crush | quotes about youth
"Cả thế giới đều biết em thích anh, duy nhất chỉ có anh là không biết."…
"Cả thế giới đều biết em thích anh, duy nhất chỉ có anh là không biết."…
Liệu có kì lạ hay không khi người tôi thích là chị gái của mình!??…
-- Cô vô tình yêu anh..yêu một người thầy đáng kính.. Đơn giản chỉ là "yêu" nhưng lại bị ngăn cách.... Một vách ngăn vô hình..!…
Tô Trạch Di xuyên thư, cô quyết định sẽ không yêu nam chính và xây dựng cho mình một kết thúc hoàn mĩ. Nhưng đời nào có phải mơ? Cô vẫn giống như trong nguyên tác, dù cố thế nào thì con tim này... cô không có khả năng điều khiển nó. Cô biết anh cũng biết, nhưng hai người không bao giờ có thể giao nhau.-------- Thật sự ko quen viết truyện tình cảm lắm, thỉnh mọi người thông cảm cho tác giả tay non ta đây. Cảm ơn---------Tác giả: Iyggbyuryg-WattpadThể loại : ngôn tình, nữ phụ, xuyên thư, tình yêu, học đường, đơn phương…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Kí ức lặng rơi bên những cánh hoa tàn...…
Em biết lá thư dài dòng này có cố gắng đến mấy anh cũng không bao giờ thấy nó cả... Nhưng cảm xúc của em, anh biết mà, em không đủ sức giữ nó..... để đến 1 ngày đẹp trời nào đó em đành phải bộc lộ hết ra..... _từ một người thương anh_…
Tác giả: Tinh LinhThể loại: Ngôn tình cổ đại, cung đình, chiến tranh, SEĐộ dài: 1 chương, ngắnTình trạng bản gốc: hoàn Tình trạng beta: hoànEdit + Beta : Hàn Phong TuyếtNguồn: hanphongtuyet.wordpress.com…
Kiếp trước, cô bị vị hôn phu và cô bạn thân hợp mưu hãm hại, bị tống vào tù, danh tiếng tan nát, cuối cùng chết thảm trên đường phố.Một sớm trọng sinh, vừa mở mắt ra đã bị một người đàn ông tự xưng là chồng cô bóp cổ, miệng còn nguyền rủa cô chết không toàn thây!Khó khăn lắm mới thoát chết, cô lạnh mặt ký vào đơn ly hôn, trở thành người phụ nữ bị hào môn vứt bỏ, bị cả thành phố cười nhạo.Tưởng rằng sau khi bị đuổi khỏi nhà sẽ sống không bằng chết, ai ngờ mẹ ruột của nguyên chủ lại để lại cho cô một khoản thừa kế?Đúng là ông trời cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa! Vậy thì tốt, quay về giành lại công bằng, hành hạ đám cặn bã và đòi lại nợ máu!Danh tiếng tệ hại? Tiểu thư vô dụng? Buồn cười! Rõ ràng cô là người kỹ năng thừa điểm, vừa trả thù đám cặn bã vừa vực dậy bản thân không hề bỏ sót!Không chỉ đè ép kẻ bội bạc và tiện nhân dưới chân, mà cả sự nghiệp lẫn tình duyên đều thuận buồm xuôi gió. Ngay cả người chồng cũ cũng chạy tới cầu xin cô quay lại!Cô lạnh lùng nói:- Sao? Anh không nhìn lại xem người anh đang định quỵ lụy là ai à?Ai đó giả vờ điếc:- Sao nào? Làm một con "chó liếm" cho vợ mình thì có gì sai?Cô:- ...Tùy anh, tự lo cho bản thân đi.…
Hán Việt: Trọng sinh chi cực trí sủng hônTác giả : Thương Hải Biển ChuTình trạng : Hoàn thànhTình trạng edit : Đang lết từ từ ~~~~Nguồn convert: wikidich, phuvanphong.wordpressThể loại : Tình cảm, Đam Mỹ, Hiện đại, HE, Trọng sinh, Ngọt sủng, Sinh tử, Chủ công, Cưới trước yêu sau, Vả mặt.Văn án :Ngụy Sâm cảm thấy cuộc đời mình từ đầu đến đuôi là một chuỗi chê cười, yêu sai người, tin lầm người. Cuối cùng rơi vào kết cục mọi người xa lánh. Kết quả thì người luôn chăm sóc, thay hắn chắn đao chắn súng lại là người vợ tự bế, từ lúc gã cho hắn luôn bị hắn xem nhẹ.Thời khắc rơi vào bóng tối, Nguỵ Sâm nghĩ, nếu cuộc đời có thể làm lại từ đầu, hắn nhất định sẽ đem Trần Lê đặt trên đầu quả tim mà sủng, cho cậu cực hạn sủng ái.--------Lời nói đầu : Tui chào mọi người, đây là lần đầu tui edit nên có gì sai sót mong mọi người bỏ qua và có thể chỉ lại cho tui nghen, nhưng đừng bình luận tiêu cực, tội tui lắm luôn á.Thì đây là bản dịch chui chưa có sự cho phép của tác giả nên nếu yêu cầu bản quyền thì tui sẽ gỡ nhenTui dịch vì tui đói truyện mà không tìm được truyện để coi, huhu chứ bản thân tui chỉ muốn là một con cá muối mà chờ hoài chờ mãi chẳng thấy ai .... Mong mọi người ủng hộ tui nhen và nhớ tặng sao cho tui nghennnn . Iuuuu mina rất nhiều ^~^…
Tác giả:Phương+Gia HânH+ hơi ít, Ngôn, NgọtVô đọc đuy mn ủng hộ tui…
Không copy truyện khi chưa có sự cho phép mình🚫,chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
Chuyện chỉ đc đăng bởi Kuro-kun tại Wattpat nếu có đang chỗ khác sẽ thông báo…
【 Related Relationship 】-Au: Bánh đậu xanh. -Bìa: me-Thể loại: Nocp, lãng mạn một phía, đơn phương, tình yêu không đáp lại, học đường, không thành, .. Tóm tắt ngắn gọn: Làm bạn thân đến hết đời^^Âu Khiết Nhã Khuê có một cái đuôi nhỏ. Cái đuôi nhỏ ấy bám cô từ nhỏ tới lúc trưởng thành, mãi không dứt ra. Cái đuôi ấy là cái đuôi vàng 4k chất lượng cao. Tiền không thiếu mà người theo cũng vậy. Cớ sao chỉ chọn mỗi cô để trao vàng trao bạc?!Thú thực, Nhã Khuê thực tình không có hứng thú với vật chất. Nói thật lòng thì có hơi ham muốn, nhưng không phải là đồ của hắn cho. . Khuê: Cùng làm con người, xin hãy giữ tự trọng. Đừng làm phiền đối phương. Cái đuôi bạc tỉ: Ngoáy ngoáy lỗ tai không thèm nghe. Điên cuồng bám víu, đến chết không buông.…
Thời gian không giúp cho anh quên mà là cho anh một thói quen!Tập cho anh vui giữa đớn đau mà che đi nước mắt trong lòng...!!!…
Đam mỹ manhua/nhất thụ đa công/mỹ thụ/mỹ công/công ngọt ngào/thụ đáng yêu…
ko mang truyện đi đâu, xin cảm ơn…
"Giữa mùa hạ rực nắng, có những nỗi khó nói mang tên tình bạn... và cả những rung động đầu đời."…