vsoo | tình đơn phương
này, tớ thích cậu…
này, tớ thích cậu…
Đoản SE…
Thể loại: thanh xuân, đơn phương, sad ending, âm dương cách biệt"Cậu đọc được những dòng nhật ký của cô vào lễ tưởng niệm".Một cuốn sổ màu xanh lam rơi lại bên vệ đường.Một lời tỏ tình muộn màng đến mức người nhận chẳng thể đáp lại.Cô đã rời đi vào mùa hạ năm ấy, âm thầm như cơn mưa rào tháng sáu.Đến rồi đi, chẳng kịp để lại cầu vồng.…
Đơn giản đây không phải là truyện,đây chỉ là nhật kí những ngày đơn phương của tôi...vì sao tôi lại viết trên này?...suy nghĩ đơn giản thì crush tôi không dùng Wattpad nên tôi viết:)…
Nàng là tiểu công chúa của thần giới, sở hữu thiên phú độc nhất vô nhị, nhưng lại lạc vào thế giới linh lực của phàm trần. Ở đây là dị giới, có ma pháp, sức mạnh, ... Nàng bắt đầu với một cuộc sống hoàn toàn mới, gặp được nhiều người bạn và tìm được người mình yêu. Cuối cùng nàng cũng tu luyện được thành thần, rồi quay trở về tìm ba mẹ của mình. Muốn hiểu biết thêm về cuộc sống của nàng thì hãy vào đọc. tuyệt đối không làm bạn thất vọng. Hihihihi…
mới viết mong mọi người ủng hộ nha :)))…
Tên gốc: Đoàn Sủng Văn Nữ Phối Trọng Sinh HậuTác giả: Nhu NhuTình trạng: Đã hoàn thành + đã editĐộ dài: 5 chương + 1 ngoại truyệnThể loại: truyện ngắn, không CP, hiện đại, góc nhìn nữ chính, ngôi thứ nhất, trùng sinh, gia đình, HE, nữ phụGiới thiệu: Tôi là nữ phụ độc ác làm đủ chuyện xấu trong truyện đoàn sủng.Ngày tôi chết đi cũng là ngày ba mẹ tôi đưa đứa con gái nuôi mà họ yêu thương nhất đến lễ đường thành hôn, còn tân lang chính là vị hôn phu của tôi.Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, gọi một cuộc điện thoại cầu cứu, nhưng chỉ nhận được một câu: "Đừng gây chuyện nữa!"Tôi chết ngay vào khoảnh khắc tất cả mọi người cùng nâng ly chúc mừng cho ngày vui của đôi trai tài gái sắc.Sau khi sống lại, tôi quyết định buông xuôi, không tiếp tục tranh giành tình cảm với đứa con gái nuôi kia nữa.Tôi thậm chí còn rời khỏi gia đình này, nhường lại tất cả mọi thứ cho cô ta.Thế nhưng ba mẹ và anh trai tôi lại khóc lóc, cầu xin tôi tha thứ.…
chỉ là một mảnh hồi kí của mình. viết lại để không bao giờ quên anh!…
Mùa xuân đã đến và ở một vùng núi sâu bên trong có một ngôi làng tên là Làng Bạch Trà có một gia đình ông chủ tên là Bống Phù Du ( Ông Hai Du) là một người cao sang, quyền quý, tốt bụng,mặc dù tính ông khá bảo thủ, ông có 3 bà vợ. Mợ Cả ( Lâm Thị ) , Mợ Hai ( Phong Thị ) , Mợ Ba ( Liên Thị ) và có 4 người hầu ( Linh Thị, Mai Thị, Yến Thị, Lan Thị ) và những câu chuyện liên tiếp ập tới gia đình Ông Hai Du…
Park Jimin nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, vẫn là hình bóng người kia. Min Yoongi cả hai kiếp đều làm nó sống không yên.Min Yoongi lại dồn hết nỗ lực, cứu vãn lại một lần nữa dù cơ hội chỉ bằng chút chỉ thưa tơ thừa, kiếm lại Park Jimin lúc đó._Chúc mn đọc vui vẻauthor: Bánh xe bò. (ThyTrnPhm3)Bắt đầu: 10/7/2025.…
Nữ giả nam trang sau đoạt nam chủ lộ## **Ngươi làm hoàng đế? No! Là ta mới đúng!**Hạ Vân Chiêu vô số lần cảm thấy may mắn vì sau khi xuyên không, nàng được cha mẹ nuôi dưỡng như một **nam nhi**.Vào ngày nàng thi đậu Trạng Nguyên - đứng đầu cả nước - **Tiêu gia nhị công tử** thân mang trọng thương, đột nhiên xông vào... **suối nước nóng** nơi nàng đang tắm!Sau khi đào hố chôn người xong, nàng đột nhiên bừng tỉnh:Khoan đã, tình tiết này... quen quen?Nàng thế mà lại **xuyên vào một quyển tiểu thuyết**!Mà người nàng vừa chôn sống, chính là **nam chính của truyện** - một hoàng tử bị thất lạc, con riêng của đương kim hoàng đế, tương lai sẽ kế vị ngai vàng.Còn nàng - **Hạ Vân Chiêu**, nữ cải nam trang, Trạng Nguyên lang vang danh khắp thiên hạ - tương lai sẽ trở thành **hoàng hậu của hắn**....Hoàng hậu?Ai giỡn ta vậy?! Hoàng hậu cái gì chứ?Nàng đâu có rảnh đến mức phải **tự tìm khổ** cho mình!Sau khi bình tĩnh lại, Hạ Vân Chiêu chỉ muốn đập đầu vào tường:Không phải đào hố chôn người, là tự tay **đào hố chôn chính mình**!Nhưng khoan đã...