Con Jane bị xàm
Nói chung là sau 22h00 đêm là ai cũng bị khùng nên giờ này t viết những thứ xàm lAi đọc thì đọc không đọc thì lượn đi…
Nói chung là sau 22h00 đêm là ai cũng bị khùng nên giờ này t viết những thứ xàm lAi đọc thì đọc không đọc thì lượn đi…
Không có gì đâu…
" Cảm ơn vì đã đến! "…
bắt đầu lại với những ngày chập chững vào nghề nghiệp=(((!lowercase…
Quang Tiệp FanficNhân vật không phải của t, họ là của nhau.Lần đầu viết truyện dài, mong mọi người thông cảm.Nếu như Nguyễn Nam Chúc và Lâm Thu Thạch thật sự có thật ở 1 thời không gian khác thì sao?Giả sử nơi mà chứa "những cánh cửa" thực ra có tồn tại và việc Nguyễn Nam Chúc rời khỏi cánh cửa khiến các thời không bị hỗn loạn? Điều đó kéo theo các môn thần bị đẩn qua các chiều không khác, khi đó họ được biến đổi để phù hợp với thời không đó. Trong đó họ đã rớt vô không gian của chúng mình, nơi k có cái gọi là "Cửa", họ đã bắt buộc phải biến đổi trở thành "Con người hoàn chỉnh", có gia đình và người thân. Mà vì Nam Chúc tự dưng biến mất, Lâm Lâm đã lần nữa chạy vào cửa để tìm và bị kéo theo đến không gian khác. Mà lỗ hổng có thể gây xáo trộn kí ức con người ở gần nó, khiến kí ức của môn thần và những người bị kéo theo bị xoá sạch. Trong lúc đó, Tây Tử Tự lại ở gần nơi không gian bóp méo và nhận được kí ức bị xoá của Lâm Lâm rồi viết lên câu chuyện, đặt là "kính vạn hoa chết chóc" vì những mảnh ghép hình ảnh kì lạ tựa như thật chứa đầy màu sắc xen lẫn chết chóc.…
Series các câu chuyện về BC221.BC221 là nhóm thực tập sinh của Qin's Entertaiment (Còn gọi là Khôn Âm Tứ Tử).THành viên bao gồm: - YueYue (Pinkray) : Nhạc Nhạc (còn gọi là Lão Nhạc)- Mu Ziyang (Kwin): Mộc Tử Dương- Bufan (Katto): Bốc Phàm (còn hay gọi là Phàm Tử)- Lingchao (DiDi): Linh Siêu (còn hay gọi là Đệ Đệ)…
Cuối cùng Châu Kha Vũ cũng đợi được đến ngày Lâm Mặc chia tay.---❌Câu chuyện trên hoàn toàn là trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không xem là đời thật. ❌Truyện chỉ đăng trên wattap vui lòng không mang các bé đi chỗ khác chơi khi chưa được sự đồng ý của tác giả. ❌Cuối cùng, tác giả viết văn không hay rất mong nhận được sự góp ý nhẹ nhàng từ mọi người. WELCOME TO MY STORY!…
Truyện này vốn không có tên, chỉ là trong lúc tùy hứng viết ra, đọc thì đọc không đọc thì không đọc.------…
Vào đọc đã hãng biết nhé…
Thế giới hòa bình này không phải là không có khổ đau, mà có lẽ là do có quá nhiều sự khổ đau mà chúng ta không đoái hoài đến.Có những người rất hay cười, mặc dù đối với họ, thì cuộc đời này chưa hẳn đã tươi sáng và vui vẻ đến thế. Cả một đời rộng dài của họ sống trong sự xa lánh, kì thị một cách vô lý, dần dà ước mơ cũng dần tan biến đi, cuối cùng trong họ chỉ còn đọng lại những nụ cười để vơi đi sự chát chúa, sự cô đơn chằng chéo tâm can suốt tháng năm dài. Và cũng có lẽ là để bảo vệ những tia hy vọng cuối cùng, ẩn hiện trong tiềm thức của họ.Sự cảm thông, họ chỉ mong có thế. "Cười mãi thế, bởi vì, lòng cậu hân hoan hơn bao giờ hết".