Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Hán Việt: Hữu nhân ám luyến cố pháp yTác giả: Phàm Phạm NhiBản gốc hính văn hoàn: 138 chươngBản edit: đang lếtWARNING: có chứa nhiều từ ngữ máu me, kinh dị, ai dễ bị ám ảnh xin hãy cân nhắc trước khi xem 😥Sản phẩm đầu tay chỉ có trên Wattpad Masrhia, vui lòng không mang đi nơi khác.…
-"Tui với ông có là gì đâu mà chia tay với chả chia chân ở đây."-"À quên... anh với em đâu có là gì đâu"_____________________________Lưu ý: Truyện giả, người thật.Truyện được viết theo trí tưởng tượng và ý tưởng của Kay Hoàng, vui lòng đừng đem đi đâu khi chưa xin phép!Đục thuyền t đục vô mặt à.Vui lòng không để chính chủ thấy ạ. Ai để chính chủ thấy toi bem đầu.…
- Lê Quang Hùng: 1 ca sĩ trẻ, giỏi, tính tình điềm tĩnh, trưởng thành, đi lên bằng thực lực. Tình cờ bị cuốn vào một vụ án và gặp Trần Đăng Dương...- Trần Đăng Dương: Là cảnh sát trẻ có tài năng, thiên phú, thành công từ khi còn trẻ. Lạnh lùng nhưng cũng "tan băng" khi khoảnh khắc tình cờ gặp được Lê Quang Hùng...- Cặp phụ: Quang Anh x Đức Duy "Anh đừng đi nữa được không, em không chịu được...""Ừm không đi nữa, anh đã về rồi..."…
Có một khoảnh khắc, bạn tưởng chừng sẽ ngừng lại mãi mãi.Có một đoạn thời gian, bạn tưởng chừng sẽ không bao giờ trôi đi.Có một kỷ niệm đẹp đẽ đáng nhớ, bạn tưởng chừng nó vĩnh viễn kéo dài.Thật ra tất cả, chỉ là bạn tưởng chừng mà thôi.Vốn dĩ mọi thứ đều có quá trình bắt đầu và kết thúc, cái gì đều phải dừng lại cả.Cũng giống như thời niên thiếu nông nỗi được khoảng trời học sinh dệt nên, nó sẽ chấm dứt vào một thời điểm nhất định. Ừm, ký túc xá, có lẽ cũng là nơi đong đầy kỷ niệm nhất, nhóm năm người tụ họp lại một bầy, cùng nhau tạo ra vô số hình ảnh khó quên.Khi trưởng thành, Takemichi có bao nhiêu nuối tiếc, trong tay quyển album năm nào, cậu lật từng trang một, mắt hơi ngấn nước, cậu có một chút nhớ họ rồi!Từng người một, cậu không hề quên. Cậu luôn nhớ...những gì bọn họ trao cho cậu.Takemichi, hiện tại mặc dù có một cuộc sống đầy đủ nhưng mãi không có ai bầu bạn - Như lúc trước nữa!Tác giả: Mai.Thể loại: Nhẹ nhàng, hài hước, cuộc sống thường ngày, chậm nhiệt, không dựa vào cốt truyện, Ooc, đọc giải trí.*Truyện chỉ được đăng trên Wattpad, không mang đi khi chưa xin phép.…
𝓣𝔀𝓸 𝓛𝓸𝓿𝓮𝓻𝓼 𝓞𝓷 𝓣𝓱𝓮 𝓢𝓬𝓻𝓮𝓮𝓷 - GuOn Writing Event by Dead Poets Society_____________________________________________"Ta đi qua cuộc chiến đấu muôn màu,Những năm tháng cần nhiều can đảm nhất...Lúc nhìn lại đời nhau, qua khóe mắtAnh hiểu, vì sao anh biết yêu em!"…
Cẩm lý long chăn gấm lôi kiếp phách nhập Thanh triều, nguyên nghĩ dùng phụ thân công lao đổi lấy lạc tuyển trở về nhà khác gả, ai ngờ lại trời xui đất khiến bị chỉ hôn cấp mười bốn a ca làm đích phúc tấn. Đều nói hoàng gia con dâu không hảo làm, nhưng thân là cẩm lý bổn cá chép, nàng bà bà sủng, trượng phu ái sống ra làm người hâm mộ bộ dáng. Bổn văn nhân vật tính cách tiên minh, triều đình tranh đấu sóng gió mãnh liệt. Nhiên làm cẩm lý nữ chủ vận may gặp nạn thành tường, tổng có thể dễ dàng hóa giải. Mà các hoàng tử phúc tấn cũng cùng nữ chủ hình thành tiên minh đối lập, nói hết cổ nhân nữ tử đặc biệt là hoàng gia tức phụ chua xót.…
