Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Khi một người cô đơn đến tuyệt vọng, họ thường ngồi bó mình trong tư thế của một thai nhi. Bởi vì đó là tư thế an toàn nhất trong cuộc đời của con người, tư thế của tiềm thức hoàn toàn trống rỗng.(-st-)Kí ức là một thứ mà càng cố quên nó lại càng làm cho ta phải đau để nhớ rõ....Lạnh quá!Một cơn gió thổi mạnh làm cô giật mình. Anh đâu rồi, sao bàn tay cô lại lạnh lẽo thế này, hơi ấm của anh đâu?…
Ly, một cô gái bướng bỉnh, cam chịu. Nhưng cái tôi của cô rất lớn. Một khi đã quyết định thì cô không cho phép mình được rút lại.Nam, một chàng trai nóng nảy. Nhưng cậu đã hoàn toàn thay đổi trong tình yêu. Là người ở đằng sau cổ vũ tình thần cho cô.Duy, một chàng trai hào hoa, phóng khoáng. Trong tình yêu là một con người khác hẳn. Anh đã chinh phục được trái tim cô. NHƯNG...Chỉ vì mù quáng nên anh đã sai và phản bội cô. Khi biết mình sai nhưng đã quá muốn để anh níu cô bên mình.Còn cô? Cái tôi quá lớn nên cô đã không cho phép mình níu kéo anh.Mỗi người một phương nhưng không ngờ cô và anh lại gặp nhau trong hoàn cảnh éo le. Gặp anh cô khóc, nhận ra mình đã sai.Liệu anh và cô có thể quay lại từ đầu không hay chỉ là hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ giao nhau nữa?Nam liệu anh có được cô chấp nhận hay mãi chỉ là người ở đằng sau cô vũ tình thần cho cô thôi. Hai chàng trai ai sẽ là người cô chọn. Liệu cô có từ bỏ quá khứ để yêu hết mình không? Hay luôn bị quá khứ ảm ánh?…
Sinh ra làm vật tế vùi trong tro tàn cung cấm, Thất hoàng tử Santa của Phuwan ngỡ đời mình chỉ là một đóa hoa sẽ tàn lụi dười bão tuyết. Cho đến khi gặp Thái tử Perth - vị quân vương băng lãnh ở Solaria...Ta nguyện vì em lật đổ cả thiên hạ, nuông chiều em đến vô pháp vô thiên... Vượt qua sinh ly tử biệt và huyết lệ triều chính, dâng vạn dặm giang sơn làm sính lễ chỉ mong em mãi cạnh ta...꧁⎝ 𓆩༺✧༻𓆪 ⎠꧂Mọi tình tiết, bối cảnh trong truyện đều là hư cấu, chỉ được áp dụng trong phạm vi truyện. Và mọi người hãy ủng hộ truyện của mình viết về hai anh bé thật vui vẻ nhe... Yêu thích thì cho mình xin *sao và *bình luận nữa nhe... Cảm ơn mọi người nhiều nhiều…
Hình ảnh cuối cùng Cordelia nhìn thấy chính là hắn quay lưng đi cùng với trái tim si tình kia của nàng. Mưa liên tục phủ lên bóng lưng ấy, càng ngày càng xa. Đến nàng dùng hơi sức cuối cùng của bản thân để níu giữ cũng không thể chạm vào hắn.----------"Nếu ngươi có thể chọn lại một lần nữa, ngươi sẽ còn chọn lại hắn?" Giọng nói lạnh lẽo như máy móc vang lên.Người phụ nữ lơ lửng trong không trung cúi thấp đầu im lặng, mái tóc màu amethyst xinh đẹp đổ lên đôi vai gầy. Nàng chỉ đứng đó mà không cất lên một lời. Sự do dự mềm yếu của nàng, sự điên cuồng của nàng, nỗi đau của nàng, tất cả những gì của nàng, đều bị sự lạnh nhạt tàn nhẫn của hắn đánh gãy. Thứ tình cảm đó đã trả qua ngàn năm, đi qua thời gian cùng thực tại. Đến hiện tại, nó cuối cùng cũng đã tan biến."Sẽ không..." Nàng lẩm bẩm, lời nói