Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,333 Truyện
(LCK, LPL)后悔 = Regret

(LCK, LPL)后悔 = Regret

693 62 3

Những con người ngu ngốc không nhận ra tình cảm sớm hơn. Sau này hối hận có vẻ đã qua muộn màng.KerGu"Tớ thích cậu""Xin lỗi"------------------------IkoDeft "Anh đừng đi mà...""Em biết em không thể níu kéo anh ở lại mà, đúng không"-------------------------Peaker "Không em nhắc Sanghyeok huyng đừng tin anh á""Anh biết rồi mà"--------------------------MorUm"Eo đồ dễ thương nài""Thỏ thỏ"--------------------------HendsRu"Nó vứt đồ ăn vặt của tao rồiiii""Đồ khỉ già"----------------------------ZeOn"Em có đặt gà với coca""Em đặt gà gì mà 70kw!!!"----------------------------Vicho"Con cá cơm của tôi giờ biến thành con mèo cam quậy phá rồi!!!""Ảnh vẫn đẹp trai như ngày nào"----------------------------Peyka"Sao ảnh khờ quá dị""Ai khờ cơ?"----------------------------Kết đã được thiết lập, mọi người có thể góp ý thêm về tình tiết cho idea của tui được hoàn chỉnh và hay hơnCảm ơn ạ…

Miếng Xoài Ung Thối Xin Dành Cho Cậu

Miếng Xoài Ung Thối Xin Dành Cho Cậu

22 4 1

Trích đoạn:"Sao Phúc lại đưa cho Thảo miếng xoài thối" tôi cau mày bĩu môi nhìn Quang Phúc - tên bạn trai ngốc nghếch của mình. Phúc cười tươi roi rói đáp lại:" Phúc thích ăn xoài lắm nhưng không thích phần thối đâu" " ... " đùa nhau chắc? Tôi có nghe nhầm không vậy." Bạn người yêu của tớ rộng lượng mà, đừng tức giận nhé "Nói rồi Phúc cầm miếng xoài rồi quay qua để vào tay tôi nũng nịu vùi đầu vào hõm cổ tôi.Thực sự bất lực với tên nhóc này quá."Thế cậu lại không biết Thảo cũng thích ăn xoài rồi" Phúc có vẻ ngạc nhiên bật dậy nhìn tôi."Ơ Phúc xin lỗi Phúc không biết-" xong bỗng dưng Phúc dừng lại một chút cứ như là đồ vật chết máy, tựa vai vào lưng ghế đằng sau. Còn đột nhiên cười khúc khích :"Mà biết Phúc cũng đưa Thảo miếng đấy thôi" Cậu cười nom rất vui vẻ rồi lấy trong cốc đựng xoài một miếng khác, đưa tay lại gần miệng tôi: "A nào"Tôi thiết nghĩ có lẽ nào mình học tập quá nhiều, đầu óc trở nên thiếu linh hoạt trong tình cảm nên tiêu chuẩn mới hạ thấp xuống như thế này? Nhìn trân trân cậu, mắt không rời, cố để cậu hiểu là tôi đang bất mãn. Nhưng cuối cùng thì tôi vẫn để cậu đút cho mình miếng xoài kia.Cảm thán trước cái ngọt lịm thanh mát trong khoang miệng. Mắt tôi mở to hơn khen ngợi" Xoài ngọt thật đấy ""Ê tự nhiên Phúc muốn đặt biệt danh""Nói nghe thử coi""Phúc là xoài bình còn Thảo là nhị xoài"" Cái gì khó nghe thế Phúc... "…

