Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Sau lưng anh là em, người luôn dõi theo anh, luôn đứng trong góc khuất nhìn theo anh, gượng cười. Hỷ ngộ ái ố của cuộc đời thật trớ trêu. Yêu một người nhưng không dám thổ lộ, không dám công khai với mọi người rằng:"Em yêu anh, yêu anh đến đau lòng".…
Là những lời chưa bao giờ nói của Đông Phương Úc Khanh, dành cho Đông Phương Úc Khanh...Dị Hủ Các Chủ, Phong Nhai Khôn Cùng, nắm trong tay cả Lục giới, lại không thể hiểu được chính trái tim mình. Đoạn tình cảm đau đớn giày vò này, lại kết thúc trong buồn thương lai láng...…
Thanh xuân của một người được tượng trưng bằng một bông hồng. Bông hồng hôm nay nở rộ nhưng mai đây sẽ tàn phai. Hãy nắm lấy thời gian và làm điều mình yêu, đừng để thanh xuân trôi qua một cách vô vị ...…
Chàng là hoàng tử của đất nước hùng mạnh Chàng mang trên mình trong trách nặng nề gánh vác đất nước Nàng là tinh linh thuộc tộc (ronpa) có mối thù đối với loài người hiện đang bị phong ấn trong cây ngàn năm tất cả dường như được sắp đặt từ trước bởi vòng tròn của số phận sau 2000 năm . 'Hãy chờ ta người con gái ta yêu, kiếp này không duyên phận vậy hãy để kiếp sau ta phụ nàng ' .…
Tên truyện: Một đời đơn phươngthể loại: Vườn trường; học đường ; ngọt; ngược; Futa; NP; nhất thụ đa công; Đơn phương.chủ: ThụTác giả: Tôi.Bối cảnh: Hạ di là 1 cô nàng mắc bệnh sợ đám đông. Luôn lầm lì ít nói đến lạ, từ khi sinh ra ba mẹ nàng bị tông xe chết để nàng cùng tiền bảo hiểm rất lớn.Nhất thụ đa công nhé m.nai không thích thì đi. Tớ đam mê ngược công :333🥳…
1 phần hồi ký và 1 phần nhật ký của Pi (Tôi) Tôi viết cái này chỉ để lưu giữ lại những kỉ niệm đáng nhớ trong cuộc đời tôi, thế nên những gì tôi viết trong này đều dựa theo góc nhìn của tôi về những sự kiện đó, có thể sẽ không đồng quan điểm hay suy nghĩ của một vài bạn . Vả lại, đây là văn phong của 1 học sinh lớp 11 và tôi cũng không giỏi văn cho lắm nên viết có lủng củng thì bỏ qua cho tôi hen.Chú ý: để tag ngôn tình vì để có người đọc thôi…
Thể loại: Thanh xuân, lãng mạn, nhẹ nhàng, có chút hoài niệmNhân vật chính: Du Hân Nguyên - Lục Hàn Thanh Thanh Du Hân Nguyên và Thanh Hàn Thanh từng là thanh mai trúc mã, chơi rất thân hồi nhỏ, nhưng một biến cố nào đó khiến họ xa cách.…
Tiếng 'rít-' của đàn violon cứ thế vang trong hội trường, sự tĩnh lặng lúc bấy giờ trở nên náo nhiệt. Tại sao trong cuộc thi tuyển chọn lại có người như vậy biểu diễn trên sân khấu chứ? 'Rít-' càng ngày kéo dài hơn, -nó trở nên tệ hơn nữa. Và ánh mắt đổ dồn về cô gái ấy, là một 'cỏ dại' giữa rừng hoa. Nhưng đối với tôi không chỉ đơn thuần là 'cỏ dại'...…
"a~~ hắn lại đến nữa rồi, đúng là phiền phức""này lee jihoon, cậu có mau chóng giải quyết hắn không đây?""ầy......""mọi người đừng sợ, có chút cỏn con này à""chào jihoon"tên truyện nó không liên quan gì đâu =)))author: dương vui lòng đừng mang ra ngoài nếu chưa có sự cho phép của tớtớ cảm ơn 🌻☁️…
Kiều Trang là một cô gái ngây thơ chưa bị vấy bẩn. Nhưng rồi một ngày chợt phát hiện người yêu cùng bạn thân ôm ấp nhau trên đường, thế nên cô đã bị tai nạn. Nhờ có một tiểu quỷ dâm đãng Succubus giúp cô mà từ chút một trở thành một cô gái vạn người mê.CẢNH BÁO 🚫: Truyện có cảnh H+, NP, nữ chính tuổi vị thành niên. Các bạn cân nhắc trước khi đọc nhé!…
°Written by 𝑱𝒂𝒎𝒋𝒂𝒏𝒆𝒖𝒏𝒅𝒂𝒍🌙°Another name: ấm áp°Pairing: basnodt (bas asavapatr ponpiboon x nodt nutthasid panyangarm)°Intro: ấm áp không phải là thứ gì xa xỉ, ấm áp đến từ những yêu thương nhỏ của hai con người dành cho nhau------Trong đôi phút toi bị mee chíc thuyền này mọi người ạ :<…