Trong truyền thuyết có cái địa phương, nơi đó người đều bạch mao khống Ren Tsurugawa sinh thời yêu nhất bạch mao nhân vật, hắn lão bà...... Nhóm đều là thế giới giả tưởng nổi danh bạch mao tiểu tỷ tỷ Người qua đời lúc sau, hảo tâm hệ thống tiên sinh căn cứ hắn yêu thích cung cấp nhân vật tạp, ủy thác hắn đi hoàn thành nhiệm vụ Đương nhiên...... Vì bất biến tính, Ren Tsurugawa chỉ có thể ủy khuất ba ba mà tròng lên nam tính bạch mao nhân vật tạp Nỗ lực đi lên nỗ lực không ooc lữ đồ Bổn văn ở trong chứa: Xưởng rượu chiến sĩ thi đua & cảng đơn vị 【 nửa hoàn thành 】 ( bổn thiên chuẩn bị bắt đầu rồi!!! ) Konoha thiếu niên ám bộ tạp & tự do biển rộng 【 đã hoàn thành 】 Ma pháp sử thẩm phán giả Yue & chỉ tin tưởng ' kha học ' tiểu học sinh 【 đã hoàn thành 】 Chỉ sống một ngày da da hạc & vương quyền giả cùng bọn họ vương kiếm 【 đã hoàn thành 】…
Thể loại: Urban Fantasy, Sci-Fi, Dị Năng, Sinh Tồn.Một bên là Terrain - đế quốc của sắt thép, máy móc và những bộ óc công nghệ tối tân.Một bên là Arcanis - vương quốc phong kiến cổ xưa, nơi những kẻ thống trị sở hữu thể chất vượt trội và sức mạnh ma pháp tối thượng.Hai thế giới ngỡ như hai đường thẳng song song, được ngăn cách bởi một đại kết giới ngàn năm bất biến. Cho đến một ngày, lá chắn màu xanh yên bình ấy đột ngột nhuộm đỏ màu máu. Bầu trời sụp tối. Báo hiệu cho một cuộc chiến tổng lực hủy diệt sắp bắt đầu.Đứng giữa lằn ranh sinh tử đó là Seran ) - một cậu sinh viên lười biếng đang đau đầu vì nguy cơ nợ môn đồ án. Không ai biết, đằng sau vẻ ngoài bất cần ấy là một bí mật có thể đảo lộn cả hai thế giới: Cậu là kẻ duy nhất mang trong mình hai dòng máu bị cấm đoán của cả Terrain và Arcanis.Một nửa là lý trí lạnh lùng của công nghệ, một nửa là mạch mana cuồng bạo của ma pháp.Khi súng đạn gầm vang và khói lửa ma pháp che lấp bầu trời, kẻ bị cả hai quốc gia coi là "quái thai" lại là người duy nhất nắm giữ chiếc chìa khóa dẫn đến hòa bình.Liệu cậu sẽ trở thành chiếc cầu nối cứu rỗi nhân loại, hay sẽ bị nghiền nát bởi bánh xe chiến tranh?"Khi sắt thép chạm trán phép thuật, máu của kẻ mang hai dòng máu sẽ định đoạt vạn vật."…
Kiếp trước vì vô tình rơi xuống nước, Lâm Vãn Vãn bị ép kết hôn với một người con trai nghèo khổ, thô bạo của địa chủ ở nông thôn. Sau khi lệnh điều chuyển được ban hành, Lâm Vãn Vãn kiên quyết lựa chọn ly hôn, cùng thanh mai trúc mã trở về thành phố. Mãi cho đến khi bị thanh mai trúc mã lấy đi trái tim, Lâm Vãn Vãn mới hoàn toàn tỉnh ngộ, chợt nhận ra rằng người yêu cô nhất chính là người đàn ông thô bạo bị cô bỏ rơi. Mở mắt ra lần nữa, Lâm Vãn Vãn quay lại năm 18 tuổi, vào cái đêm trước khi cô ly hôn với người đàn ông ấy. Đời này, Lâm Vãn Vãn thề sẽ ôm hắn thật chặt, không bao giờ buông tay ra nữa. "Đau lắm sao?" Cô gái nhỏ nước mắt lưng tròng, người đàn ông nhìn đến bực bội trong lòng không thể giải thích. "Đau." Nghĩ đến kiếp trước sau khi mình chết, người đàn ông này mỗi đêm đều ôm tro cốt mình mà không cần ngủ. Đôi mắt Lâm Vãn Vãn lại mờ đi vì nước mắt. "Ngày mai ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi, đừng đi làm nữa." Người đàn ông thầm nghĩ, con gái tới từ thành phố thật phiền phức, động một chút liền khóc. "Em không nghỉ! Em có thể! Em thực có thể chịu khổ! " Lâm Vãn Vãn vẫy nắm tay nhỏ của mình đảm bảo. "Em chắc chắn?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái, cau mày đến mức có thể ép chết một con ruồi. Buổi chiều. "Ah! Đỉa ở ngoài ruộng thật đáng sợ. " "Ah! Trong bùn có một con giun! " "À... ừm..." Môi cô đột nhiên bị một người đàn ông chặn lại, Lâm Vãn Vãn vừa xấu hổ vừa tức giận.…