUỐN LƯU GIỮ KÝ ỨC TƯƠI ĐẸP TÌNH YÊU NGÂY NGÔ CŨNG NHƯ ĐỒNG CẢM VỚI NHỮNG NGƯỜI CÓ TÌNH CẢM ĐƠN PHƯƠNG NHƯNG KHÔNG ĐỦ DŨNG CẢM BÀY TỎ* LƯU Ý: Nhân vật là hư cấu k có liên quan hay xúc phạm bất cứ tổ chức hay cá nhân nào.*…