Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Kamden thích những thứ xinh đẹp thật, thích được ra ngoài và nhảy nhót cạnh những người xinh đẹp. Na Kamden 20 tuổi bắt đầu một năm mới vào đêm muộn, dưới ánh đèn nhiều màu, trong một căn nhà không phải của mình, với tiếng nhạc át cả tiếng bản thân, với mùi bia mà người ta hay thấy ở trạm xăng. Nhưng năm nay Kamden 21 tuổi, ở trong căn nhà của chính mình, và đã nằm trên giường từ lúc ăn xong bữa tối.…
Thể loại: Lưu manh công x ôn nhu thụ, ngọt, hiện đại, vườn trường, thầm mến.CP chính: Hoắc Hành Chu x Lạc Hành.CP: flag cuồng ma công x thẹn thùng nhuyễn manh thụ.Tiến độ: Đang update (dự kiến nhanh thì 2-4 chương/tuần, chậm thì 1-2c/tuần) Cứ ngỡ chỉ là yêu thầm, không biết nên mở lời thế nào, chỉ có thể thầm lặng chôn giấu tâm tình này, cẩn thận dõi theo đối phương. Mười năm yêu thầm, Lạc Hành muốn tiến gần hơn, được gần gũi hơn với Hoắc Hành Chu, vì vậy tìm mọi cách để trở thành bạn học. Thế nhưng mỗi lần gặp mặt, cậu lại không thể bình tĩnh nói chuyện với người ấy, chỉ có thể dùng kiêu ngạo giấu đi suy nghĩ thật của mình. Một ngày nọ, Hoắc Hành Chu chặn cậu ở cửa thang gác, không nói lời nào mà hôn lên, kìm nén bực tức hỏi cậu: "Cố ý hả! Có phải muốn tớ cho cậu cái mạng mới có thể khiến cái miệng này của cậu thành thật không?" Lạc Hành sững sờ nhìn hắn. Hoắc Hành Chu thở phào, khẽ liếm lên khóe miệng cậu: "Hay là... Hôn một cái cậu sẽ ngoan?"Đánh giá tác phẩm:Câu chuyện kể lại một thời thanh xuân tươi đẹp được bắt đầu từ trường học, mới đầu là sự thầm mến rồi đến lúc yêu đương thật sự. Mặc dù thụ có tuổi thơ bất hạnh nên nội tâm cứng rắn, kiên cường nhưng lại có chút mềm yếu. Công thì có vẻ cao ngạo, thích nói lời trào phúng, nhưng lại là người dịu dàng, nâng niu, cưng chiều thụ từng chút một.…
Tác giả :Uchiha Shisui (thật chất là Yama vừa đi đổi tên về)Tóm tắt: Im đi đừng khiến ta nhớ lại khoản khắc ấy ta cố gắng đuổi theo ngươi nhưng mà ngươi lại coi ta chẳng khác gì cỏ rác . Ngươi biết không ta đã cố gắng quên đi ngươi nhưng không thể ta không thể quên được ngươi người con trai ta từng yêu . Một giọt nước mắt rơi trong vô thức , cái thứ ta không muốn nhớ lại nó lại bắt đầu ùa về . Biến ra khỏi đầu ta , ta chịu đựng đủ rồi đừng để cho tôi rơi nước mắt thêm một lần nào nữa được không Sasuke . Ta chắc chắn sẽ quên được ngươi vậy nên , ta chịu thua , ta đầu hàng , ta buông tha , ta trả lại cho ngươi những khí ức về ngươi . Vì vậy hãy để ta rời xa ngươi lần đầu và cũng như lần cuối ..... Hoa cũng đã tàn mộng rồi cũng sẽ tan…
Có bao nhiêu điều về "tình yêu" mà một người có thể hiểu, họ nhận ra mình phải lòng một người là từ khi nào? Một cơn gió thoảng làm phiến lá vấn vương, đổi bằng một chữ thương dùng cả đời để trảThích - Yêu và Thương là ba điều hoàn toàn khác nhau. Thích là cảm xúc thoáng rung động, khi ta bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, hành động của một người. Sự khác biệt làm người ta tò mò, vô thức chú ý và để trong lòng. Yêu là khi ta muốn có họ cạnh bên, muốn bảo vệ và che chở cho đối phương. Trong khi Thương là sự thấu hiểu, đồng cảm và