ccps007
…
Chẳng có gì cả…
nv: Kim TaeHyung 24t là chủ tịch Kim thị vẫn còn độc thân.A có 1 đứa con nuôi tên JungKook là con trai mà cưng nhất 17t…
Diệc Hạ là kiểu con gái dễ bị bỏ qua giữa đám đông. Rụt rè, tự ti, giỏi Văn nhưng luôn quen đứng ở phía sau, nơi không ai chú ý tới. Thế giới của cô gói gọn trong những trang sách và những suy nghĩ không bao giờ nói ra thành lời.Lâm Kỳ thì ngược lại. Nghịch ngợm, thoải mái, học giỏi ngoại ngữ, lúc nào cũng mang theo sự ồn ào vừa đủ để khiến người khác phải để ý. Cậu không cố nổi bật, nhưng sự tồn tại của cậu lại luôn vô tình phá vỡ những khoảng lặng xung quanh.Hai con người tưởng chừng không liên quan ấy lại ngồi cạnh nhau trong một lớp học, bắt đầu từ một chỗ ngồi bên cửa sổ.Từ xa lạ, dè chừng, cho đến quen thuộc lúc nào không hay.Từ việc muốn tránh xa, đến khi nhận ra sự hiện diện của đối phương đã trở thành một phần không thể thiếu.Đây không phải câu chuyện tình yêu ồn ào hay kịch tính.Chỉ là hành trình lớn lên của hai người trẻ, nơi sự im lặng chạm vào sự nghịch ngợm, và thanh xuân trôi qua bằng những cảm xúc rất thật.…
Văn Án:" Hạ An Dương, cho tôi ôm em một chút"" Hạ An Dương, em xem tôi có đáng yêu không nè"" Hạ An Dương, em đi đâu về?"" Còn nhớ tôi không, Hạ An Dương?"............Hạ An Dương, 16 tuổi, cuộc sống của cô ra sao khi xung quanh toàn những kẻ luôn chưng ra bộ mặt lạnh nhưng ngày ngày đòi ôm ấp, người suốt ngày làm trò hề khiến cô nhịn cười không nổi, học bá lạnh lùng kiểm soát mỗi ngày, và cả tổng tài ấm áp đột nhiên xuất hiện chiếm hữu cô.…
Tôi theo dõi con đường dài và nhận ra thì ra câu chuyện của mình cũng chỉ như thế!…
Đừng có đọc chùa nhá.…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…
Ngày em đẹp nhất trong bộ váy cưới nhưng tiếc rằng đó ko phải là anh.-Người mà em có thể nương tựa suốt đời.☺…
viết choa cúp le lớp 8A trường Võ Thị Sáumọi chi tiết trong truyện đều không có thật và đều là trí tưởng tượng của tác giả nên xin đừng chửi tác giả tác giá íu đúi lúm huhu…