chắc nịch pha chút mỏi mệt."Ta sẽ không lại một lần nữa chọn hắn" Nhắc lại nó một lần nữa, đây là nàng như nhắc nhở với chính mình."Còn những đứa trẻ kia?""Chúng...là của ta"Nàng cũng như những nữ nhân kia, luôn xoay quanh hắn như hắn là thế giới của nàng. Nếu có thể làm lại, nàng lựa chọn bước đi, bước qua thế giới mang màu sắc nàng chưa từng được thấy kia. Những đứa trẻ kia là của nàng, không quan trọng hắn có hay không trân trọng chúng, không quang trọng hắn có hay không để ý chúng, không quang trọng nàng lúc đầu có muốn chúng hay không. Chúng là của nàng.…
Một khi đã yêu, chúng ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với nó, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng, hay nói đúng hơn là không đành lòng. Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng phải xa cách và vĩnh viễn không còn thuộc về nhau nữa? Làm sao có thể bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi? Làm sao để dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?... Nhưng, hãy nghĩ rằng, một khi đã yêu, yêu chân thành và trọn vẹn, thì hai tâm hồn mãi mãi là một, mãi mãi là của nhau và không có khoảng cách nào có thể xóa mờ...Nếu có ngày, vì một lí do nào đó buộc bạn phải rời bỏ người mà bạn yêu thương, hoặc bạn không thể tiếp tục chăm sóc cho người đó được nữa, vậy thì, làm thế nào để níu giữ tình yêu chưa trọn vẹn của mình?... Một hôm, Lâm Duẫn Nhi nhận được cuốn nhật kí từ một thiên sứ, thế là cô bắt đầu thực hiện ước hẹn cuối cùng của mình với cô gái đó - thay cô ấy yêu anh chàng tên Ngô Thế Huân. Nhưng, khi hai người họ đã bén duyên, thì cô gái thiên sứ bất ngờ xuất hiện....Tình yêu trên thế gian này vốn dĩ vẫn như vậy, dù anh ấy không yêu tôi nữa, dù tôi đã biến mất khỏi thế giới này, nhưng... tôi vẫn yêu anh ấy!Vì thế, bạn thân yêu ơi, xin hãy thay tôi mãi mãi yêu anh ấy...!…
Đây là những dòng tâm sự sâu kín của riêng tôi vào hôm tôi đón sinh nhật lần thứ 23 của mình.Lần sinh nhật đầu tiên trong đời mà tôi được... cha mẹ mua bánh kem tặng. Nói ra nghe đúng thật buồn cười khi phải đợi đến tận sinh nhật tròn 23 tuổi, tôi mới ăn bánh kem: điều tưởng chừng như vô lý với những ai có điều kiện sống tốt hơn để ăn bánh kem thường xuyên trong mỗi mùa kỷ niệm sinh nhật.Song cũng chính vì sự ít ỏi trong sinh nhật mình tận hưởng mà tôi biết nâng niu hơn vị ngọt ngào beo béo của chiếc bánh kem đầu tiên ấy. Với tôi, đây là chiếc bánh kem ngon nhất tôi từng được ăn.…
"Những chuyện tình buồn bắt đầu bằng nụ cười trong nắng mùa hạ, chan hoà vào sắc mùa thu, lụi tàn ngay khi đông vừa hé, níu lấy hi vọng rồi cũng xuôi tay vào mùa xuân..."• Chuyện tình của hai người con gái bị gia đình ngăn cấm, một người mặc váy lên xe hoa, một người xuôi mình theo dòng nước, ôm chặt tâm tư mà lìa đời.• Truyện được viết dưới dạng một bức thư.• Có yếu tố nữ x nữ ( GL ), nếu ai không thích xin hãy né xa, tôi không nhận gạch đá.• Truyện không dựa trên câu chuyện có thật nào, không lấy hay mượn ý tưởng từ bất kì ai. • Rất vui khi nhận được lời nhận xét, xin cảm ơn.…
