Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Linh hồn con người sau khi chết đi sẽ đi về đâu? Thiên đường hay địa ngục? Đều không phải, sau khi một linh hồn chết đi bị thế giới đó trục xuất qua một thế giới khác. Ở đây những linh hồn chịu sự ràng buộc của thế giới này, phải tuân thủ quy tắc ở đây. Nhưng trong sự định sẵn này lại xuất hiện một ngoại lệ, cô là một linh hồn nhưng không chịu quy tắc của bất kì thế giới nào, cô có thể tự do xuyên qua các thế giới, tùy ý đặt chân ở bất cứ nơi nào cô muốn. Nếu nói trên thế giới tất cả mọi người đều tự do nhưng chỉ ở một mức độ nhất định thì cô là một người hoàn toàn tự do.…
Tên truyện: [Xuyên Sách] Ngày Ấy Mắt Mù Cầm Nhầm Kịch Bản Ngược Luyến VănTag: 1vs1, cưới trước yêu sau, nam trọng sinh nữ xuyên không, ngôn tình, hiện đại, giới giải trí,...Văn án:Tô Vãn ngước cặp mắt rưng rưng nước, đau đớn thổn thức che miệng nức nở. Cơ thể mảnh như mai của cô yếu ớt run lên bần bật, nước mắt lã chã như châu ngọc lã chã rơi trên sàn gỗ. Cô như hèn mọn mà cầu xin:"A Kỳ, xin anh, xin anh đừng bỏ rơi em có được không? Em chấp nhận mà. Em đồng ý giống ngày trước, làm thế thân cho cô ấy, bình bình lặng lặng mà ở cạnh anh..."-- Mới có quỷ ấy! !-- Ai muốn ở cạnh mi hả Nguyên cặn bã? Mà sao tên này lại không ném cho mình một cọc tiền rồi bảo mình cút đi xa nhỉ? Trong tiểu thuyết đều viết như thế mà? Bạch nguyệt quang thằng cha này về bố nó rồi còn đâu, thằng cặn bã này không tung tăng nhảy nhót theo cô ta mà cứ dây dưa mãi với mình làm gì nhỉ? Không phải thích mình đó chứ?-- A mình nhổ! Ôi buồn nôn chết mất đi thôi! Sao mình lại có thể trôi chảy nghĩ ra kịch bản như thế này nhỉ? Chẳng lẽ mình sống lâu với tên này rồi nên liêm sỉ quyết định bỏ mình ra đi? ? Không ổn! Tô Vãn mình là một cô gái đằm thắm rụt rè, sao có thể như vậy được? Phải mau mau rời xa thằng cha này thôi!-- Nào! Anh đến đây đi! Hãy vứt tiền vào mặt nữ nhân không biết xấu hổ là tôi mau lên! ! !Thần sắc bấy giờ của Tô Vãn đột nhiên kiên định lại, phảng phất như cô đã mới vừa đưa ra một kiên quyết quyết định nào đó. Ánh mắt cô nhìn người đàn ông trước mặt vốn đã nhu hòa nay lại càng thêm dịu dàng, thế …
Đây là những mẩu truyện ngắn nho nhỏ do mình viết để thỏa mãn đam mê viết lách thôi nên sẽ không hay. Nếu ai đó yêu thích sự nhẹ nhàng thì hãy ghé đọc thử…
Mùa hạ năm ấy tôi đã bắt gặp được tia nắng của đời mình , tia nắng ban mai không thể nào quên được !Có lẽ những cảm xúc đơn thuần ấy không chỉ là nhất thời , mà là cả một khoảng thời gian thương nhớ của bản thân tôi .Tia nắng hạ của đời tôi...…
Giấc mơ? Là báo hiệu tương lai của một xã hội hoà nhập và coi trọng bất kể con người, giới tính, hay tình yêu nào? Hay chỉ là những ảo tưởng của những con người khát khao quyền công bằng và tự do?…
cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn , cuộc sống ,gia đình , bạn bè, nhưng nỗi cô đơn dằn vặt khiến bạn ảo tưởng có người chở che?sau đây là bài viết do mình tự suy nghĩ ra vào buổi sáng gặp ác mộng , một phần cũng là thật , thật vì mình thật sự gặp anh ấy trong mơ , còn bấy nhiêu là suy diễn , vì mình gặp anh ấy một lần , mình mòn mỏi chờ đợi nhưng thật sự không có phần tiếp theo cho mình, liệu có phải duyên âm hay không? cũng không có lời giải đáp...…
"Lời hồi đáp 1994" là cuốn sách đặc biệt dành tặng những người đã từng phải rời gia đình đến một nơi xa, tự mình bắt đầu một hành trình mới. Nằm trong series "Reply" nổi tiếng Hàn Quốc cùng với "Lời hồi đáp 1997", tiểu thuyết "Lời hồi đáp 1994" do chính biên kịch Lee Woo Jung và Oh Seung Hee chấp bút tiếp tục được bạn đọc đón nhận nhiệt tình.Trọng tâm cuốn sách xoay quanh cuộc sống của một nhóm sinh viên lên thành phố học đại học. Duyên số đã đưa tất cả về ở cùng một nhà trọ. Lần đầu tiên rời quê hương mình đã gắn bó từ khi sinh ra đến một nơi hoàn toàn mới, là cả một hành trình hòa nhập đầy khó khăn và thử thách của những cô cậu tỉnh lẻ này. Việc phải đi học hay đi làm xa gia đình là câu chuyện của nhiều người trẻ hiện nay. "Lời hồi đáp 1994" chính là món quà đặc biệt dành tặng những con người dùng cả thanh xuân của mình để xây dựng một tương lai mới tốt đẹp hơn. Hành trang họ mang theo không chỉ có đam mê, tuổi trẻ và nhiệt huyết mà còn có hi vọng và niềm tin của người thân ở quê nhà.Dù nhiều chông gai và vất vả thì những ngày tháng đó luôn là thời gian tươi đẹp và đầy sức sống nhất. Đi qua rồi nhìn lại, ta đều sẽ bất giác mỉm cười: Ai cũng từng có một thời tuổi trẻ như thế!…
Làm gì có ai vừa sinh ra đã là của nhau! Chỉ là giữa hai con đường song song có tìm ra giao lộ hay không... Trịnh Mạt và Diêu An chính là như vậy, năm tháng đưa hai người họ từ quen biết đến yêu thương...…