Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trong muôn vạn người lại có một cô bé. Cô bé ấy được chiều chuộng, cô bé ấy luôn rạng rỡ. Nhìn thì có vẻ chẳng có gì chông gai, nhưng bạn đã từng thấy có sự trưởng thành nào mà không trải qua những vấp ngã chưa? Về quá trình trưởng thành của cô bé ấy. Từ thuở bé được cậu thiếu niên nọ nhất kiến chung tình, một lòng che chở .. Anh chàng trầm mặc, ít nói tựa như núi băng gặp phải Tiểu Bối đáng yêu. Vì vậy... nhật ký trưởng thành tràn đầy hạnh phúc của Tiểu Bối tại Sa gia bắt đầu.…
Chẳng biết nên coi là đoản hay không nữa :vTruyện nhảm dựa trên cuộc sống của em :vTên: Khủng bố, anh dám không?Tác giả : TakikoS ( Nguyễn Phương Thiên)Thể loại : Tự do, giống tùy bút xả tức trong lúc chơi game của tác giả :vEm còn bao nhiêu truyện dịch bỏ dở kia kìa. Tạm thời hết hứng -_-"Truyện này Đơ ro óp pu rùi nha :3 Chẳng ai thích cả nên em lười làm :3Các bác mang đi đâu kệ xác, chỉ là nhớ để lại cái tên tác giả ( để cả 2 càng tốt nha :'3 )…
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
tôi thích một người suốt chín năm, chỉ vì một lời hứa năm ấy.chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình từng đùa rằng sẽ kết thông gia với nhau. anh cũng từng nói sẽ cưới tôi, còn tôi thì mang câu nói đó đi qua cả tuổi thanh xuân.chỉ là khi thật sự lớn lên, anh lại dần rời xa tôi. ở trường, anh coi tôi như người xa lạ.cho đến một ngày, tôi nhìn thấy anh mỉm cười với người khác.lúc đó tôi mới hiểulời hứa ấy, chỉ có mình tôi tin là thật…
Đây là fic mình viết ra cho chính bản thân mình , thay vì giống những người khác , thì mình lại muốn tự vẽ lên giấc mơ của mình , mình sẽ dùng cái tên Jeong GaEun cho nữ chính , và câu chuyện nói về giấc mơ yên bình của mình và các anh di tự mình dựng lên không ồn ào , không tranh dành , mình chỉ viết lên một câu chuyện bình yên , hạnh phúc , giới thiệu đoạn mở đầu sẽ bắt đầu ở Thụy Điển do ở đất đại Hàn mình k được chấp nhận nên mình và các anh đã chọn Thụy Điển một đất nước bình yên xinh đẹp để định cư ở đó …
Năm ấy ta còn đôi mươiKhi ta đang vui chơi vô tư trên giảng đường thì anh đã lăn lộn thương trườngKhi ta lấy hết can đảm tỏ tình với anh thì anh từ chối thẳng thừng... - khi nào thanh xuân của em qua rồi em mới biết, nhắn tin mà người ta không niềm nở ngay tu đầu mới là hay.- đúng rồi, tốt lắm, người em thích không thể tâm thường. Chúc anh ngủ ngon.…
Tập hợp những bài thơ cá nhân người tổng hợp thích của nhà thơ Nguyễn Phong Việt. Không phải tất cả các tác phẩm mà anh đã sáng tác và xuất bản. Thơ Nguyễn Phong Việt nhẹ nhàng, dung dị mà lại chứa đựng triết lý nhân sinh quan sâu sắc. "Khi ta mỉm cười nói không sao là riêng mình ta biết đau xé lòng chứ không ít. "Được tập hợp với mục đích cá nhân, đề nghị sao chép hay bất cứ mục đích nào phải dẫn nguồn. Xin hãy tôn trọng người tuyển chọn. Chúc các bạn đọc vui. :)))…
Tác giả:Hậu quạ0831 hào nửa ám đọa bổn hoàn tới một người tân thẩm thần giả -- một cái mang theo hài tử, mềm mại nữ tính. Vì thỏa mãn chúng ta thê tiểu đam mê bãi liêu, np nhắc nhở -------- chuẩn bị còn tiếp: Ba ba thúc thúc tình nhân 【NPH】 dư ân ân là nghệ thuật học viện hệ hoa, là lão sư trong mắt ngoan ngoãn học sinh, là đồng học trong mắt thân hòa nhà giàu tiểu thư. Nhưng nàng cũng là thúc thúc nhóm trong mắt thủy tinh oa oa, dưỡng phụ bên người ngọt ngào tình nhân.…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
-Xui ha! Phải như mày gặp tao sớm hơn thì đâu có bị đì!.. Tao dạy có bao giờ đì ai đâu.Xui thật! Phải như em gặp được thầy sớm hơn.. Sớm hơn trước khi thầy có vợ, thì chẳng phải... tình em sẽ dễ dàng theo đuổi thầy hơn sao.!Khoảnh khắc em nhận ra sự đúng người sai thời điểm ấy là khi em gặp được thầy, gặp trong sự tương tư không kết quả, gặp trong sự chân thành không cần người đáp lại...…
