Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Tháng sáu GenbaNashii và Akashi Seijuro tình cảm ở mười năm trước giống như tấm gương vỡ thành hai nửa.Dù có cố gắng đến mấy để hàn gắn lại cũng sẽ để lại vết sẹo nhưng thực sự sẽ kết thúc như vậy sao?Akashi Seijuro không tin điều đó.Kazanin Nashii, hắn sẽ cho nàng ngoan ngoãn trở lại bên mình vì vậy mới có cuộc hội ngộ này.Nhân vật chính: Kazanin Nashii, Akashi Seijuro…
Là một câu chuyện hoàn toàn có thật nhé!Kể về 1 chuyện tình cảm trong lứa tuổi học trò,có ngọt,cũng có ngược.Anh ấy vì bị bắt chuyển đi mà đã chia tay cô ấy chỉ trong vỏn vẹn có 8 ngày yêu nhau.Vậy mà cô ấy không biết,nghĩ rằng anh yêu chơi mà đâm ra ghét bỏ,phớt lờ anh ấy.Cho đến khi cô ấy hiểu ra thì anh ấy phải chuyển đi.Rồi họ sẽ còn yêu nhau,hay chỉ là cơn gió thoảng qua rồi đi mãi....…
[VẪN ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH VIẾT]Đây là tác phẩm đầu tay của tớ. Tớ biết là sẽ có nhiều lỗi và cũng chưa được sâu sắc lắm nhưng hy vọng mọi người vẫn vui vẻ đón nhận và nhận xét giúp tớ nha.Chỉ đơn giản là những thứ tớ quan sát thấy trong đời sống và chỉ là tớ thích viết mà thôi...tớ chỉ mong muốn có được một tác phẩm mà mọi người đón nhận trước khi tớ kết thúc khoảng thời gian thanh xuân của mình - năm cấp ba -.…
làn gió lạnh thổi qua mái tóc của An Ly Cô nhẹ nói " lạnh quá cậu đang lai mình đi đâu vậy" Hoàng Đức cười quay lại đáp " ngắm bình minh "Con người ấy mà không cuộc sống ấy mà đôi khi ta cần phải là con người nhìn suy xét từ hai hướng khác nhau cón với tôi đôi khi ma quỷ không đáng sợ, đáng sợ là lòng người,sự ngủ dốt, ích kỉ đến cùng cực…
TA BẬN NUÔI GIA ĐÌNH! (Ngã vi dưỡng gia mang!) Tác giả: Giang Bắc Tiểu Tô Nhục Tình trạng bản gốc: Hoàn thành Văn án: Đường Dật xuyên từ mạt thế đến dị giới nông gia, lòng không luyến tiếc, nguyên chủ lười biếng thành tính, đang sống ngon thì tự làm mình chết đói, vì thế hắn quyết định noi theo một chút. Ngày đầu tiên chịu đói, một vị tiểu ca dung nhan xinh đẹp đến gõ cửa nhà hắn, xin hắn một chén nước. Đêm đó, người này lại muốn tới mượn nửa chiếc giường. Mấy ngày sau, Đường Dật đang có ý đồ bỏ đói chết bản thân bị đá xuống giường. Bởi vì phu lang nhà hắn đói bụng. Đường Dật chỉ đành đốt củi đun nước, rửa rau nấu cơm, lại không có thời gian nghĩ nên chết như thế nào. Lời editor: vừa đọc vừa edit lại từ bản convert, chưa có sự đồng ý của tác giả. Bản dịch phi lợi nhuận. Tốc độ rất chậm, khuyến khích đợi full rồi đọc. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Đường Dật (công), Tạ Thế Nghênh (thụ).…