Nguồn:NgonPhong ComicsTác giả:Duy GiaiTình trạng:Đang tiến hànhThể loại:Comedy;Manhua;Romance;shoujo;ngôn tình;truyện màuMô tả:Khi tiểu hồ ly gặp nam nhân sớm nắng chiều mưa,kết cục sẽ thế nào?Cuộc chiến đỉnh điểm giữa sự thông minh lanh lợi và sự ngốc ngếch đáng yêu đang bắt đầu,"Mộ Triều ca ,ngươi nên gọi ta là bà nội"Tiểu hồ ly cũng ảo tưởng quá.Nhưng mà Mộ Triều ca sẽ chơi lại nó không...chắc chắn sẽ....…
Thể loại: song fic, ngược, lãng mạn, đơn phương, Big x [Kinn x Porsche], OEĐôi lời tác giả:-Chắc tôi là một trong số ít cảm mến nhân vật Big từ những ngày đầu, dù đã đọc truyện tôi vẫn nguyện tin tưởng cậu ấy. Vì cậu ấy có một tình yêu đẹp đẽ nên tôi muốn lưu giữ lại vẻ đẹp này lâu hơn một chút. -Tôi không ghét cp KinnPorsche chút nào, càng không đổ lỗi cho ai cả, chỉ là tiếc nuối một chiếc tình không nơi neo đậu.-Lời nhạc phim ย้อนแย้ง (Contradiction) của Season Five được dịch từ tiếng Anh sang Việt bởi tôi nên không đảm bảo chính xác 100%. Muốn có trải nghiệm phê pha thì bật luôn bài này vừa nghe vừa đọc :)) Ta nói bài này sinh ra là dành cho Big, không đùa. -Chủ yếu dựa vào trí tưởng tượng và phim, không dựa vào truyện.Lời tựa:Trong thời khắc ướt đẫm của thời gian, Big cuối cùng đã có câu trả lời cho câu hỏi của mình: Giữa Tawan và mình ai là kẻ ngu ngốc hơn?…
"Thầm Lan đợi Gió" là bản tình ca tĩnh lặng về một nhành Phong Lan nơi góc cửa lớp, dùng cả thanh xuân để chắt chiu hương sắc chỉ để dành riêng cho một Cơn Gió tự do. Trong khi Gió mải mê với những cánh đồng bao la và những chân trời rực rỡ, Lan vẫn kiên trì đứng đó, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ chờ đợi. Bởi cô hiểu rằng, bản tính của Gió là phiêu lãng, còn định mệnh của cô chính là dùng sự vẹn nguyên của mình để làm nơi dừng chân sau cuối cho người cô yêu. Dẫu cho tấm thân mảnh mai phải trải qua bao mùa dông bão, Phong Lan vẫn muốn tình nguyện làm lá chắn bình yên, dùng chút sức tàn và sắc hương cuối cùng để che chở cho Gió trước những khắc nghiệt của thế gian, chỉ mong khi mỏi gối chồn chân, Gió luôn có một chốn quay về không vương bụi trần. "Thế gian rộng lớn, Gió cứ việc bay đi. Chỉ cần anh ngoảnh lại, nhành Lan năm ấy vẫn chưa một lần tàn phai."Đồng tác giả: Nguyễn Thanh Lâm"Socialist Republic of Autistics"…
Chín sinh viên năm hai là bạn thân từ lớp 5 - Quỳnh, Như, Nhi, Yến, Vy, Thi, Tuấn, Anh, Hoàng - rủ nhau lên Đà Lạt chơi. Nhóm quyết định cosplay nhân vật Honkai: Star Rail chỉ để nhập vai cho vui và sống đúng "tinh thần game" giữa đời thực.Khi đang tụ tập tại một bãi cỏ sau biệt thự kiểu Pháp, cả nhóm phát hiện một chiếc hộp kim loại lạ nằm giữa đất. Quỳnh tò mò chạm vào, bất ngờ kích hoạt một hệ thống ánh sáng xanh lam kỳ lạ.Một giọng nói vang lên như từ một trò chơi thực tế ảo, thông báo nhóm đã trở thành "người chơi ngoài kế hoạch" và sẽ bị xuyên vào thế giới "Detective Conan". Ngoại hình của mỗi người được giữ nguyên như nhân vật cosplay.Cả nhóm bị hút vào vòng sáng và rơi xuống một con hẻm ở Tokyo, Nhật Bản. Khi họ phát hiện tấm poster của Kudo Shinichi, tất cả đều nhận ra: họ thực sự đã xuyên không vào thế giới trinh thám nguy hiểm này, và nhiệm vụ bây giờ là sinh tồn, hòa nhập, và tuyệt đối không được chết.…
Vì một tình huống dở khóc dở cười mà tôi với hắn có biệt danh vô cùng độc.-"Đề nghị anh Bủm ăn nhỏ tiếng thôi"-"Vậy là cô Tủm cũng sắp được ăn rồi"Nhật ký nằm viện của tôi năm ấy, thật đẹp, mãi đến sau này, mỗi lần đọc lại, đều mỉm cười hạnh phúc. Viết bởi: SunẢnh bìa: Internet…