bao dung lẫn nhau sau những vụng dại của tuổi trẻ, để khi mái đầu bạc, mắt nhòe đi vì năm tháng, vẫn có bóng hình người âm thầm tựa đầu vào vai trước hiên nhà. ***Cô bé Khánh Hạ nâng niu những kỷ niệm đang dần phai màu, dùng ký ức dệt nên nỗi nhớ dịu dàng dành cho một người tưởng chừng như đã bước ra khỏi đời mình từ rất lâu. Thời gian tàn phá những triền đồi, làm hoa cỏ úa tàn, vạn vật đổi thay nhưng cũng chính thời gian là mồi nhử cho sự bền bỉ, kiên trì của tình cảm. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi, không một lá thư, dường như sự tồn tại của anh cũng chỉ thu nhỏ lại trong ký ức vụn vặt. Thế nhưng cô gái bé nhỏ ấy vẫn âm thầm ghi nhớ qua triền miên năm tháng, mong cầu ngày hai người hội ngộ. Làm thế nào mà câu chuyện tình của họ được diễn ra?Hy vọng bộ truyện "Lưng chừng mộng mơ" của mình có thể mang lại cho bạn đọc những cảm xúc tươi mới, sự bình yên trong tâm hồn và chữa lành về cảm xúc.…
Ở thác Vong Xuyên này có một truyền thuyết. Truyền thuyết kể rằng, bất cứ ai uống phải nước ở thác này đều sẽ quên sạch quá khứ, đau thương, sẽ không bao giờ có thể nhớ lại được nữa. Nếu thật sự như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Chỉ cần bước một bước thôi là mọi chuyện đều sẽ quên hết nhưng sao y lại chẳng dám. Phác Chí Mẫn cười nhạt, y là đang do dự? Y còn gì để nuối tiếc, níu kéo cuộc đời này sao?''Chúng ta nhất định sẽ gặp lại, nếu trên thế gian này tồn tại thứ được gọi là 'định mệnh'."---◇Hoàn: 1/1/2018.☆Bookcover design by @J-Dalle.⚠️Tất cả mọi chi tiết đều là hư cấu, nhân vật không thuộc về tác giả.❗Vui lòng không đem con mình đi nơi khác.…
"Anh yêu em.""Cố Tiêu Thành à, anh nói lại đi.""Từ Hân Nghiên, anh yêu em!" - Tay anh nhẹ nhàng chạm nhẹ lên đầu mũi tôi, có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ chẳng bao giờ quên dáng vẻ dịu dàng ấy."Em chưa nghe rõ!" - Đầu tôi hơi lắc nhẹ, toàn bộ gương mặt đều là vẻ nũng nịu, hờn dỗi đối phương."Hửm, sao bé con không nói yêu anh?"Khuôn mặt tôi tươi cười trở lại, nở một nụ cười mà tôi cho là rạng rỡ nhất thế gian."Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh,..."Tôi lặp đi lặp lại câu nói đó, em yêu anh sao? Nếu mà phải nói cả trăm cả nghìn lần câu nói đó mà phải xuống địa ngục, tôi cũng xin tự nguyện, vì khi đó tôi có thể khoe khoang với lũ quỷ về thiên đàng, dù chưa từng đặt chân đến đó.…
Giữa chốn kinh thành hoa lệ, nơi lầu vàng gác ngọc đỉnh cao của vương quyền, từng có một mái ấm ngập tràn hạnh phúc khiến người đời ngưỡng vọng. Đằng sau long bào phượng sồi không phải là sự lạnh lẽo của cung đình, mà là hơi ấm thâm tình của một bậc đế vương, sự hiền lương của vị mẫu nghi thiên hạ, và tiếng cười giòn giã của vị hoàng tử nhỏ - viên ngọc quý được cả giang sơn nâng niu, cưng chiều.Thế nhưng, thịnh cực tất suy, giông bão ập đến vào ngày lời đồn đại về huyết mạch hoàng tộc bị dấy lên. Lời dèm pha như độc dược, sự phản bội từ phía gia tộc nhà ngoại như mồi lửa thiêu rụi mọi tình thâm.Chỉ sau một đêm thanh trừng đẫm máu, cả vương triều đảo điên. Án lệnh "tru di cửu tộc" ban xuống như lưỡi hái của tử thần: kẻ thủ tiêu dưới