**Hắn là hoàng tử tư sinh? Tương lai sẽ đăng cơ?**Thế thì -**Tại sao nàng phải làm Hoàng hậu?****Không bằng làm Hoàng đế luôn cho rồi!**Hoàng đế hiện tại không có con cái, mà trong hoàng thất lại toàn đám con cháu bất tài bất đức. So ra, một "nhi tử" xuất sắc, lại là Trạng Nguyên lang như nàng, chẳng phải càng có sức thuyết phục sao?Huống hồ, nếu sự thật nàng là nữ giả nam trang, thì so với đám vương tử nửa mùa kia, **vị hoàng đế già** chắc chắn sẽ thích nàng hơn chứ?-…
"Tôi đã từng là một người chỉ biết trốn chạy cho đến khi gặp chị ấy. Song Ji Hyo đã cho tôi thấy được phụ nữ cũng có thể hào nhoáng, rực rỡ, được xem trọng chứ không riêng gì đàn ông."Đây là tác phẩm đầu tiên của mình được nhà hoa học trò đăng tải online và được phát hành trên Fanbook số báo hoa học trò 1342.Hy vọng mọi người sẽ yêu thích và cảm ơn vì đã luôn ủng hộ mình.Link bài viết: https://hoahoctro.tienphong.vn/hht-suoi-am-trai-tim/trong-the-gioi-fangirl-mong-ji-da-cho-mot-co-gai-nho-la-toi-day-uoc-mo-va-hy-vong-1674616.tpo…
Hoàng hôn dốc xuống một thửa ruộng, cánh cò sải rộng, ánh vàng ngập một vùng đất phù sa, cái hương sáng sớm trút đều những giọt sương và rớt mình xuống dòng kênh hiền như lòng mẹ.Tôi ngồi trên cái ghe nhỏ nhỏ của chú Thách, chen chúc với tụi trong xóm để chạy dọc một con sông, nghe đều nhưng âm thanh sống nhịp nhàng từng hơi một, những tiếng chim rộn ràng sáng sớm, tiếng nước chạy rào rào qua cái đập xả nước, tiếng xuồng máy tạch tạch qua lại buổi hoàng hôn, nôn nao, vội vã hay cái tiếng lá rất nhẹ, rất khẽ xuyên qua những rặng dừa nước bùi ngùi nhìn thời gian trôi lặng. Và kết lại bằng cái tiếng Thị Trấn nhộn nhịp, ồn ào.Ký ức của tôi về những ngày đến trường đẹp hơn bao giờ hết, chả hiểu tại sao, tôi thích suy nghĩ rằng ngày mai mình sẽ…chết, điều này đồng nghĩa với việc từ ngày mai tôi sẽ không còn cơ hội lắng nghe những âm thanh mà mình thường nghe hằng ngày, không được thấy những màu sắc rộn ràng của cánh đồng quê, không được ngửi những hương mạ non thoang thoảng như hương sắc thoáng qua của một đứa con gái mới lớn, hay đơn thuần hơn là tôi sợ không kịp nói một điều gì đó mà tôi cảm thấy cần thiết! Cứ thế, vì vậy mà từ khi nào, tôi tập cho mình một thói quen hưởng thụ, hưởng thụ tất cả những sự lặp đi lặp lại một cách mới mẻ!…
Nếu tôi chỉ đơn giản là muốn cùng em đi hết quãng đời này?Nếu đơn giản chỉ là hai ta có thể mãi hạnh phúc bên nhau?Em là hạt giống tâm hồn tôi, cũng là hạt giống sự sống.Tôi chỉ là một kẻ vô danh, hay chỉ là kẻ si tình mê muội?Bản thân tôi không với tới được em...Vậy mong hạt giống của tôi sẽ sống thật hạnh phúc!____//_____Truyện có yếu tố boylove, girllove không thích hợp vui lòng click back, không bình luận mang ý xúc phạm.Tác giả viết để thỏa mãn bản thân, không mang đi nơi khác hoặc đạo nhái ý tưởng.Bản thân viết vui vui, nếu có ý kiến hoặc góp ý vui lòng không chửi. Tác giả nhà cửa có đủ nên không nhận gạch đá.…
Chuyện tự nghĩ nên nếu có bị chùng tình tiết nào với tác phẩm khác thì mình rất xin lỗi…
Tôi từng dành cả thanh xuân cấp hai để thích một người.Từng nghĩ rằng mình sẽ không thể quên được cậu ấy.Nhưng rồi một mùa hè đến.Mang theo một cậu con trai thích kể những câu chuyện linh tinh và vô tình khiến trái tim tôi rung động lần nữa.Có những người là mùa thu của ký ức.Và cũng có những người là mùa hè đến để chữa lành tất cả.…
Là những lời chưa bao giờ nói của Đông Phương Úc Khanh, dành cho Đông Phương Úc Khanh...Dị Hủ Các Chủ, Phong Nhai Khôn Cùng, nắm trong tay cả Lục giới, lại không thể hiểu được chính trái tim mình. Đoạn tình cảm đau đớn giày vò này, lại kết thúc trong buồn thương lai láng...…