Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hế lu các mem! Đây là một thể loại truyện hài hước kể về cuộc sống xoay quanh 12 cung hoàng đạo. Trước hết thì Thiên xin giới thiệu về các nhân vật và các ký hiệu chút nè.Nhân vật: Bạch Dương (nam)Kim Ngưu (nam)Song Tử (nam)Cự Giải (nữ)Sư Tử (nam)Xử Nữ (nữ)Thiên Bình (nữ)Thiên Yết (nữ)Nhân Mã (nam)Ma Kết (nữ)Bảo Bình (nam)Song Ngư (nam)Ký hiệu:Dấu * sẽ là hành động của nhân vậtDấu • sẽ là suy nghĩ của nhân vậtDấu - chỉ nơi mà nhân vật đang ởVậy thui, giới thiệu có chút xíu à. Mong các độc giả đọc và ủng hộ Thiên nha! Vì vậy thì Thiên mới có động lực sáng tác cho mọi người đọc ha? Cuối cùng, Thiên chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! Pye pye ✋🏻✋🏻…
Vũ Hoàng Việt trước đây đều chưa từng trải qua một giấc mơ nào như thế. Từ khi lên mười sáu tuổi, cậu bắt đầu mơ về những ngôi nhà thuở xa xưa, những con người ăn mặc thật khác với thời đại mà cậu đang sống. Và đặc biệt là, cậu chẳng thể hiểu họ nói gì. Một ngôn ngữ nghe có vẻ chừng như là tiếng Thái hay gì đó, cậu cũng chẳng rõ. Nhưng sau tất thảy chính là một cảm giác thân quen, đến khó tả. Đêm nay, nó lại đến.Trong giấc mơ, những ngôi nhà sàn gỗ lại hiện lên trước mắt Việt. Đứng trước sân cỏ xanh rờn, thẳng vào mắt cậu là ngôi nhà to nhất, cứng cáp nhất. Một chàng trai với đôi tóc đen tuyền, gương mặt đường nét thật đỗi mềm mại, nhưng vấn vương trên nét mặt ấy là sự đau thương khó tả. Nước mắt giàn giụa ướt đẫm, khóe miệng hồng xinh thốt lên những lời xin tha. Lại nữa, cậu không hiểu họ nói gì nữa. Chỉ biết rằng, chàng trai kia đang rất đau khổ, đến độ xé nát tâm can.-------------Hương hoa nhài thơm trong gió nhẹ, ngát hương cả một vùng trời. Hắn khẽ cầm tay cậu, hôn nhẹ lên mu bàn tay ấy. "Em thích không?" Giọng tiếng Thái nhẹ nhàng vang lên, cậu đưa mắt nhìn hắn, miệng tủm tỉm cười."Em thích..Cơ mà, anh vẫn nhớ hả?""Nhớ, nhớ chứ. Chỉ cần là em, mọi thứ từ em, chỉ cần em nói thích thì anh sẽ đều ghi nhớ.""Thế còn một vườn hoa mà anh nói, anh có còn nhớ không?""Anh nhớ, anh sẵn sàng trồng cả một vườn hoa cho em nữa cơ mà.."Cậu cười khúc khích như được mùa, trong lòng sớm đã nở hoa rộn ràng bung tỏa hương phơi phới. Bàn tay hơi…
VĂN ÁNKhương Bất Phục dựa lưng vào cây cột đèn giữa phố, chân đi ủng bốt, khoác áo da đen, mắt kính râm xếch lên đỉnh đầu. Trông cô chẳng khác gì nữ hoàng của bãi rác, mà thực ra cô vừa mất việc, vừa bị chủ nhà đuổi, trong túi chỉ còn hai chục nghìn đồng. Nhưng mẹ kiếp, cô không thèm khóc.Xe sang lao vút qua, Từ Cửu Châu ngồi trong khoang lạnh ngắt, lướt điện thoại. Một pha phanh gấp. Hắn bước ra, tây trang bảnh bao, đồng hồ trị giá cả khu phố. Hắn nhìn cô gái đang dựa cột đèn như thể cột đèn nợ cô tổ tiên.- Cô có biết đây là cột đèn của tập đoàn tôi không? - hắn hỏi.Khương Bất Phục chậm rãi bỏ kính xuống, liếc hắn từ đầu đến chân rồi nhả một chữ: "Cút."Thế là từ đó, hai kẻ điên gặp nhau. Một kẻ giàu đến mức chán đời, một kẻ nghèo nhưng cứng như thép. Họ cãi nhau như chó với mèo, ghét nhau ra mặt, nhưng số phận cứ dí họ vào đủ thứ tình huống lãng xược. Cho đến một ngày, Từ Cửu Châu ném tờ đăng ký kết hôn trước mặt cô:- Ký đi, tôi cần một bà vợ để đỡ bị mẹ già mắng.Khương Bất Phục cầm bút vẽ nguệch ngoạc: Khương Đại Đế. Từ Cửu Châu nghiến răng: "Tên cô là Khương Bất Phục cơ mà?" - "Tao thích thế, làm gì được tao?"LƯU Ý : Nếu bạn thích nam nữ chính ngoan hiền, con nhà người ta, thì bạn đã lộn truyện rồi !!…