Lớn lên ở vùng Tây Bắc, tôi chỉ biết về ông nội qua những câu chuyện kỳ bí mà bà nội và bố kể lại. Ông đã mất từ trước khi bố mẹ tôi kịp kết hôn, nhưng hình ảnh ông - một thầy mo Mường tài giỏi, nối nghiệp gia đình làm cầu nối giữa hai cõi âm dương - chưa bao giờ mờ nhạt trong ký ức của người làng. Với họ, ông không chỉ là một người thầy cúng, mà còn là một vị cứu tinh, một người kết nối linh hồn của những người đã khuất với trần thế.Câu chuyện về ông nội là cả một hành trình ly kỳ. Ông từng trốn tránh cái nghiệp làm thầy Mo, sợ hãi những linh hồn mà chỉ mình ông thấy. Nhưng rồi, định mệnh đã kéo ông trở lại, buộc ông đối mặt với con đường không thể thoái lui. Ông là người duy nhất có thể "thấy" và "nghe" những thứ mà người khác không hiểu, là người được lựa chọn để giữ cho ranh giới hai cõi không bị xáo trộn.Tôi vẫn nhớ những lần về thăm quê, nghe bà kể chuyện về những đêm cúng bái, về những chuyến đi băng rừng vượt núi khi có người khổ sở nhờ vả, hay về những mùa Tết, khi các gia chủ ngồi chật cứng ngôi nhà sàn đã cũ của ông bà. Tất cả đều khắc sâu trong tôi như lời nhắc nhở: dù tôi chưa từng gặp ông, nhưng sứ mệnh của ông và cái "nghiệp" của gia đình mãi mãi in đậm trong máu thịt tôi.…
truyện cũ đăng lạiLiễu Thành Hàm, ba mươi tuổi, tài chính tinh anh, nhân sinh người thắng, tính nam, đam mê nam. Thích loại hình là cao, thể tráng, cơ nhục rõ ràng, có sang sảng tươi cười cùng phong phú mông đản hán tử.Tửu ba săn diễm tìm đến một thể dục sinh, vốn định theo đuổi một chút nghiêm túc giao tiểu bạn trai luyến ái một phen, đáng tiếc đứa nhỏ này không trưởng một thân hảo cơ nhục, khác người lại ẻo lả, Liễu Thành Hàm lùi bước , tại thể dục sinh mắng trung tiêu sái phất tay cáo biệt. Sau đó bị trời cao rơi xuống một chậu hoa đập trúng đầu, máu chảy không ngừng.Này nhất định không phải báo ứng.Liễu Thành Hàm từ mất máu quá nhiều choáng huyễn trung tỉnh lại liền phát hiện chính mình đi đến một xa lạ địa phương, còn chưa thăm dò tình huống, một đám cao, thể tráng, có phong phú mông đản hán tử bưng dược đi vào đến, tuấn lãng trên mặt tràn đầy co quắp,"Đại lang, tới giờ uống thuốc rồi."Sắc lệnh trí hôn.Liễu Thành Hàm quyết định khoái trá lưu lại. Ký lai chi, tắc an chi nha.Xuyên thành một ma ốm, ta nhẫn, xuyên đến có nam nhân chưa biết triều đại, ta nhẫn, xuyên thành này gia đạo sa sút, chỉ có thể dựa vào vợ tại trong đất bào thực mới có ăn ma ốm, ta nhẫn, cái gì, lần đầu tiên nhìn thấy cái kia nam nhân là của ta vợ, sở hữu nhẫn nại đều đáng giá, Hallelujah.Sự thật chứng minh, nhân sinh người thắng đến nơi nào đều sẽ là nhân sinh người thắng.Năng lượng cao báo động trước, đây là nhất thiên chủ công văn, đến, theo ta nói một lần, đây là nhất thi…
Tác Giả : Vương Vũ Nhị / Nguồn : công truyền.com _ Kiếp trước, người đời truyền nhau Trầm quốc công phủ Tam tiểu thư Trầm Thư Kính là một sửu nữ*, không những vậy tính tình lại độc ác xảo quyệt. So với Tứ tiểu thư Trầm Ánh Nguyệt mỹ mạo thoát tục, tính tình nhã nhặn quả là hai cực đối lập.