Syongseok - Căn hộ số 201 chứa bức tượng thiên thần

Syongseok - Căn hộ số 201 chứa bức tượng thiên thần

121 22 2

Căn hộ 201 chứa bức tượng thiên thần - Truyện ngắn số 4 từ tập "MƯA" "Song Eunseok là một nhà sưu tầm cổ vật, đem những báu vật anh kiếm được trưng bày trong các triển lãm quốc tế. Vào một buổi tối nồng nàn trong một sự kiện nghệ thuật, anh tình cờ gặp một điêu khắc gia nổi tiếng. Lời chào mời thẳng thắn của điêu khắc gia ấy khi nhắc đến tác phẩm của mình vừa nồng nhiệt vừa kiêu hãnh, như thể đang nâng niu trong tay một sinh linh thật sự. Đó là một bức tượng thiên thần, đôi tai chạm khắc mảnh như lông vũ.Không hiểu vì sao, Eunseok lại bị cuốn hút đến lạ. Mỗi lời vị điêu khắc gia miêu tả càng khiến anh thêm nóng lòng chiêm ngưỡng, để rồi bất ngờ bị thuyết phục bởi một lời hứa lạ lùng, rằng anh có thể mang tượng về trước với một cái giá chạm đáy, so với các tác phẩm trước đây, sau này khi có lợi nhuận trưng bày chỉ cần chia lại cho vị điêu khắc gia kia chút ít.Từ hôm ấy, anh hẹn lòng khi về nước sẽ tìm đến ngay căn hộ nơi điêu khắc gia ở để nhận lấy pho tượng thiên thần. Thế nhưng, cánh cửa số 201 vẫn đóng im ỉm. Những mật mã gửi đến tay anh lần lượt hóa thành con số sai lệch, như một trò đùa dai dẳng. Và rồi tin nhắn cuối cùng, ngắn ngủi mà ám ảnh, chỉ viết rằng pho tượng ấy từ lâu đã thuộc về anh."Paring: Sungchan x Eunseok. Warning: Mưa trong truyện nhắn số 4 tượng trưng cho nỗi nhớ người yêu. Độ dài: 3 phần…

[OneShot | KrisTao] Will You Marry Me?

[OneShot | KrisTao] Will You Marry Me?

696 46 1

Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…

Ranh Giới Mờ Nhạt

Ranh Giới Mờ Nhạt

34 2 1

Cả lớp vẫn đang học, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung được.Những lời giảng của cô giáo như chảy qua tai tôi, còn tôi lại không thể không chú ý đến Vũ.Nó ngồi ngay bên cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nó, cảm giác gần gũi đến lạ.Tôi đang viết vào vở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quay sang nhìn Vũ.Nó vẫn như thế, bình thản nhưng lại khiến tôi chẳng thể rời mắt.Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng trên tay mình.Lúc đầu, tôi tưởng mình chỉ mơ tưởng, nhưng không. Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng, lướt qua tay tôi.Trần Hoàng Thiên Vũ không hề nhìn tôi, nhưng có thể cảm nhận được cái nắm tay ấy, dù chỉ là chạm nhẹ thôi.Giọng nó cất lên, mang theo sự ngọt ngào không thể chối từ:- Nguyệt Anh,đừng làm ngơ tao nữa.Tao làm gì sai mà bạn không thèm quan tâm đến tao thế?.Tôi hơi giật mình, nhưng cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.Cái kiểu làm nũng ấy của Vũ...thật sự rất khó để từ chối.- Mày lại muốn gì nữa? Tự dưng làm nũng vậy là sao?.Mắt Vũ sáng lên, nó tiến gần hơn một bước, vẫn giữ cái giọng nũng nịu ấy:- Cái gì mà "tự dưng"? Tao chỉ muốn hỏi một câu thôi mà.- Mày không thể dành chút thời gian cho tao sao?.- Không.Trần Hoàng Thiên Vũ × Vũ Hân Nguyệt Anh…

