Thanh xuân năm ấy
Tác giả : Thiên One-shot"Chúc anh hạnh phúc, chàng trai tôi yêu bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ".…
Tác giả : Thiên One-shot"Chúc anh hạnh phúc, chàng trai tôi yêu bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ".…
Cậu khiến tôi khóc thật nhiều, vậy cớ sao tôi vẫn thương ?…
Tình yêu đơn phương là tình yêu đẹp nhất…
Anh nhớ em đến phát điên..Kết HE nha,không phải SE đâu nên đừng lo=)))…
Chuyện này chỉ là vài phút rảnh rỗi của con Au…
tim tớ như ngừng đập khi cậu nói lời xin lỗi...…
Tên truyện: Crush ơi! Nghe tớ kể chuyện không?Tác giả: MâyCrush ơi! Để tớ kể cậu nghe....…
chuyện mình có lấy một chút ý tưởng từ Page Lạ Lone Việt Nam và bạn admin Khánh Quỳnh hay con trai trưởng ấp tên Đạt ạ…
Chuyện tình cảm của mình! Biết không? Rất đau! Cảm giác giống như những tiểu thuyết mình đã đọc vậy. Ngược luyện tàn tâm!…
Mình đã bị một cậu bạn cùng lớp làm cho rung động đến nhường này rồi...…
Chắc hẳn đây sẽ là... một cuốn nhật ký thanh xuân của tớ. Nếu được, tớ mong các cậu sẽ đồng hành cùng tớ…
natachai boonprasert chẳng khác nào một kẻ nghiện và chỉ đợi archen aydin đến cứu rỗi mình.…
Tôn giáoĐơn phươngTình cảm…
Tấn khoa yêu xạ thủ hoài nam rất nhiều.…
"Nếu phải giới thiệu mà không nói toẹt nội dung sách ra, thì tôi sẽ nói đây là một câu chuyện tình yêu... Chỉ có thế thôi. Thật sự chỉ có thế thôi".Một câu chuyện tình yêu được viết dựa trên ca khúc "Dear" nằm trong series "First Sound Story" do 19's Sound Factory sáng tác.Có tình đơn phương, có những kỷ niệm nhớ mãi không quên, có trời, có biển, có những con người sống trong thế giới của chính mình...Một khung cảnh đẹp mà buồn.…
Đôi lúc khi rảnh là những cảm xúc tràn về nhưng nó lại cô đơn đến lạ thường...👉 * Yêu anh tôi yêu hết tình * 👉 * Cớ sao anh lại vô tình làm đau * { Ngọc Trâm. } =} Ai cũng cần phải có tự trọng của bản thân vì zậy mong mọi người không lấy bản quyền ( bản gốc) khi chưa có sự cho phép của Trâm.... ❎❎ ➕ Đời Không ai làm gì mà vẫn có thành quả pn ạ... !!! Sống có văn hoá, có văn minh cần nhất tối thiểu của sự Tự Trọng của bản thân với ng khác.. Trân Thành Cảm Ơn Ngọc Trâm…
Tuổi mười tám là quãng thời gian rực rỡ nhất nơi tình bạn, tình yêu và cả những vết thương đầu đời đan xen trong một nhịp thở.Tố Linh rạng rỡ như ánh nắng; Minh Thư dịu dàng như làn gió. Hai cô gái tưởng chừng đối lập nhưng lại gắn bó không rời, cùng cười, cùng lớn lên, cùng sẻ chia mọi điều.Cho đến khi giữa họ và những người xung quanh, cảm xúc bắt đầu đổi khác mong manh giữa ranh giới của "bạn bè" và "yêu thương".Câu chuyện không chỉ là về những trái tim tuổi mười tám đang loay hoay tìm hiểu chính mình, mà còn là hành trình học cách yêu thương, tha thứ cả cho người thân lẫn cho chính bản thân mình.Tuổi mười tám, liệu chúng ta có thực sự trưởng thành để hiểu được thế nào là thương một người?…