---------------Sẽ là một ngày thật đẹp - One shot Steve Roger / Tony Stark "Sẽ là một ngày thật đẹp khi mà bàn tay chai sần quen với những dụng cụ sửa chữa và máy móc của em nắm thật nhẹ vào một bàn tay cũng chai sần không kém, thậm chí là chi chít những vết sẹo ngang dọc sau những trận chiến đẫm máu, nhưng em sẽ không chê nó mà sẽ hôn lên từng vết một như thể chúng là những bông hoa nhỏ diễm lệ đáng nâng niu và trân trọng vậy..."---------------…
Nắng đọng ngoài bụi tre, có con chuồn chuồn bay chấp chới. Chuồn hỏi trời nắng cao hay thấp để nó biết đường bay. Trời nhìn chuồn cười mà không nói, chuồn lắc đầu vì nó vẫn bay. Như thể số phận của mỗi người, họ nhìn nhau than khổ, than cực, nhưng sao thì họ vẫn sống. Nhưng nhiều khi ta có cảm giác, nếu tuyệt vọng tột cùng, nếu tay mỏi nhừ bởi phải níu kéo thế gian, nếu cuộc đời quá ngắn bởi mãi phải mò hạnh phúc vì sao không thử buông tay? Cảm giác rơi sẽ như thế nào? Trước khi chết liệu có được vui? Những câu hỏi cứ ám ảnh mãi để người thử chết một lần. ------design be me…
Quý sủng diễm thêTác giả: Lý Tức ẨnVăn án:Cố Yến còn lưu ở phố phường thời điểm, Liễu Phù ghét bỏ hắn vô cùng lòng dạ độc ác, mới được hôn không bao lâu liền rùm beng muốn hòa ly.Sau lại Cố Yến thành quyền chấn vua và dân Vương Gia, Liễu Phù vì cứu phụ, tội nghiệp cầu xin đến Cố Yến trước mặt. . . . . .Nam nhân lãnh mắt chắp hai tay, trên cao nhìn xuống bễ nghễ nàng.Sau lại nàng mới biết, người đàn ông này thật tựa như nàng nghĩ cái hình dạng kia bất cận nhân tình, đặc biệt mang thù.Liễu Phù sống lại, sống lại đến cùng Cố Yến tân hôn sau không có mấy ngày.Đang tính toán phải như thế nào hảo hảo sống qua ngày, làm tốt tương lai mưu cá Vương phi danh hiệu.Lại nghe tin bất ngờ tin dữ: mẹ nó! Cố Yến cũng sống lại.Liễu Phù nhắm mắt lại, dù sao đánh chết nàng nàng cũng phải làm bộ gì cũng không nhớ rồi.Cố Yến: . . . . . .Liễu Phù: có một Vương Gia lão công, sống lưng đĩnh được chính là thẳng.Cố Yến: * bị thuốc cao bôi trên da chó dính chặt làm thế nào, cầu giải * mỗi ngày bị tức đến can thương làm thế nào, cầu giải *Cố Yến mỗi ngày phải nhìn chi thư: 《 ngự thê 108 thức 》;Liễu Phù mỗi ngày phải làm chuyện: nũng nịu giả bộ đáng thương.PS: nam chủ mạnh, nữ chủ lúc khi còn yếu mạnh ( nhìn tâm tình cùng đối tượng ╮(╯▽╰)╭)…
Đây là những mẩu chuyện nhỏ, những kỉ niệm ngọt ngào mà hai người đã có cùng nhau trong suốt quãng thời gian hai năm Arthit chờ đợi Kongpob đi du học.Những cuộc đối thoại ngắn vì Kong bận làm đồ án, hay câu chuyện Arthit lại bị muộn giờ làm vì cái tật ngủ nướng, hay là Kongpob lại nũng nịu Arthit vì ngủ một mình không quen...Họ đã cùng nhau như thế, cùng xây dựng tình yêu ngày càng bền chặt cho dù họ đang ở hai nơi khác nhau.…
Không có gì là mãi mãi... Thời gian không là gì khi con người ta thay đổi. Khoảng cách quá lớn để níu kéo một người. Chúng ta sẽ mãi là hồi ức của nhau!…