Tớ Vẫn Ở Đây, Dù Đã Muốn Biến Mất Nhiều Lần

Tớ Vẫn Ở Đây, Dù Đã Muốn Biến Mất Nhiều Lần

6 0 4

Tớ không viết cuốn sách này để trở thành tác giả nổi tiếng.Tớ cũng không viết vì nghĩ mình có câu trả lời cho những người đang đau đớn.Tớ viết...Vì đã có quá nhiều đêm tớ cảm thấy mình chẳng thể tiếp tục.Vì đã có quá nhiều khoảnh khắc, tớ ước có ai đó hiểu được nỗi đau tớ giấu kín suốt bao năm.Vì đã có quá nhiều lần, tớ khóc mà không ai biết - và tớ mong sẽ có ai đó, chỉ một người thôi, thấy được nước mắt ấy qua những dòng chữ này.Tớ từng nghĩ mình đã quên.Từng nghĩ mình đã đủ lớn, đủ mạnh mẽ để không bị quá khứ níu lại nữa.Nhưng hoá ra... một số nỗi đau không cần gõ cửa vẫn tự tìm về, vào những ngày tâm hồn yếu đuối nhất.Tớ gọi cuốn sách này là "Tớ vẫn ở đây, dù đã muốn biến mất nhiều lần" - bởi vì thật sự tớ đã từng.Tớ đã muốn buông bỏ tất cả.Tớ đã nghĩ đến việc rời khỏi thế giới này nhiều hơn số lần tớ dám thừa nhận.Nhưng dù gì... tớ vẫn ở đây. Và nếu bạn đang cầm cuốn sách này, có thể bạn cũng đang cố gắng ở lại.Tớ không biết bạn là ai.Tớ không biết bạn đã trải qua những gì.Nhưng nếu bạn đang buồn, đang cô đơn, đang lạc lối - thì xin hãy tin rằng bạn không một mình.Cuốn sách này không có kết thúc đẹp.Nó không dạy bạn cách sống tích cực, cũng chẳng hứa rằng mọi chuyện sẽ ổn.Nó chỉ là một nơi bạn có thể nghỉ chân, thở ra, và thấy nhẹ lòng vì có ai đó cũng đang vật lộn như bạn.Nếu một chương nào đó khiến bạn khóc, khiến bạn nhớ lại điều mình đã cố quên - tớ xin lỗi.Và cũng cảm ơn bạn - vì đã dũng c…

Can U Give Me Some Moaz [ Boy love | Girl Love ]

Can U Give Me Some Moaz [ Boy love | Girl Love ]

1 0 1

Rừng Lucinda có 1 cặp song sinh là đại công chúa Helen Bush và nhị hoàng tử Henry Bush. Trong lúc đi nghỉ dưỡng tại Lục địa Rishima tình cờ cứu được một người sói đang bị thương, nhị hoàng tử rủ lòng thương xót nên mang về hoàng cung chăm sóc." Raymond à đau quá, anh ôm em chặt quá. "" Nói đi tên em định đưa thư tình cho là gã nào? " Cặp mắt Raymond đỏ ngầu. Sau khi đi khiêu chiến ma tộc xong, nôn nóng đi về phòng Henry để được cậu ôm ấp ai mà ngờ cậu khoe rằng mới viết xong thư tình cho gã nào đó, nhờ hắn đọc giúp nêu cảm nghĩ. Hừ ai mà thèm đọc. " Hức, ngốc. Người ta đã ám chỉ tới mức đó mà vẫn không hiểu, thư tình là viết cho anh đó, đồ người sói chậm hiểu. Hức, trời ơi buông ra đi đau quá đi mất. " Tinh linh cứ 5 người là có tới 3 người da thịt cứ như thuỷ tinh, dễ đau dễ vỡ. Huống chi nãy giờ Raymond cứ ôm chặt Henry làm cậu đau không chịu nổi. Dù có đần độn tới đâu thì ai nghe đến đây cũng hiểu người Henry thích là anh. Raymond trực tiếp đơ luôn, chỉ biết theo bản năng mà ôm khẽ lại người trước mặt vì cậu kêu đau. Anh bế cậu lên giường, bản thân thì quỳ xuống dúi đầu vào lòng cậu." Sao lại khóc, có ai bắt nạt anh à? Để em giải quyết họ nhé. " Henry vuốt ve bộ lông của người thương. Mỗi lần Raymond làm nũng là lại hoá sói, dễ thương quá đi mất." Ừ, bọn ma tộc ý. "Ma tộc, một đám nằm lăn lóc bởi một đòn của Raymond - Mẹ nó, ai bắt nạt ai cơ chứ?" Được, mai em đem từng tên một quỳ xuống xin lỗi anh. "Raymond giương mắt nhìn cậu, người anh xem như trân bảo mà nâng niu.…

Hoàng Hậu Lười

Hoàng Hậu Lười

2,464 72 90

Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.rnChỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.rnSống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.rn[ tình cảnh 1 ]rn"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói.rn"Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?rn[ tình cảnh 2 ]rn"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi.rn"Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."rnMột tháng, có thể…

"Anh có xinh không?" - Pjm

14 2 2

Jimin - ban ngày là nam idol toàn cầu nóng bỏng trên sân khấu, ban đêm nũng nịu trong lòng bạn trai kém tuổi, mái tóc dài xoã tung, đôi môi ửng hồng bóng lịm. Ánh mắt anh long lanh, giọng nói mềm mại nỉ non "Em ơi... trông anh có xinh không?"…