*Sửu nữ: nữ nhân xấu.Kiếp này, người đời lại ca ngợi Trầm quốc công phủ có Tam tiểu thư Trầm Thư Kính chính là tiên tử hạ phàm, so với ai trong phủ cũng đều hơn nhiều, không hổ danh "Tứ đại mỹ nhân" Bình Tây quốc._Kiếp trước, Trầm Thư Kính yêu Trác Thiếu Kình đến chết đi sống lại, đến sẵn sàng vì y mà hứng chịu thiên đao vạn quả.Kiếp này, Trầm Thư Kính chính là tự tay đẩy Trác Thiếu Kình vào chảo lửa, cười đẹp đến vô tâm vô phế nhìn y lăn lộn bên trong vì mình mà không chút động lòng._Kiếp trước, đại nha hoàn Hỷ Tình bên cạnh Trầm Thư Kính vì đòi công đạo cho nàng mà táng thân dưới mũi kiếm Trác Thiếu Kình, chết không nhắm mắt.Kiếp này, Trầm Thư Kính không những bảo hộ nàng thật tốt mà còn giúp nàng mộ đặc ân lớn._Kiếp trước, Trác Thiếu Hằng ôm Trầm Thư Kính khi chỉ còn là một cái xác, đau đớn vì nàng mà mạo phạm Trác Thiếu Kình, bị y thừa cơ tước đoạt tước vị vương gia, biếm làm thứ dân rồi lại chết dưới cơn mưa ám sát của y.Kiếp này, Trác Thiếu Hằng ôm mỹ nhân Trầm Thư Kính trong ngực lúc nàng còn sống rất tốt, cùng nàng dựng lên cơ đồ, phò tá huynh trưởng kế thừa hoàng vị, trả thù Trác Thiếu Kình. Nói chung, "Phượng Nghiên Trấn Quốc" chính là câu chuyện một lần nữa có được…
Nhân Duyên Trời Định.Ta Gặp Nhau.12 Con Người.12 Tính Cách.12 Số Phận....- Tác Giả: Đào.- Desgin: Chanh.- Bối cảnh dựa theo game Ngôi Sao Thời Trang.- VUI LÒNG KHÔNG LẤY ẢNH TRONG TRUYỆN DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Đây là một câu chuyện về những con người lịch sự, dịu dàng và biết giao tiếp lành mạnh với nhau.----------Đọc vui vẻ nha mọi người :33CẢNH BÁO: truyện lỏ được viết trong cơn thiếu ngủ của creator…
Thanh xuân của chúng ta là khoảng thời gian đáng nhớ nhất!Nhưng với em thanh xuân không hề đáng nhớ bằng việc em gặp anh- mặt trời của đời em!Anh biết không? Bông hoa hướng dương ấy, chúng luôn hướng về phía mặt trời. Cũng giống như việc em luôn hướng về anh! Anh là mặt trời còn em là đóa hoa ấy, một đoá hoa chỉ có thương một mình anh.Dẫu thế tình yêu vốn dĩ chẳng hề dễ dàng, em có thể mất anh bất cứ lúc nào! Em chỉ hy vọng rằng anh sẽ ở bên em trọn đời!Đừng rời xa em nhé!Mặt trời của em!--------------------------------------11- A à! Chúng ta của hiện tại là đang rất xa nhau phải không, mỗi đứa một phương trời. Nhưng chúng ta vẫn là bạn phải không? Bầu trời hoa hướng dương đầy nắng ấy, chúng ta sẽ không quên phải không? Dù năm tháng bây giờ có như nào, ta vẫn phải tin, phải tin rằng thanh xuân của chúng ta là bên nhau!Và hãy cảm ơn tới mọi người trong lớp 11-A vì chúng ta tìm được mặt trời của đời mình là nhờ họ!By Heo Con Mù ĐườngTRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI WATTPAD. VUI LÒNG KHÔNG REUP Ở BẤT CỨ NƠI ĐÂU MÀ KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ! HÃY TÔN TRỌNG TÁC GIẢ NHÉ!…
Thể loại: Ngôn tình, thể thao, thanh xuân, trưởng thành, đời thườngTruyện dược đăng chính thức ở web trangtruyenmang.comlink đọc truyện: https://trangtruyenmang.com/dung-gap-co-ay-tren-san-dau/Văn Án:Có một kiểu người nhìn rất ngoan ngoãn, thực tế bên trong lại vô cùng quật cường.Chỉ vì một bóng lưng trong giấc mơ năm ba tuổi, lại nhất quyết tự mở ra một con đường.Dù bị cấm cản, hay bao nhiêu trở ngại.Vẫn tuyệt không bỏ cuộc.Kiên định đến mức lì lợm.Đến mức... chỉ cần nhắc đến cô, đối thủ đều có cùng một ý nghĩ."