Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thể loại: Diễn sinh, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Ngọt sủng , Nhẹ nhàng , Phương Tây , Nữ chủTô ngọt vănThê thảm xui xẻo a tạp mỗ bệnh viện tâm thần niên độ chân ái hắc ám kỵ sĩ mở chính mình mắt, kết quả kinh ngạc phát hiện, chính mình đi tới một cái cha mẹ còn chưa chết, ca đàm cũng chỉ là phổ phổ thông thông đại hình thành thị địa phương, mấu chốt nhất chính là...... Hắn đem ánh mắt chuyển hướng cách đó không xa ở mép giường ngủ say nữ nhân, biểu tình dần dần phức tạp lên, hắn còn nhiều một cái đáng yêu tiểu thê tử;…
Ngôi nhà đó không phải lúc nào cũng gọn gàng, cũng không phải lúc nào cũng yên tĩnh.Nhưng mỗi tối, khi đèn trong phòng Wesley vẫn còn sáng, có hai người lớn ngồi cạnh nhau chờ một đứa trẻ ngủ... thì mọi thứ đều đang đúng chỗ của nó.…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Manga anime , Xuyên việt , Hitman Reborn , Bungo Stray Dogs , Conan , Jujutsu Kaisen , Qua lại thời khôngTsunayoshi bị chú ngôn sư Inumaki triệu hoán tới rồi chú thuật thế giới, bạch mao giáo viên đương trường gõ định Tsunayoshi nhập học chú cao.Cùng ngày, một người sát thủ lặng yên tới, đối Tsunayoshi lượng ra lưỡi dao.Tự nhận là triệu hoán vật là yếu ớt yêu cầu bảo hộ Inumaki thấy bị chú linh dọa vựng triệu hoán vật đem sát thủ ấn trên mặt đất cọ xát treo lên đánh, xong rồi, sát thủ còn cảm động đến rơi nước mắt, thề sống ch·ết đi theo triệu hoán vật.Inumaki: "???"Chợ đen treo giải thưởng bảng thượng, có người hoa 1 tỷ mua một cái bình thường hài tử tánh mạng.Không chịu bỏ lỡ cái này kiếm tiền cơ hội các tổ chức phân biệt hạ phái sát thủ.Chỉ là.....Nắm tóc Mori thủ lĩnh không xác định đặt câu hỏi: "Ngươi vừa rồi nói cái gì Akutagawa-kun?""Thủ lĩnh, tại hạ nguyện ý tiếp thu bất luận cái gì xử phạt. Tại hạ, vô pháp đối hắn xuống tay."Mori thủ lĩnh nhéo đứt một cây tóc, mép tóc tựa hồ lại đẩy sau một chút.…
Đồng Lô - một ngọn núi lửa ngủ yên trong máu đỏ, đá nóng và tro bụi.Không ai sống ở đó.Không ai được sống sau khi bước vào.Thế mà Quân Ngô vẫn sống.Hắn từng là Đế Quân, thần uy lẫm liệt, một tay khuynh đảo thiên hạ.Sau trận bại chiến, hắn biến mất khỏi mọi tấm bia sử, không ai rõ hắn bị xử thế nào - chỉ có lời đồn rằng hắn được đưa đến Đồng Lô.Hắn mang thân thể rách nát, phép lực cạn khô, ánh mắt không còn ánh lửa.Không ai xích hắn.Chỉ có một người, từ đầu. Đã ở lại cạnh hắn.Mai Niệm Khanh, Quốc sư đương triều, kẻ mang áo ngoài tím nhạt, tóc đen dài, dáng đứng thanh lãnh như trăng đêm.Y không phải thị giả.Cũng không phải kẻ đền tội.Y chỉ là người, ở lại. Ban ngày, Quân Ngô im lặng nằm đó, lưng tựa đá, mắt nhắm hờ.Dù môi nứt toạc, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng cầu xin lấy một lời."Ngươi đến làm gì?" - hắn từng hỏi, giọng khàn, không giận cũng chẳng mong chờ."Để chăm sóc ngươi," y đáp.Hắn cười, nhếch môi, cười như đứt mạch máu dưới cổ họng:"Thương hại?"Y không phủ nhận.Cũng không rời đi. Tới đêm, hắn sốt cao.Cơn mê sảng kéo dài như ngọn lửa nuốt thân.Thân thể run nhẹ, hai tay nắm lấy không khí, mồ hôi rịn khắp người, môi run:"Lạnh... đừng đi...""Đừng để ta một mình..."Giọng hắn, mềm như tro rơi, nhưng khàn đến vỡ vụn.Không ai ngoài Mai Niệm Khanh nghe thấy.Y ngồi xuống mép giường đá, đưa tay xoa lưng hắn, nhẹ nhàng như đang giữ một linh hồn bị lửa đốt cháy:"Điện hạ, người không một mình.""Ta luôn ở đây."----Lưu ý: OOC!!!…