Đôi lúc khi rảnh là những cảm xúc tràn về nhưng nó lại cô đơn đến lạ thường...👉 * Yêu anh tôi yêu hết tình * 👉 * Cớ sao anh lại vô tình làm đau * { Ngọc Trâm. } =} Ai cũng cần phải có tự trọng của bản thân vì zậy mong mọi người không lấy bản quyền ( bản gốc) khi chưa có sự cho phép của Trâm.... ❎❎ ➕ Đời Không ai làm gì mà vẫn có thành quả pn ạ... !!! Sống có văn hoá, có văn minh cần nhất tối thiểu của sự Tự Trọng của bản thân với ng khác.. Trân Thành Cảm Ơn Ngọc Trâm…
Chuyện kể về một cậu thiếu niên Bạch Dương mang trong mình đầy hoài bãi và ước mơ. Cậu rất giỏi trong lĩnh vực thiết , nhưng gặp phải biến cố mất đi đôi mắt sau một tai nạn. Cậu đã đâu khổ tột cùng và nghĩ đến cái chết, khi đứng từ tầng thượng của bệnh viện chuẩn bị tutu thì một thiếu nữ với dáng người mảnh mai đã cứu cậu. Và câu chuyện của hai người bắt đầu từ đây, cô là một bệnh nhân ung thư gan giai đoạn cuối. Sân thượng là nơi trốn bí mật của cô sau những buổi xạ trị mệt mỏi, hôm ấy cô đã thấy cậu đứng trên lan can sân thượng định tutu, là người ở trên bờ vực của cái chết cô biết cuộc sống này đáng giá bao nhiêu lên đã cứu cậu. Sau lần đó hai người chở lên thân thiết và làm bạn với nhau hai con người cùng số phận đau thương dần dần cảm mến nhau. Họ bắt đầu yêu nhau và chữa lành những tổn thương cho nhau. Tình yêu đang mãnh liệt thì bệnh của cô càng ngày càng phức tạp và chỉ còn sống đc 2 tháng nữa. Cô không nói với cậu mà âm thầm chịu đựng những cơn đau mỗi đêm, và cô quyết định xuất viện cùng cậu để sống nốt quãng đời còn lại. Trong 2 tháng này cô đã cùng cậu sống trọn vẹn nhất mà một đời người lên có, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi chơi, cô luôn làm đôi mắt của cậu tronh khoảng thời gian này. Và ngày cô mất cũng đã đến gần, cô giấu cậu đi đến bệnh viện đăng kí hiến tặng mắt. Sau khi được phẫu thuật cậu đã nhìn thấy ánh sáng, cậu đã rất giận cô vì đã không tới thăm cậu dù chỉ một lần mà nào có ngờ cô đã được an táng ngay sau khi cậu phẫu thuật. Sự m…
Tuyết Nhiên ôm mối tình đơn phương với Minh Triệt suốt 4 năm, cô chẳng dám mở lời, chẳng dám để ai hay biết đành gửi qua những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Chỉ với hy vọng nhỏ nhoi rằng anh sẽ hiểu được tình cảm của cô, mong rằng cô và anh chẳng phải những người lạ, nhưng người qua đường như trước.…
Với tôi, cậu ấy là những rung động đầu đời, là viên kẹo ngọt tôi muốn ích kỷ giấu đi, là món báu vật quý giá mà ông trời đã ban cho tôi nhưng cậu ấy cũng là nỗi đau, là nhân vật chính trong vở kích đơn phương của tôi. Còn với cậu ấy... có lẽ tôi chỉ đơn giản là cô bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với cậu, hay chỉ đơn giản là một kẻ tạm thời chung đường."Con người ta đó, một khi tích đủ thất vọng rồi sẽ tự khắc rời đi. Tạm biệt cậu mối tình đầu của tớ."…
"Tại sao ông trời lại bất công với tôi như thế? Tôi yêu cô ấy chết đi được, cô ấy có người khác mất rồi. Không! Tôi không muốn! Tôi muốn có được cô ấy"Giọng nói ấy hàng ngày đều quanh quẩn trong tâm trí tôi, tôi ngồi một góc, suy nghĩ ngẩn ngơ. "Ước gì bạn ấy là của tôi nhỉ." Nhưng rồi lại nghĩ bản thân không xứng đáng. Tôi ôm cái mộng tưởng ấy suốt 3 năm cấp 3, chẳng dám nói ra. Năm nay là năm cuối cấp, tôi biết rằng nếu không thổ lộ, sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hôm nay tôi đã can đảm nói ra, nhưng mà....…
Tôi từng nghe nói, sẽ mất 7 năm để quên đi một người.Nhưng thật ra không có con số cụ thể nào cả. Có người quên rất nhanh, có người giữ suốt cả đời. Cũng có khi, đi hết thanh xuân rồi mà vẫn không buông được một ánh mắt.Bảy năm nghe như một bản án thời gian, nhưng đó là thời hạn tôi cho phép mình yếu đuối.Đã 4 năm rồi, tôi chỉ cho phép mình nhớ về em thêm 3 năm nữa thôi.Ai rồi cũng phải bước tiếp mà, tôi biết mình không nên như vậy. Ba năm nữa thôi... tôi hứa.Còn bây giờ, cho tôi được nhớ em thêm một chút nữa.…
Đoạn thơ này mình viết dựa theo cốt truyện của truyện Cung Khuynh . Vì là đầu tay nên có gì sai sót mong các bạn góp ý và bỏ qua .Chúc các bạn đọc vui vẻ !…