Đừng gặp cô ấy trên sân đấu"Chung Gia Gia - Quái Vật Nhỏ làng bóng bàn."Truyện sẽ đăng trong vài ngày tới. Ai muốn đọc thì pm nhé"[Đoạn trích 1]:Mấy ngày sau đó, trong sân tập bóng bàn. Lần nữa bị bóng đập vào lưng. Gia Gia tức giận hét lớn: "Vương Chu Li, anh muốn mưu sát em hả?"Chu Li liếc nhìn trái bóng lăn trên đất, giọng dửng dưng: "Em không biết né à?"Ánh mắt Gia Gia trầm xuống, cô thở sâu vài hơi, tay nắm chặt cán vợt.Lại vài đường bóng qua lại. Cái ót của Chu Li rốt cuộc chịu không nổi mấy cú "đập" của bóng, hắn nổi nóng quát: "Chung Gia Gia, em trả thù tôi đó hả?"Rồi thì giọng của Gia Gia mềm mềm lại có chút thản nhiên: "Xin lỗi, em không có kinh nghiệm đánh đôi, nên anh chịu khó né đường bóng của em đi ha."Đứng ở ngoài sân xem hai người đấu tập, hai vị huấn luyện viên: "........"Hai đứa chúng nó sẽ không thật sự đánh nhau đó chứ?…
Câu chuyện xoay quay về Nhã Thiên Bình cùng 11 sao nam khác."Đây là đâu vậy? Trần nhà đẹp quá!!!"Cô bất ngờ bật dậy dụi 2 con mắt long lanh của mk "Không, không thể nào" thân hình nhỏ bé vội vội vàng vàng nhảy xuống giướng tới bên chiếc gương đối diện. Tay run run chạm vào khuôn mặt xinh đẹp, cô òa khóc hét lên:"AAaaaaaa! Sao ông trời đối xử bất công với tôi vậy chứ?" Cô khuỵa gối xuống khuôn mặt vô hồn mà nước mắt vẫn chảy ròng ròng. "Tiểu thư sao người lại quỳ dưới đất thế kia? tiểu thư có sao không?" một cô gài chừng chạc tuổi cô vội đỡ cô dậy khuôn mặt đầy lo lắng và hoảng sợ. *Sao số mk nhọ thế chứ? sao mk lại xuyên vào vai nữ nữ phụ độc ác mà mk căm ghét ? Mà cái kết lại khổ nhất nữa* Cô đang suy nghĩ thì cô gái bên cạnh hỏi:"Tiểu thư đói chưa? để em mang đồ ăn lên cho tiểu thư" Cô chỉ ậm ừ. Cô nhìn sang cái quyển lịch cạnh giường trong lòn hoảng hốt *Ít cũng phải phải cho mk xuyên trước khi quyển tiểu thuyết bắt đầu chứ, bây giở thì đã qua thời điểm bắt đầu rồi. Sao mk sống sót đây trời?* Nghĩ tới đó cô lại khóc tiếp, khóc cho số phận đen đủi của mkThể loại: nữ phụ, xuyên không,học đường tình cảm , npĐây là chuyện mk lần đầu viết nên nếu có sai sót gì thì mong các bạn thông cảm. Lịch đăng là thứ 2, thứ 5, thứ 7 và chủ nhật…
name: 𝙣𝙤𝙚𝙪𝙡 𝙞𝙣 𝙗𝙖𝙣𝙜𝙠𝙤𝙠 (𝕥𝕙𝕖 𝕥𝕚𝕥𝕝𝕖 𝕠𝕗 𝕗𝕚𝕔 𝕓𝕒𝕤𝕖𝕕 𝕠𝕟 𝕟𝕖𝕥𝕗𝕝𝕚𝕩'𝕤 𝕤𝕖𝕣𝕚𝕖𝕤 - 𝕖𝕞𝕚𝕝𝕪 𝕚𝕟 𝕡𝕒𝕣𝕚𝕤 𝕓𝕦𝕥 𝕥𝕙𝕖 𝕤𝕔𝕣𝕚𝕡𝕥 𝕚𝕟 𝕥𝕙𝕚𝕤 𝕗𝕚𝕔 𝕚𝕤 𝕥𝕠𝕥𝕒𝕝𝕝𝕪 𝕚𝕣𝕣𝕖𝕧𝕖𝕝𝕒𝕟𝕥 𝕗𝕣𝕠𝕞 𝕠𝕣𝕚𝕘𝕚𝕟𝕒𝕝 - tiêu đề truyện dựa trên phim của netflix - emily in paris nhưng nội dung trong fic này là hoàn toàn không liên quan đến nội dung của phim gốc (tạm dịch - thông cảm cho người không giỏi tiếng anh nhưng vẫn thích làm màu) ) author: 𝕜𝕒𝕟𝕘. #koo start: plot: cuối cùng tôi có thể đạt được ước mơ của mình, được đi du học thái, và hơn nữa, tôi cũng trở thành tân sinh viên trường chulalongkorn - trường nổi tiếng nhất ở đây. mà cuộc sống ở bên đây không như màu hồng như nhiều người nghĩ đâu! nào, mọi người hãy cùng theo chân mình tìm hiểu cuộc sống của mình ở bangkok nhé! (đã rút gọn đáng kể) ⚠️ warning ⚠️⚫ các nhân vật, sự kiện, tình tiết, lời nói, hình ảnh đều là hư cấu⚫ có teencode, ooc 1 số nhân vật (nếu bạn không thích thì out dùm mình) ⚫ toàn bộ fic đều viết bằng chữ thường (ngoại trừ cảm xúc dâng trào thì viết in hoa) ⚫ văn phong không được hay nên có vài đoạn khó hiểu mọi người thông giúp mình nha❤ nếu thấy hay thì nhớ ủng hộ mình bằng cách nhấn nút ⭐ ở dưới nhé ❤❤ cảm ơn mọi người đã đón đọc và chúc mọi người đọc vui vẻ ❤…