Zata và Laville là bạn cùng trường, vì chuyện năm đó, Zata đã đã đem lòn mến thương Laville. Như ng cậu ấy ngây thơ nên không biết rằng cậu đã dằn xé con tim ngời ta ra sao.…
Lưu Cố Chi [công] 16 tuổi, phúc hắc côngHạ Niên Niên [thụ]16 tuổi, ngây thơ thụNiên Niên và Lưu Cố chi là bạn cùng lớp, vào năm c3, Niên niên không biết thế nào lại rơi vào lưới tình của Cố chi, cậu hàng ngày luôn chậm rãi theo đuổi Lưu Cố chi với hy vọng anh sẽ đáp trả lại tình cảm của cậu, liệu câu chuyện tình yêu tuổi học trò này có cập bến được hay không?…
Hạ Dư Minh và Lục Tử An vốn dĩ là bạn thuở nhỏ vô cùng thân thiết do nhà Minh sát vách nhà của An. Thế nhưng,có một biến cố đau lòng xảy đến với nhà của Lục Tử An,mặc cậu phải theo mẹ cùng em gái chuyển đi nơi khác. Trước khi chuyển nhà, Minh đã hứa rằng cậu sẽ luôn ở đây đợi An trở lại,và An đã đồng ý. Lúc đó cả 2 mới có 7 tuổi. 8 năm trôi qua, Hạ Dư Minh và Lục Tử An lại hữu duyên học chung một trường, ở chung một lớp, ngồi chung một bàn. Nhưng hình như An đã quên đi lời hứa ngày xưa nên cậu không nhận ra Hạ Dư Minh, hoặc do cậu chỉ là quá nhiều bạn mà thôi. Tuy vậy, hình bóng Lục Tử An vẫn hằn sâu trong lòng của anh. Mới vào năm học mà hai người đã chí chóe đủ điều dù nhỏ nhặt nhất, đến mức Minh nhiều lần phải tự hỏi:"liệu cậu ta có phải tiểu An mình từng biết không?" Sau nhiều sự kiện dở khóc dở cười, An đã dần dần nhận ra người bạn thuở nhỏ và lời hứa đợi chờ năm xưa. Bỗng 1 ngày của năm lớp 11, Hạ Dư Minh lại muốn tiến thêm một bước nữa với Lục Tử An:" Cậu nhớ chứ? Hồi bé tôi đã nói rằng:tôi thích cậu."…
Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...Hãy vui vẻ lên nào!Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...Đừng lo nghĩ, bạn nhé!Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...Bạn có phải mất gì đâu?Biết không, bạn sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi.Bạn đã mất gì cơ chứ? Không gì cả!Hãy luôn nhìn vào mặt tươi sáng của cuộc sống...(Trích dịch từ bài hát Always look on the bright side of life)…
Nử 9 tên Nana Nam 9 : JonMột số vai phụAmi bn thân nana (nữ)Jila bn thân nana (nam)một cô nana yêu đời luôc khắc khẩu với cậu Jon Hai người luôn tranh nhau về chức trưởng nhóm hát Cô bị bệnh và mọi thứ thay đổi .... Xem truyện đi rùi biết…
câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ giữa Sakura và Syaorancuộc gặp gỡ đó sẽ thay đổi gì trong cuộc đời họ, cùng theo dõi nhé 😊😊__________Tác giả: Nông và Dân⚠không ủng hộ hành vi đọc chùa. Đọc rồi thì cho tụi mình 1 ngôi sao nhỏ nhỏ xinh xinh để làm động lực.⚠truyện chỉ được đăng tại Wattpad…