***Đây vốn dĩ không phải là một câu chuyện hay, chí ít bản thân tớ, cũng chính là tác giả của nó cảm thấy thế. Đây chỉ là một câu chuyện nhỏ bé, giản đơn về một cậu bé và cô bé nọ, về lòng cảm thông giữa người với người.Hi vọng rằng cậu có thể kiên nhẫn đọc hết câu chuyện nhỏ này.Credit: @-parsc | Team Gió…
ờm thì chuyện này do tui tự nghĩ nói trắng ra là tui mơ thấy lên viết lại tui đang tính viết một số truyện khác và tùy thuộc vào tính năng của tui truyện này viết lên dựa vào bối cảnh ở cổ đại vào thời vua Bạch Dạ Phong lên mong mọi người đọc ạ…
hài hước, lãng mạn , bi thương , có H ( chỉ có H nặng cân nhắc trước khi đọc)....…
Người ta nói, tuổi trẻ đẹp nhất là khi trong tim từng tồn tại một người khiến ta rung động chỉ bằng ánh mắt.Tạ Bạch An gặp Cố Tử Du vào một buổi chiều đầy nắng.Dưới tán bạch đàn sau thư viện, thiếu niên mang danh "trùm trường" đang ngủ gục trên bàn đá, bên tai là tiếng chim hòe khe khẽ vang lên giữa gió.Cậu lạnh lùng, khó gần, là người mà cả trường không ai dám tùy tiện tiếp cận.Còn cô dịu dàng, lặng lẽ, luôn mang theo chiếc máy ảnh phim cũ và đôi mắt như chứa cả hoàng hôn.Một người giỏi che giấu cảm xúc.Một người giỏi giả vờ mình ổn.Cho đến khi họ bước vào cuộc đời nhau.Từ những lần cùng trực nhật, những buổi học thêm chiều muộn, cho tới bí mật phía sau gia thế của Cố Tử Du dần được hé lộ...Tạ Bạch An mới nhận ra:Hóa ra dưới vẻ ngoài bình tĩnh ấy, cậu thiếu niên kia đã cô độc suốt rất nhiều năm.Và hóa ra, tiếng chim hòe dưới tán bạch đàn năm ấy...không chỉ là khởi đầu của thanh xuân,mà còn là khởi đầu của một người mà cô sẽ dùng cả tuổi trẻ để nhớ thương."Nếu thanh xuân là một cơn gió mùa hạ,thì Cố Tử Du chính là tán bạch đàn xanh nhất trong những năm tháng ấy."…
Highest rank in Fanfiction : #299Disclaimer:"Tôi chẳng sở hữu gì ngoài cốt truyện. Còn nhân vật, họ thuộc về nhau." .Tôi, Bùi Tiến Dũng này xin thề trọn bằng thể xác lẫn tâm hồn. Trọn đời trọn kiếp cùng cả nhiệt huyết sân cỏ chỉ yêu mỗi Hà Đức Chinh em...Gửi trong một thoáng làn gió sân cỏ còn vương vấn chút nắng từ nụ cười em, tôi yêu em.…
nội dung truyện dựa theo thời gian tôi viết nên nó có thể hay hoặc không và Hebai là nhân vật thuộc về tôi , góp ý nếu có thể và khoan hãy chỉ trích…
Văn án: (nguồn: https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Tam_t%E1%BB%B1_kinh) Tam Tự Kinh (chữ Hán: 三字經) là cuốn sách chữ Hán được soạn từ đời Tống, đến đời Minh, Thanh được bổ sung. Sách được dùng để dạy học cho học sinh mới đi học. Ở Việt Nam trước đây cũng dùng sách này. Nội dung cuốn sách hơn 1000 chữ, bố trí ba chữ một câu có vần. Hiện nay những người học chữ Hán cũng học nó để có số vốn 600 chữ để rồi tiếp tục học lên cao.Cuốn sách có thể chia ra làm 6 phần.…