Sau khi làm tổn thương người yêu thương mình nhất. Tôi quyết định chạy trốn, buông bỏ thì gặp được một tinh linh sứa - Undine. Cứ tưởng lúc gặp được Undine, cuộc đời Minh Vy sẽ khác. Cô sẽ có thể được gặp lại Hoàng Phúc, được gặp lại mọi người nhưng đáng tiếc Undine lại là ác quỷ giả dạng tinh linh chuyên đi qua các tiểu thế giới hút lấy năng lượng "Tình khí" từ tình yêu thương của các nhân vật dành cho nó. Minh Vy lại tiếp tục như một con rối bị giam cầm nhìn Undine chiếm cơ thể của mình dần dần chiếm lấy tất cả tình yêu thương của mọi người mà không thể làm gì. Minh Vy tuyệt vọng, dù không cam lòng nhưng cũng không thể làm gì khác nhìn Hoàng Phúc đang ôm lấy một tôi khác ấy chua chát: "Anh...yêu cô ấy rồi sao?"…
- - -Link từ nhỏ đã là một anh hùng, sống trong sự ngưỡng mộ và ngợi ca của kẻ khác. Nhưng chỉ vì một lần phạm sai lầm mà cậu bị phỉ nhổ, đuổi đánh bởi chính những kẻ trước đây cậu đã dùng cả tính mạng mình để bảo vệ lấy.Chẳng còn ai bên cạnh, Link giơ kiếm lên quyết định tự kết liễu chính mình. Song bỗng một bàn tay đã đưa ra.Đôi mắt màu đỏ máu, lạnh lẽo, kẻ thù truyền kiếp của cậu.- Ta không cho phép.- - -Có hứng nên mình đào hố tiếp một fic Dark Link x Link nữa, mê cớp pồ này ghê ^O^…
...Tôi quen với việc giữ im lặng. Im lặng trước những điều không thể nói ra, im lặng cả khi lòng mình khẽ động. Nàng bước vào cuộc sống tôi theo cách rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó chỉ là một sự xuất hiện thoáng qua. Tôi cũng từng nghĩ như vậy......Tôi không nhìn nàng quá lâu, cũng không để cảm xúc lộ ra trên gương mặt. Chỉ là thỉnh thoảng, khi mọi thứ xung quanh đã lắng xuống, tôi mới nhận ra mình đang nghĩ về nàng nhiều hơn cần thiết. Không phải vì mong chờ điều gì, chỉ đơn giản là thói quen đã hình thành - như việc người ta quen với cái lạnh, đến mức không còn nhận ra mình đang run....Giữa chúng tôi không có những khoảnh khắc đáng nhớ theo cách người ta thường kể. Không nắm tay, không lời hứa, không cả một lần gọi tên cảm xúc. Chỉ là sự hiện diện âm thầm, đều đặn. Nàng ở đó, và tôi biết. Có những ngày, tôi tự hỏi nếu nàng rời đi, liệu tôi có thay đổi không. Câu trả lời đến rất chậm, nhưng rõ ràng: có lẽ tôi vẫn sống như cũ, chỉ là trong lòng sẽ thiếu đi một khoảng trống mà chính tôi cũng không gọi được thành lời. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giữ nàng ở bên mình, cũng không dám mong nàng quay đầu. Tôi chỉ lặng lẽ để cảm xúc tồn tại, không can thiệp, không nuôi dưỡng, cũng không chối bỏ. Vì có những thứ, càng cố chạm vào, càng dễ tan..Nếu một ngày nàng không còn ở đây, tôi nghĩ mình sẽ không nói lời tiếc nuối. Tôi chỉ im lặng lâu hơn một chút, quen với nhịp sống thiếu đi một bóng hình từng rất quen. Và có lẽ, trong những khoảnh khắc hiếm hoi nhất, khi mọi…