Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,566 Truyện
Tiêu Đề Mặc Định - Viết Tiêu đề của bạn
anh linh than vo toc viet
Quotes buồn
hungwww math
🍀Art Book 🍀

🍀Art Book 🍀

136 14 4

Một chút tài lẻ >.<…

Bỉ vỏ - Vuictm17
Yêu chỉ mình em
Goku x Daishinkan

Goku x Daishinkan

25 0 1

Lườiii:D…

Tuổi Thanh Xuân

Tuổi Thanh Xuân

0 0 1

Hồi kí…

<1>Vkook~•

<1>Vkook~•

1 0 1

-Thể loại:SE-Nguồn:Face-Vkook story-Tình trạng:Full<1/1>…

toai khong dao full
TÔI ĐÃ YÊU NHƯ THẾ NÀO
Loạn thế chi sủng
NZBCMANT

NZBCMANT

0 0 1

Abcd…

Bách lý kiêm gia
tght 1474-1475
hello

hello

0 0 1

hello…

Liên Kết Sinh Mệnh - Trầm Hương

Liên Kết Sinh Mệnh - Trầm Hương

241 8 1

Tác giả: Trầm Hương VĂN ÁN "Muội có biết về một loại tơ gọi là tơ Sinh Mệnh không? Nó chính là thứ nực cười nhất của duyên phận. Cả thể gian chắc cũng chỉ có thể cùng lúc tồn tại một sợi duy nhất, đó là thứ đang liên kết Họa Vũ Thần và Mộc Miên. Khi Mộc Miên được sinh ra cũng là lúc liên kết bắt đầu hình thành, nối trực tiếp sinh mệnh Mộc Miên với sinh mệnh của Họa Vũ Thần, nó bị đau thì hắn cũng đau, nó mệt mỏi hắn cũng sẽ mệt mỏi, nó bị mất một tay thì cả đời sau hắn cũng không dùng được cánh tay đó. Những nỗi đau gián tiếp phải chịu từ người kia sẽ không để lại bất kỳ dấu hiệu gì, đó là lý do bao nhiêu năm nay muội không khám ra vấn đề gì bất thường" Mạc Mạc sinh ra đã nghèo khổ, sau khi cha mẹ mất đi mới 5 tuổi đã phải đi ăn xin đầu đường xó chợ. Nào ngờ, lúc tưởng trừng sắp chết đói đến nơi lại được ma đầu Họa Vũ Thần cưu mang, đem về nuôi dạy. Ngỡ rằng cuộc đời Mạc Mạc từ đây về sau sẽ khởi sắc hơn, nàng đâu có biết cuộc sống này còn khốn cùng hơn cả lúc trước, nàng năm lần bảy lượt đối mặt với sinh tử, khó khăn lắm mới vớt lại được một mạng này. Không những thế còn bị mang danh Đại Yêu Nữ tà ma của tà ma, khắp thiên hạ ai ai cũng khiếp sợ!…

CAU XANH THẮM HƯƠNG TRẦU

CAU XANH THẮM HƯƠNG TRẦU

127 14 3

Nhìn thấy bóng cậu Tuân từ xa, Đào vội bưng chậu quần áo đang giặt dở dưới đất lên. Nó bước nhanh về phía dãy nhà dành cho người làm, coi như không nhìn thấy cậu."Đào, em đứng lại, cậu có chuyện muốn hỏi." Cậu Tuân quát lớn.Đào dừng bước, lưỡng lự một chút rồi cũng quay lại, miệng nở nụ cười gượng gạo: "Dạ cậu, cậu có gì căn dặn, con xin nghe ạ."Tuân nhíu mày khi chữ "con" lọt vào tai. Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt tránh né của Đào. Giọng nghiêm túc:"Em giận cậu à? Sao xưng con với cậu?""Sao mấy hôm nay tránh mặt cậu? Quần áo của cậu em để cho con Loan giặt. Trà cậu uống em không pha. Cơm cậu ăn em không nấu,...Em hết thương cậu rồi à?"Trái tim Đào thắt chặt, đau như muốn nứt ra khi nghe những lời trách móc của cậu. Khoé mắt đã rơm rớm nhưng miệng vẫn nở nụ cười."Em thương cậu, nhưng còn cô Thuý con quan huyện được hứa gả cho cậu thì sao?" Đào nghẹn ngào. "Em dẫu có thương nhưng cũng đành vậy. Cậu là mây trên trời, còn em, phận cỏ dại như em làm sao với được." Tuân sững người khi nghe những lời ấy. Cậu nhìn ánh mắt ngập nước của con Đào, bước tới gần, dùng một tay nâng cằm nó, ép nó nhìn vào mắt mình."Đào, nhìn cậu.""Nhìn...nhìn gì ạ?" Đào lắp bắp. Cậu gần quá!"Em có thấy gì không?""Em...thấy...thấy...gì ạ?" Đào nói lắp. Tay cậu lạnh quá! "Thấy bóng em, bóng của em trong mắt cậu." Ánh mắt cậu nóng bỏng. Cậu cúi đầu, phủ môi lên môi nhỏ của Đào. Tay cậu lạnh, môi cậu cũng lạnh, nhưng sao tình ý trong mắt lại cháy bỏng và nồng nàn đến thế?Ai ơi nếu đọc truyện nàyXin hãy nếm đủ đ…

❤😔Tạm Biệt Nhé😔❤

❤😔Tạm Biệt Nhé😔❤

768 60 17

Này nhá, cho dù xa nhau cũng hãy nhớ cười thật tươi! :") Khi mày bất lực, hãy cứ quay trở về nơi đây... ngôi trường này🏫 cùng với bọn tao vẫn luôn chờ mày. Xa nhau chỉ đơn giản là một điều dĩ nhiên phải xảy ra nên đừng khóc nữa😌 đơn giản vì... tụi tao luôn bên mày❤…