William muốn cầu hôn lãng mạn.Kết quả: làm rơi nhẫn.Est muốn cầu hôn ngầu.Kết quả: trượt chân trước mặt cả nhóm bạn.Còn fandom?Phát hiện hai người đính hôn chỉ nhờ... một chiếc nhẫn trong ảnh sân bay.Ba câu chuyện-Một cặp đôi.Và một fandom đang la hét trên Twitter.Welcome to chaos.…
"Cậu ra ngoài đi" Em nghe thấy giọng nói ấy, hoàn toàn không giống với một Agott mà em vẫn ở bên mỗi ngày. Không sự đau lòng nào thoáng qua tim em trước cái xua đuổi thẳng thừng ấy, đặc biệt là khi Agott đã từng thừa nhận cô sẽ không bao giờ, không bao giờ thô lỗ với Coco nữa-đây, không còn nghi ngờ gì nữa, là một cách cô đang bảo vệ em hơn là xua đuổi em vì ác ý. Ngay lúc này, bất kỳ ai cũng có thể nhận ra rằng cô học trò này đang bị cúm, không còn nghi ngờ gì nữa"Tất nhiên là không." Coco nói với giọng điệu thẳng thừng, lập tức di chuyển đến ngồi ghé mép giường, nơi em có thể thấy còn chỗ trống bên cạnh thân hình đang nằm dài của Agott. "Cậu bị ốm rồi phải không? Không đời nào tớ bỏ cậu lại một mình đâu."Or: Agott bị ốm, Coco ở lại chăm.Agott x CocoLƯU Ý: Truyện đã có sự cho phép của tác giả trước khi dịch.…
Nơi chứa đầy sự vô tri"Bây ở yên một ngày thì lăn đùng ra sùi bọt mép hả?""Không hẳn là vậy nhưng cũng đúng"❌Lưu ý❌: mọi tình tiết trong fic đều là tác phẩm của trí tưởng tượng, không đem fic đi đâu nếu chưa có sự cho phép!!…
Giới thiệu:Trịnh Bằng là thằng nhóc bất trị nhất làng, chuyên coi khinh những kẻ văn vẻ kiểu cách như Điền Lôi.Nó đè người kia lên mép giường đất, ngón tay cái miết qua nốt ruồi dưới môi Điền Lôi: "Hạt lúa cũng ăn vào đến miệng rồi, còn sợ dính chút mùi đất của ông đây à?"(*) Bản chuyển ngữ đã có sự cho phép của tác giả.…
Sẽ như thế nào nếu một chủ tịch lại đem lòng yêu kẻ khờ không chốn dung thân giữa lòng thành phố phồn hoa ?? " Tôi yêu em một cách điên dại, không cầu kỳ cũng chả xa hoa chỉ cầu cho đôi ta một đời an yên bên nhau " Mẫn Doãn Kì " Đời em chẳng có gì và cũng chẳng có ai bên cạnh, anh đến bên trao cho em yêu thương, anh là tất cả đối với kẻ chả có gì như em " Kim Nam Tuấn…
Tác giả: Hoại Phi Vãn VãnThể loại: Ngôn tình, cổ đại, cung đấu, ngọt sủng, HETRÍCH ĐOẠN:Có một người tự xưng là thần toán bước vào cửa lớn của Tang phủ, ta quên mất lúc đó vẻ mặt của ông ta như thế nào, chỉ nhớ chòm râu của ông ta cứ rung rung hai bên mép, ông ta niềm nở: "Chúc mừng Tang lão gia, chúc mừng Tang lão gia! Trong Tang phủ của các người, có ẩn giấu phụng thể!" Phụng thể, đó chính là phẩm chất của hoàng hậu. Cha ta cười sung sướng đến mức run hết cả người lên, vội vàng kêu gia đinh ban thưởng hậu hĩnh cho ông ta, rồi lập tức sai người kêu Tang Thiên Phi và Tang Thiên Lục qua gặp cha nhưng không có ta.Trên đường đi, bọn tôi tớ trong phủ không ngừng chỉ trỏ ta, xì xào bàn tán với nhau, ta coi như không nhìn thấy bọn chúng. Mấy năm nay, bọn chúng xem thường, cười nhạo ta cũng đủ lắm rồi. Ta tuy mang danh là tam tiểu thư của Tang gia, nhưng thân phận còn không bằng một a hoàn trong phủ. Chỉ vì ta là con gái của tỳ thiếp, mà người tỳ thiếp này lại xuất thân từ lầu xanh. Khi ta còn rất nhỏ mẹ ta đã bị nhiễm bệnh qua đời. Có nhiều lúc, ta cảm thấy hơi hận bà, ta nghe nói thật ra năm đó cha ta vốn chỉ muốn chơi đùa với bà chứ không hề có ý muốn cưới bà về nhà. Nhưng đến khi bà có mang ta, bà nói với cha ta, bà không thể để cho ta trở thành đứa con hoang không có cha, bà muốn ta được nhận mặt tổ tông.…