Giữa những năm tháng đường Trường Sơn oằn mình dưới làn bom đạn, có một câu chuyện chưa từng được ghi vào sử sách, chỉ âm thầm vang vọng trong những hốc núi hang đá mịt mù khói súng. Đó là câu chuyện về Nhật và Hạ - hai cái tên ngỡ như một định mệnh không thể tách rời, nhưng cũng là một nỗi đau không thể hàn gắn.Nhật là nữ quân y, là "mặt trời" duy nhất rọi sáng trạm phẫu thuật dã chiến lạnh lẽo. Cô mang theo mùi hương của lá sả rừng nồng nàn, là đôi bàn tay dịu dàng cứu rỗi biết bao sinh mạng. Còn Hạ là cô gái thanh niên xung phong mang tâm hồn nghệ sĩ, người sống để "cháy" rực rỡ như một mùa hè dưới ánh dương của Nhật. Với Hạ, Nhật không chỉ là đồng chí, mà còn là lý do duy nhất để cô tồn tại giữa thực tại khắc nghiệt. Cô yêu Nhật bằng một tình yêu câm lặng, chỉ dám gửi gắm vào những nốt nhạc viết vội trong sổ tay, mượn danh nghĩa "viết hộ tâm tư" để được giãi bày lòng mình.Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có những cơn sốt rét rừng nghiệt ngã. Khi căn bệnh cướp đi mái tóc xanh và để lại làn da vàng vọt, Hạ bắt đầu thu mình vào bóng tối. Cô tự ti, trốn chạy ánh nhìn của Nhật vì sợ rằng "mặt trời" sẽ thấy một "mùa hè" đã tàn tạ, héo úa. Cô thà để tình yêu chết đi trong im lặng còn hơn để người mình tôn thờ phải nhìn thấy sự thảm hại của bản thân."Bài ca mùi lá sả" là bản nhạc dở dang của một lời hứa "hát cho nhau nghe cả đời". Là sự đối lập xót xa giữa lý tưởng lớn lao của dân tộc và những "tâm tư người thường" đầy yếu mềm. Khi tiếng bom lặng đi…
Đoàn Phượng Anh và Lương Trân Trân là cặp bạn thân thiết từ thuở cấp 3. Phượng Anh rất quý người bạn này của mình, vì cậu ấy là người bạn đầu tiên và là người đã chủ động giúp cô từ những ngày đầu tiên tại một ngôi trường xa lạ chính vì sự nhiệt tình cởi mở của cô bạn lần đầu gặp này mà cả hai đã trở thành đôi bạn cùng bàn ._ Loay hoan cả hai đã bước vào cuối cấp , đó khoảng thời gian ưu tiên cho việc học để bước vào kì thi tốt nghiệp , vì thế nên cả hai đã hứa sẽ cùng nhau đậu vào một ngôi trường và học ngành mà cả hai mong muốn nhưng rồi biến cố đã ập đến ....... Trân Trân đã tự tử____________________________________16 năm sau :_ Đoàn Phong Anh là học sinh đạt thủ khoa đầu vào cấp 3, ngay từ khi vào trường cậu ta đã gây ấn tưởng với tất cả học sinh cũng như là giáo viên , không những học giỏi, vẻ ngoài cậu ta sỡ hữu khuôn mặt vô cùng điển trai toát ra vẻ lạnh lùng, gia thế lại giàu có. Là một người sống kép kín ít giao du không quan tâm đến mọi người xung quanh nhưng chẳng hiểu vì sao cậu ta đã phải lòng một bạn học cùng lớp, cô bạn ấy tên là Triệu Bảo Trân _ Bảo Trân là một cô gái chẳng có gì nổi bật nhưng người chẳng có gì nhưng cô tại sao lại là người gây thương nhớ đến cậu thủ khoa năm nào đến tận 10 năm…
Gia Khang - cậu nam sinh điển trai, học giỏi, nhà giàu, luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và vẻ ngoài hoàn hảo trong mắt bạn bè. Nhưng sau tất cả lớp mặt nạ đó là một Gia Khang hay tự ti và luôn giấu mình trong những tiêu chuẩn do người khác đặt ra. Cậu thích thầm Phương Anh - cô bạn nữ cùng lớp trầm lặng, không nổi bật, nhưng lại khiến Khang cảm thấy bình yên mỗi lần ở cạnh.Phương Anh là người sống nội tâm, không quan tâm nhiều đến mấy chuyện tình cảm học đường. Cô nghĩ rằng những người như Gia Khang không bao giờ nhìn đến người như mình. Nhưng thật ra, trong những lần tình cờ làm chung bài tập, những cái chạm tay nhẹ, những lần ánh mắt vô tình bắt gặp... trái tim cô cũng bắt đầu dao động.________Chao xìn, mình Phương Châu tác giả của "Mùa Hạ"lần đầu mình viết truyện nên còn thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nha…