Quá nửa là do tôi
Một mảnh ngọt nào vẫn cứ ở đấy, chúng nó vẫn đẹp đẽ như ngày nào.Qua hết một trận phong ba, mong người và tôi vẫn tươi cười như thiếu niên ngày ấy.…
Một mảnh ngọt nào vẫn cứ ở đấy, chúng nó vẫn đẹp đẽ như ngày nào.Qua hết một trận phong ba, mong người và tôi vẫn tươi cười như thiếu niên ngày ấy.…
“Nhanh thật, vậy là đã 8 năm rồi, kể từ ngày mà anh ra đi…”Rất tự nhiên, giọt nước mắt cứ lăn dài trên má cô, như thể nó đã nằm chờ sẵn ở khóe mi từ lúc nào, chỉ còn đợi cơ hội và rơi xuống mà thôi. Trên tay cô, vẫn là kỷ vật quen thuộc ấy, nhưng có lẽ lúc này đây, cô không còn tâm trạng nào để sử dụng nó nữa- cây kèn Harmonica, đó là thứ cuối cùng mà anh để lại cho cô…...........................:(((…