Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[ZHIHU] LÀM SAO ĐỂ VIẾT CUỐN TIỂU THUYẾT BẮT ĐẦU BẰNG "LÚC TỈNH LẠI, TÔI THẤY MÌNH BỊ BẠN TRAI THƯỞ NHỎ GIAM CẦM?"Một câu chuyện về cô bạn bị trúc mã giam cầm =))))Tác giả : 巧克力阿华甜.Nguồn : Zhihu.Bản quyền thuộc về tác giả. Repost có lợi nhuận liên hệ tác giả để được trao bản quyền, repost phi lợi nhuận xin ghi rõ nguồn gốc.Được edit bởi Just Judy, chỉ đăng tại wattpad @judylovenick và page Just Judy. : https://www.facebook.com/JudyloveNick2712/…
Câu Chuyện xoay quanh về một anh chàng thức dậy tại một cánh đồng nọ tại một thôn làng của vương quốc "Gió" (Aeras), cậu không nhớ mình là ai, thậm chí tên hoặc tuổi cũng không nhớ và cả nguồn gốc của cậu. Cậu được một người nông dân già nhận nuôi và đặt tên cho cậu là Dylan, người ông quá cố ấy trước khi chết đã nhắn nhũ cậu rằng bản chất cậu không phải là tầm thường và khuyên cậu hãy giúp vương quốc này khỏi những tai ương tai họa. Sau khi ông chết, Dylan đã vát cây kiếm của người nông dân già đi lên kinh đông Amafore đế gia nhập quân đội Kĩ Sĩ Đòan đồng thời tìm ra mục đích sống của mình.…
Là những giọt nước mắt... Đến khi con người giống như nhánh cây thiếu nước và héo úa dần... Là dòng âm hưởng đã tạp màu... -----------------------------------------Khoảng thời gian rối răm của bạn Tồ đã cho ra fic này... Fic này mừn đã đầu tư lắm a~ Tập viết ngọt với ngược :)))…
Dylan là một đứa trẻ lớn lên không mấy hạnh phúc.Và cậu đã phải mất khá nhiều thời gian để có thể "chung sống" với những vấn đề tâm lý -hoặc ít nhất dylan nghĩ là vậyBỗng một ngày, nhiều thứ bé xíu lại gộp thành cả "xe tải" đổ ập lên cậu.Warning: OOC, mental-health issues (PTSD, rối loạn lo ậu,..), lowercase.…
Giữa những tác phẩm ngoài kia rất vui vì bạn đã chọn Sun và ghé lại dành chút thời gian để thưởng thức những dòng cảm xúc nàyĐây hoàn toàn thuộc trí tưởng tượng của Sun, không áp dụng lên đời thật, người thậtNghiêm cấm việc mang đứa con tinh thần của Sun đi bất cứ đâu, không lấy ý tưởng của Sun nhé ạ…
Tác giả: Tưởng Mục ĐồngSố chương: 96Nguồn convert: TTVThể loại: Đô thị tình duyên, nghiệp giới tinh anh, ngọt, sủng, HE, cưới trước yêu sau.Bìa: Edit by COTDYLISNghe đồn đại tiểu thư Diệp Lâm Tây bên ngoài tiêu tiền như giấy, ham hư vinh. Lúc cô và Phó Cẩm Hoành kết hôn, truyền thông trắng trợn đưa tin, nào là hôn lễ thế kỷ, mấy tỷ sính lễ, đám cưới như mơ. Thế nên đám chị em bên ngoài hâm mộ hỏi xin cô bí quyết.Diệp Lâm Tây mỉm cười: "Bởi vì trong những người tôi dự định kết hôn, anh ấy có tiền nhất."Ai ngờ vừa quay đầu lại đã nhìn thấy anh đứng ở cửa ra vào, anh tuấn kiêu căng, thần sắc lười biếng nhìn cô. Diệp Lâm Tây mặt không đổi sắc nói thêm một câu: "Chồng tôi đẹp trai nhất."Thân là người thừa kế Phó gia, tuấn tú hoàn mỹ, ai cũng không hiểu Phó Cẩm Hoành sao lại kết hôn với người như Diệp Lâm Tây. Vì vậy bọn họ đều cho rằng cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài khoảng một năm. Nào ngờ trong lúc vô tình nhìn thấy cảnh hai người này tranh chấp, Diệp Lâm Tây hai tay ôm ở trước ngực, lạnh lùng nói hai chữ ly hôn.Mọi người cho rằng một giây sau Phó Cẩm Hoành sẽ phất áo bỏ đi, thế nhưng anh khẽ thở dài, thanh âm mềm mỏng:"Là lỗi của anh."Sau đó, nhóm người nhao nhao dồn dập truy hỏi anh cảm thấy thế nào khi kết hôn với Diệp Lâm Tây . Phó Cẩm Hoành nắm chặt bao thuốc trên tay, trầm mặc một lát, mỉm cười: "Còn có thể thế nào? Nuông chiều cô ấy."Diệp Lâm Tây: Chồng ơi, em muốn sao trên trời.Phó Cẩm Hoành: Được! Để anh đi hái.…
Cô là công chúa thời Ayutthayar nàng là một vị công chúa nổi tiếng xinh đẹp tên là Junwarth một ngày nọ nàng gặp được một chàng trai và sau nhiều lần gặp gỡ cả hai liền có tình cảm với nhaunhưng liệu mối tình đó có thật sự là hạnh phúc là định mệnh?…
Nhờ gió hay mang những con hạc giấy này bay đến thiên đường, nơi Dylan luôn ở đó.Nhờ biển hãy mang cái chai sứ này đến đường chân trời, nơi Dylan luôn đứng chờ.Nhờ nắng hãy mang những tia nắng ấm áp ở đây đến những chú cá heo, chú chim ngoài kia để chúng mang đến anh. ----- D Y L A N. -----*Đô lời tác giả: thật ra trong lúc MyD xem "Free!" và tôi có có nguồn cảm hứng để viết nó.…
Theo bước chân của Dylan, anh mang trong mình tinh thần và ý chí của một võ sĩ bất bại nhiều năm liên tiếp, thế nhưng cũng có cho bản thân trách nhiệm mà một người cha cần phải sở hữu, do đã để thua một cách thảm hại trong một trận đấu tranh đai vô địch thế nên anh không còn là nhà vô địch tuyệt đối nữa. Khi đang trên đường trở về nhà, anh đã gặp lại đối thủ của mình và hiểu rõ hơn về hoàn cảnh của cậu ta, được em trai của cậu ấy tặng cho một cuốn sách. Anh chán chường mà mang cuốn sách ấy về nhà, không biết do ai sai khiến, anh mở cuốn sách ra để xem bên trong có thứ gì hay ho, và đó là khởi đầu cho một hành trình vĩ đại.…
"Anh yêu đôi mắt, mái tóc và những vết sẹo chằng chịt của em. Còn em yêu đôi tay lạnh cóng, hàng ngón chân bầm dập và mái đầu hói hết một nửa của anh."Hắn ấp đôi bàn tay trắng bệch của mình lên tay anh. Để cái lạnh của hai chiếc nhẫn vàng tan đi trong hơi ấm con người.…