lưỡi đao, người gục ngã trên đường lưu đày; những tiểu thư đài các bỗng chốc bị bán vào lầu xanh làm kỷ nữ chịu nhục nhã, nam đinh tráng kiện bị đày đi làm phu dịch sống không bằng chết. Phượng hoàng gãy cánh, hoàng hậu và hoàng tử cũng không thoát khỏi kiếp nạn, bị tước đi vinh hoa, đày ra biên ải xa xôi.Nhưng bánh xe số phận chưa dừng lại ở đó. Trong tầng tầng lớp lớp truy sát, vị hoàng tử nhỏ năm nào đã may mắn trốn thoát. Từ một đóa hoa trong lồng kính, hắn buộc phải lột xác thành sói hoang, lang bạt kỳ hồ, nếm trải mọi sự sỉ nhục, đói khát và thống khổ của nhân gian...Kết: HEp/s: mấy chap đầu ít huấn, chủ yếu là mấy chap sau.…
" Khi lớn lên, chúng ta kết hôn nhé! " - Cậu nắm tay tớ, đeo chiếc nhẫn cậu làm bằng những bông hoa dại cho tớ. Tớ nhớ rất rõ, chúng màu đỏ." Tôi không muốn gặp cậu, biến đi! " - Cậu nắm tay tớ, nhưng lần này cậu lại gạt đôi tay yếu ớt đang níu lấy hi vọng cuối cùng của tớ. Tớ nhớ rất rõ, ánh mắt ấy đầy sự tức giận với những tơ máu màu đỏ.Giây phút ấy, tớ nhận ra không có gì là mãi mãi. Màu đỏ mà tớ nhớ đem lại cho tớ sự hạnh phúc, còn bây giờ thì nó lại là sự đau đớn đến từ địa ngục. Lời ước hẹn năm nào giờ đây cũng chỉ là những cơn gió lạnh lẽo ngắm nhìn người con trai mà tớ đã từng thương giờ đang nhìn tớ bằng đôi mắt ghét bỏ. Các cậu từng đem đến cho tớ sự hạnh phúc trong lúc tớ đang tuyệt vọng. Đó là khoảng thời gian mà tớ ước rằng nó sẽ dừng lại mãi mãi. Mười hai năm trôi qua, kí ước đẹp ấy cũng nên cất vào rồi, hi vọng các cậu vẫn sẽ vui vẻ, người con trai mà tớ đã từng xem là cả cuộc sống...…
An Noãn, cô sinh viên năm hai ưu tú của trường đại học danh tiếng bậc nhất Trung Quốc, là một "mọt sách" chính hiệu. Trong thế giới của cô, chỉ có công thức toán học, lịch sử cổ đại và những trang sách khô khan. Vì được bố mẹ bao bọc quá mức, cô nàng hoàn toàn ngây ngô, ngốc nghếch trong mọi vấn đề xã hội, tình cảm, thậm chí là cách sử dụng những món đồ công nghệ đơn giản.Cuộc đời cô rẽ lối khi vô tình gặp Vương Hạo Thần, tổng giám đốc lạnh lùng, bí ẩn của tập đoàn Vương Thị - đế chế kinh doanh hàng đầu Châu Á. Trong mắt người ngoài, anh là người đứng đầu cao ngạo, nhưng khi ở bên An Noãn, anh lại hóa thành một "nhân viên văn phòng bình thường" mà cô ngốc nghếch tin tưởng.Anh kiên nhẫn dạy cô cách sống, cách yêu, cách đối diện với thế giới phức tạp. Cô nàng ngốc nghếch dùng sự chân thành và ngây thơ của mình để sưởi ấm trái tim băng giá của anh. Đây là câu chuyện ngọt sủng, kể về hành trình một cô gái chỉ biết đến sách vở được một tổng tài cưng chiều, nâng niu, và làm cách nào để tình yêu thuần khiết của họ chiến thắng mọi định kiến và rào cản.…
Author : Ayumi Amamiya { Kim Ngân } Note: Mình không thích couple Sasuhina cho lắm nhưng mà thấy một số Fan Sasuhina ủng hộ mình viết nên mình cũng đặt tâm huyết vào đây để viết. Và cả mình yêu quý Hinata và mong cô sẽ có một cái khởi đầu mới lại "huy hoàng hơn". Vì thế, Mình mong các bạn thích nó ! Quà tặng đấy ~ Tết và Nô-en vui vẻ nhaaa ! Từ lâu đã muốn có cái truyện thế này rồi nên tung ra lun ^^Không thể THIẾU cặp đôi ' thần thánh' NEJITEN !!!E hèm....có một chút đổi ý là thêm một chút, một chút GaaHina vào nhé!!! Ò é & *Tung phấn****Summary : Hãy từ bỏ và bắt đầu lại mọi thứ....Nhắm mắt lại để đừng nhìn thấy đau thương...Buông tay đi khi ta không còn níu kéo được nữa...Yêu thương phai nhòa, thôi thì đành chấm dứt...Để ngày mai thêm tươi sáng, để em và anh có thể mỉm cười...---- Thời gian đảo ngược, quay trở về nơi bắt đầu ----…