Thể loại: Ngôn tình, trọng sinh, HEVăn án "Lan Vy! Em đứng lại đó cho tôi" - Văn Nguyên dường như hét lên trong màn mưa nhưng bóng dáng cô gái mảnh mai vẫn không dừng lại. Vừa đi cô vừa thì thầm như vừa đáp lại lời nói của chàng trai kia và cũng như tự nói với chính mình " Dừng lại thôi! Chúng ta không hợp" Bóng dáng nhỏ nhắn vừa khuất đi trong màn mưa, Văn Nguyên đứng bật dậy đuổi theo nhưng không còn nhìn thấy cô ấy đâu nữa. Cô vẫn cúi đầu và bước chân như đang chạy nhanh hơn chợt ánh sáng đèn ô tô loé lên tiếng phanh xe kéo dài cô nằm dài trên mặt đất mặc cho cơn mưa đang trút xuống người mình. Cô thấy lạnh, rất lạnh, cô thấy máu của mình đang chảy dài trên đường và tiếng người bàn tán: "Kiểu này chắc chết rồi", " Nhanh! Gọi cứu thương đi", " Cô gái này xinh quá nhưng thật tiếc",.....Cô không còn nghe thấy gì nữa cô cảm giác mình đang lơ lửng trong gió và chợt có ánh sáng mở ra hút cô vào bên trong.Đánh thức cô là tiếng của mẹ đang gọi: "Lan Vy, 6h rồi con dậy đi học đi", cô trợn tròn hai mắt nhìn khắp một lượt bên trong phòng một cảm xúc khó tả ùa về nước mắt lăn dài trên má cô thầm nghĩ "Không lẽ mình sống lại hay đang ở thiên đường đây" Chạy thật nhanh đến bên bàn học xem lại lịch là ngày 10/01/2013 cô xoa xoa hai mắt để nhìn rõ hơn cô thì thầm: "Lần này, mình phải vẽ lại ước mơ của chính mình"…
Tác giả: EGID (XChara Dreemurs).Thể loại: Fanfiction, romancetic, comedy.Số chap: 1.Tình trạng: còn tiếp.Câu chuyện nói về những dấu chân trên con đường ký ức. Bất cứ ai cũng có một con đường riêng, nó chỉ là một con đường thẳng dẫn ta từ nơi đã đi đến nơi chưa đi. Còn những dấu chân là để đánh dấu sự trưởng thành của con người, hay trẻ con hơn. Những dấu chân là để dẫn đến sự thành công, hay thất bại. Không chỉ có vậy, những dấu chân còn là dấu hiệu cho biết con đường ta đã đi qua, con đường ta đang đi và con đường ta sẽ đi. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu như những dấu chân ở con đường đã đi đột nhiên biến mất và lại biến mất thêm lần nữa ?…
Thể loại: Đam mỹ, thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, gương vỡ lại lành, HEGiới thiệu:An Nhiên - một học sinh bình thường với thành tích học tập không nổi bật, nhưng luôn sống hết mình trong từng khoảnh khắc của tuổi trẻ. Cậu từng có một mái nhà, từng có vòng tay ấm áp, nhưng tất cả giờ chỉ còn là khoảng trống mơ hồ trong ký ức.Dương Thiên Dạ - học sinh mới chuyển đến, trầm lặng, điềm tĩnh và dường như luôn giữ một khoảng cách vô hình với thế giới xung quanh. Nhưng với riêng An Nhiên, cậu luôn có cảm giác... rất quen.Cuộc sống học đường nhẹ nhàng trôi qua với những lần cùng nhau ngồi dưới bóng cây, tiếng ve mùa hạ, mùi sữa đậu nành và vị bánh bao quen thuộc. Từng mảnh ký ức mờ nhòe dần rõ nét, kéo hai người lại gần nhau hơn - hoặc đẩy họ ra xa thêm một lần nữa.Liệu mùa hạ năm ấy, dưới tán hồng lộc rực rỡ, họ có thể viết lại đoạn kết mà năm xưa đã bỏ lỡ?warning:- lịch ra chương: lúc rảnh -bộ đầu tiên viết, không có nhiều kinh nghiệm…