Ahn Keonho là vận động viên bơi lội của trường - một người quen với việc trốn xuống làn nước yên tĩnh để tránh xa những ồn ào trên mặt đất.Kim Juhoon lại hoàn toàn trái ngược, là học bá nổi tiếng, tuyển thủ bóng rổ, luôn đứng ở nơi ánh nhìn của mọi người đổ dồn vào. Và điều kỳ lạ nhất là... anh không biết bơi.Một cuộc hôn nhân sắp đặt giữa hai gia đình khiến họ bị buộc phải đứng cạnh nhau, dù cả hai đều chưa từng nghĩ sẽ bước vào cuộc đời của người kia theo cách này.Nhưng giữa những lần vô tình gặp gỡ, những buổi tập sớm tinh mơ, những ánh mắt lỡ dừng lại lâu hơn bình thường và cả những buổi "hẹn hò" bị bạn bè gài bẫy... khoảng cách giữa họ dần thu hẹp.Giống như một con mèo đứng bên mép hồ - vừa sợ nước, vừa không muốn rời đi.Và Keonho bắt đầu tự hỏi...Nếu một ngày Juhoon thật sự nhảy xuống nước, liệu cậu có đủ can đảm để kéo anh lên -hay chính cậu mới là người chìm xuống trước?…
|Hoàn|Từ bạn giường trở thành bạn đời cũng không tồi nhỉ?__"Taehyung có muốn trở thành bạn giường của tôi không?""Nếu đồng ý tôi sẽ được gì?"Jeon Jungkook mỉm cười ngồi hẳn lên đùi Kim Taehyung, ngón tay thon dài nâng cằm hắn lên, điệu bộ câu dẫn mà thổi khí vào vành tai nhạy cảm khiến nó đỏ rực. "Anh muốn gì?"Kim Taehyung khẽ nhếch mép cười, đôi tay to lớn với những đường gân nổi bật đầy nam tính lần mò đến cái eo nhỏ của người kia mà xoa nắn, môi mỏng trầm ấm phát ra một câu:"Tôi muốn em, ngay bây giờ."begin: 26/10/21end: 25/8/22written by cheonheetruyện chỉ được đăng tải duy nhất trên wattpad, phiền mọi người đừng mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của mình…
"Mày không sợ tao hả?"Ahn Keonho co mình run cầm cập, tiêu cự của nó rụt rè luân chuyển từ tròng mắt đỏ huyết đến hai chiếc răng nanh nhọn hoắc của thằng bạn đẹp trai đang ép sát mình vào chân tường."Đm... sợ vãi l-!!!" Nó cắn môi nói, âm thanh thê thảm nhưng bị dồn ứ trong khoang miệng không được đánh bật ra hoàn toàn.Seonghyeon cười nhếch mép, tiến sát lại, liếm nhẹ một đường lên cổ nó:"Thế có thích không?""Huhuuuu!!!" Keonho ré lên khi mạch máu nó khi này đã rộn ràng. "Đm... thích vãi l-!!! Mày cắn tao liền đi!"Hoặc là,Ahn Keonho sợ một con ma giả trong phim, và nó giải quyết sự sợ hãi đó bằng cách nhảy sang ôm một con ma thật...@npnhan.…
Tác giả: JJThể loại: ngôn tình, hiện đại, ngượcNguồn:Inovel, vietwriter.comGiới Thiệu:Gió nam hiểu ý nàng, gửi nỗi nhớ đến Tây Châu Ôn Nam ngồi ở mép giường, nhìn Diệp Liên Ý đang ngủ say. Hắn không hiểu tại sao trong giờ khắc cuối cùng hắn lại lựa chọn giữ lại đứa bé này...Lẽ nào là bởi vì trong tình thế cấp bách cô hét lên tiếng "Nam" kia sao? Năm năm rồi. Tròn năm năm, Ôn Nam chưa từng được nghe lại cô gọi hắn như vậy. Trong phút chốc, Ôn Nam bị hồi ức ràng buộc, khi bác sĩ chuẩn bị đưa dụng cụ vào thân thể cô thì hắn xông vào phòng phẫu thuật, yêu cầu bác sĩ dừng tay.Hắn không biết giữ lại đứa bé này là đúng hay sai nữa. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, giờ khắc biết được Diệp Tiểu Ý mang thai, trong tim hắn chợt lóe lên một niềm vui. Không biết bao nhiêu lần hắn đã từng mong muốn cô và hắn có một đứa con.Nhưng bây giờ... Dù Diệp Liên Ý vẫn đang ngủ say nhưng lông mày vẫn nhíu lại, nước mắt rơi đầm đìa xuống gối, trong cơ mê cô gào hét: "Đừng mà, đừng bỏ đứa bé đi..."…