Nhạc chuông điện thoại của tôi là bài 7% của XMASwu Trong bài hát đó có một câu [My baby, my treasure]Em ấy là bé con của tôi, cũng là báu vật quý giá mà tôi nâng niu từng chút(Đôi lời nhắn nhủ của tác giả: Bạn nào không chịu được cua gắt thì đừng đọc, tác giả không chịu trách nhiệm. Chỉ muốn nói là mọi chuyện không như mọi người mong đợi đâu)…
Tác giả: Kim OanhThể loại: Tản vănTôi viết cuốn sách này dành tặng cho các cô gáiMón quà Vanlentine dành tặng chính mình của các cô gái" THANH XUÂN CÒN GÌ ĐÂU NẾU THIẾU ĐI NHỮNG CUỒNG NHIỆT ĐIÊN RỒ..."Cuốn sách dành tặng những trái tim còn lẻ bóng, còn nhiều hoài nghi nhiều ngần ngại.Thanh xuân ngắn ngủi, SỢ GÌ KHÔNG YÊU Ngọt ngào hay đắng chát?Dịu mát hay gắt nồng?Bạn bỏ gì trong tách trà tình yêu của mình?Bạn biết không:Tách trà của ai đó có thể có vị ngọt ngào thơm nồng của mối tình đầu, của tuổi trẻ đầy bồng bột nhưng cũng đầy đam mê.Tách trà của ai đó có thể có vị đắng chát của hoài nghi, tổn thương và sợ hãi.Nhưng ít nhất họ đều dám yêu, dám cho đi đều can đảm để bước vào tình yêu, hết mình vì tình yêu và dẫu có thất bại cũng đừng ngại đứng dậy.Bạn có thể sợ hãi cái nắm tay của một ai đó bởi sợ rằng người một mai sẽ buông tay . Bạn có thể tổn thương vì một lần buông bỏ. Bạn cũng có thể luôn cho rằng hạnh phúc chỉ đến một lần, để vụt mất nghĩa là không có cơ hội tìm lại.Bạn có thể sợ rất nhiều thứ, hoài nghi rất nhiều thứ.Nhưng bạn biết không: bạn còn trẻ. Và nếu bạn không yêu, nghĩa là bạn đánh mất đi những đặc quyền điên rồ mà tuyệt vời nhất của tuổi trẻSợ gì không rung động.Sợ gì không mở lòng mình.Sợ gì không đón nhận một ai đó.Cô gái à, rồi sẽ đến một ngày, bạn sẽ lại được yêu, được nâng niu và mọi vết thương sẽ được chữa lành. Cô gái à, đừng cố chấp, đừng gạt bỏ mọi cơ hội đến với bạn. Đừng khó tính quá với chính bản thân và tr…
Câu chuyện tình yêu của tổng giám đốc xã hội đen và sát thủ đứng đầu thế giới. Anh, ở ngoài sáng ông xã yêu quý của nữ tài phiệt cực giàu trên thế giới, không có ai biết vị tổng giám đốc xinh đẹp trong mắt người ngoài thì lãnh khốc vô tình lại chỉ yêu thương anh chồng của mình, nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Trong tối, anh là sát thủ đứng đầu thế giới, thuật thôi miên, thuật ám sát, thuật vật lộn, kỹ thuật xâm nhập máy vi tính và kỹ thuật chế tạo súng lại làm cho người ta khó lòng phòng bị, giết người ở trong vô hình, là một trong những sát thủ mà người đời không muốn chọc vào nhất.Cô, ngoài sáng là tổng giám đốc xinh đẹp nhất, giàu có nhất trên thế giới, bị người ngoài đồn là lãnh khốc vô tình, lại chỉ yêu chồng mình, chỉ cần anh muốn, cô không tiếc sinh mạng cũng muốn tặng cho anh.Trong tối, cô lại thống lĩnh băng xã hội đen mạnh nhất thế giới...…