Tổng Tài Bá Đạo (Hopega) °~°
Đọc đi rồi biết :))) Lần đầu viết truyện nếu có sai sót xin mọi người thông cảm ❤…
Đọc đi rồi biết :))) Lần đầu viết truyện nếu có sai sót xin mọi người thông cảm ❤…
tạm thời lười :))…
Lịch ra chap em post ở đây nhe cả nhà: https://www.facebook.com/daihoclagif17.Bên F17 cũng khoảng mấy trăm ngàn view rồi, em nói cho mấy bác đọc thử ạ.Nếu chưa là sinh viên đại học, hãy đọc thử, một môi trường rất khác, thanh xuân của rất nhiều người.Nếu là sinh viên, chúc mừng bạn, những gì tôi viết đây có lẽ bạn là người hiểu nhất. Và những người đã bước qua, đọc chậm thôi, trong những nhân vật của tôi, bạn thấy bạn là ai? Cảm hứng từ câu chuyện của tôi, 5 năm đại học, mạch truyện chính là những gì tôi trải qua, tất nhiên là sẽ có những chi tiết thêm thắt cường điệu, nhưng bạn sẽ thấy nó rất thật, rất gần gũi, hãy tìm ra bạn trong câu chuyện này...…
Series truyện kinh dị ngắn do mình sưu tầm (hoặc tự sáng tác) cho những bạn nào thích thể loại Creepypasta.Đọc sương sương cho đêm khuya dễ ngủ~Một phần truyện: tuyển tập - gồm 5 câu chuyện ngắn.Kính mong các bạn thưởng thứcTác giả: Log Cần - LongDra8369…
Rating : NC-17 ( hơi cao nên ai dị ứng với thể loại boyxboy , KNs , yaoi thì yêu cầu có nút back :3) Category : hiện đại đô thị , nhất công nhất thụ , cường công , dụ thụ... H Length: ta cũng chưa biết nữa :v Summary : -Tôi và anh đến vơi nhau vì tình dục hay vì tình yêu ? - Dù thế nào đi nữa , em vẫn là người của tôi ! Mãi mãi là của tôi !!! -...Mí bn đáng <3 đọc vv nhá rồi nhớ để lại comment để mk khắc phục nha , ko có còm- men là mị buồn ko viết tiếp được cho mấy bạn đọc đâu nga ~~ :3…
Em - Thằng trẻ ranh yêu tôi rồi lại bỏ......Tôi - Thằng khờ chán em rồi lại yêu.…
Tên gốc: 香味圖書館Thể loại: loveboy, tình cảmNhân vật: Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến, Tạ Ôn Khải...vv và mây mây.Trans: Đàm Vũ ThầnTình trạng: Chưa hoàn thànhtác giả : Tôi chỉ là một vì sao cô đơn ( 我也只是一顆寂寞星星)Bìa : 鱼massage👉 Nhân vật và tình tiết trong truyện đều la hư cấu tuyệt đối không áp dụng vào hiện thực.👉 Nội dung được dịch dưới sự cho phép của tác giả vui lòng không re-up dưới mọi hình thức.…
Này , vầng trăng mờ tỏ trong đêm nhưng nào rạng rỡ bằng nụ cười của cậu Này , cô bé sao cậu khóc? Này , những mảnh vỡ vụn sâu ở đôi mắt . Tôi thắp lên ngọn nến vàng . Tia sáng len lỏi qua từng tán cây xanh .Tiếng hót bỗng tung cánh vang đi khắp ngả từ một chú chim nhỏ vô danh có lẽ cũng tới đây chờ đợi chăng? Hay chỉ cất lên thứ thanh âm cô tịch não lòng để san sẻ để tâm sự với bầu trời không mây không sao không một chút gió .Phẳng lặng , điềm tĩnh như mặt nước. Tại công viên ngày ấy 4 o'clock , Tôi vẫn sẽ chờ cậu Kim Taehyung - 4 O'clock…
đây là lần đầu tiên au viết chuyện đăng wattpad, văn phong ko đc hay. hơn nữa cũng có thể thiên vị mong các nàng thông cảmChuyện nói về 6 Hunter và 6 Vampire vì lí do bất đắc dĩ nên phải sống cùng nhau và dần dần họ đã nảy sinh tình cảm…
đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót mong các bạn bỏ qua cho .…
câu truyện kể về một chàng trai sinh viên năm cuối yêu một cô gái qua mạng, sau nhiều lần từ chối gặp mặt; bất ngờ thay khi được gặp cô ấy mới biết là cô ấy là một người câm điếc bẩm sinh. Thế là tình yêu vô tiền khoán hậu của họ bắt đầu thêm ngay từ đây ...…
Màn sương sớm phủ kín những triền núi như tấm khăn lụa bạc quấn quanh bản làng heo hút. Tiếng gà rừng gáy vang từ xa vọng lại, hòa lẫn với tiếng lá xào xạc trong gió. Trên con đường đất lổn nhổn đá vụn, một bóng người lững thững bước đi - dáng vẻ gầy guộc, xiêu vẹo như một cành khô trước cơn gió núi. Giang Sinh đứng lặng trước căn nhà gỗ đơn sơ, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía xa, nơi Pà Dung đang cười rạng rỡ bên người đàn ông khác. Cô như một cánh bướm sặc sỡ giữa núi rừng, chưa từng thuộc về anh. Lòng anh quặn thắt, nhưng chẳng còn nước mắt để rơi. Những vết thương trên người anh-vết xước từ gai rừng, vết bầm từ những cú đánh lén-tất cả giờ đây chẳng còn đau bằng cảm giác bị lãng quên. Gió lạnh lùa qua, mang theo mùi đất ẩm và mùi khói bếp, nhưng Giang Sinh không còn cảm thấy gì nữa. Anh nhìn con đường mòn dẫn xuống xuôi - con đường mà anh từng chối bỏ vì một tình yêu mê muội. Lặng lẽ, anh cất bước. Không còn ngoảnh lại. Sau lưng anh, tiếng cười đùa của Pà Dung vẫn vang vọng, nhưng trong đó, có còn ai gọi tên anh đâu?…