Hờn dỗi - Thời Tinh Thảo

Hờn dỗi - Thời Tinh Thảo

834 49 5

Tên: Hờn dỗiTác giả: Thời Tinh ThảoNguồn: Tấn GiangTình trạng: Đang sáng tácChuyển ngữ: Tiểu BuzzThể loại: ngôn tình, Bác sĩ lạnh lùng cấm dục x Nhà thiết kế sườn xám kiều diễm, ngọt vănVăn án: Phó Ngôn Trí có tiếng là kẻ lạnh lùng, cao lãnh, cấm dục như núi cao phủ đầy tuyết không ai lay động được nhất bệnh viện này.Bắt đầu từ một ngày nào đó, phòng làm việc Bác sĩ Phó thường xuyên có bóng dáng một mỹ nhân yêu kiều môi hồng da trắng mặc sườn xám lui tới.Ban đầu, các đồng nghiệp ai nấy đều sôi nổi đặt cược, không quá một tháng cô sẽ bị Bác sĩ Phó từ chối, và sẽ không bao giờ bước được nửa bước vào khoa của họ nữa.Một tháng sau, cô vẫn còn đến.Ba tháng sau, có đồng nghiệp nhìn thấy cô và Bác sĩ Phó kề tai nói nhỏ. Lúc bước ra, sau tai Bác sĩ Phó in vết son môi sặc sỡ, mờ ám không thôi.Một năm sau, cô và Bác sĩ Phó cùng đi lĩnh chứng nhận kết hôn.Quý Thanh Ảnh theo đuổi Phó Ngôn Trí, cô thích nhất là dùng đủ loại lời âu yếm chọc ghẹo anh, nhìn tai anh dần đỏ lên, nhưng người thì vẫn cứ bất vi sở động (không động đậy).Sau này, Phó Ngôn Trí đem những lời âu yếm kia dùng hành động toàn bộ trả lại cho cô, chọc đến cô mặt đỏ tía tai.Mới đầu, Phó Ngôn Trí cực không thích những người nũng nịu, nhưng cuối cùng người anh yêu nhất lại là Quý Thanh Ảnh với dáng vẻ hờn dỗi kia. Bất cứ khi nào, chỉ cần liếc mắt một cái thôi cũng khiến anh đắm chìm.…

Trọng sinh về thời niên thiếu của chồng quá cố

Trọng sinh về thời niên thiếu của chồng quá cố

2,391 99 180

Trong mắt người ngoài, Hứa Tế Thanh lạnh lùng, ít nói, là ngôi sao chói mắt mà gia thế hiển hách, dựa vào kỳ tích vượt nghịch cảnh mà đổi đời, có thể cưới cô vào lúc tàn nhẫn nhất - đó là số phận tốt đẹp mà Tô Hạ phải tu tám kiếp mới có được.Chỉ có Tô Hạ mới biết, Hứa Tế Thanh là một kẻ điên.Cô không thích ánh mắt âm u của anh, không thích dục vọng khống chế bủa vây khắp nơi, càng sợ đôi tay gầy gò dần trở nên méo mó kia.Cho đến khi Hứa Tế Thanh chết để bảo vệ cô.Trăm tỷ gia sản đến tay, Tô Hạ lại bắt đầu mất ngủ.Mỗi lần giật mình tỉnh giấc, trong mơ đều là tiếng gọi cuối cùng của Hứa Tế Thanh:"Hạ Hạ", và gương mặt tuấn tú đẫm máu ấy• Nhắm mắt một cái, quay trở lại năm lớp 11.Gia đình Tô Hạ hạnh phúc trọn vẹn, cô vẫn là tiểu công chúa được mọi người nâng niu.Hứa Tế Thanh vừa mới chuyển trường đến Nhất Trung, đôi giày vải cũ được giặt đến bạc màu, lông mày ánh mắt nhạt lạnh.Anh sống rất khổ, nhưng chưa thể nhìn ra sự lệch chấp sau này.Không ai chịu ngồi cùng bàn với anh.Cô nắm chặt vạt váy, kéo chiếc ghế bên cạnh ra, lấy hết dũng khí mỉm cười với anh.Chồng đã mất của tôi,lần này, hãy sống cho thật tốt.Lớn lên rồi,không được trói buộc em nữa đâu.…

Xuyên Nhanh: Đoạt Người Đàn Ông Của Cô Ta, Thì Đã Sao?

Xuyên Nhanh: Đoạt Người Đàn Ông Của Cô Ta, Thì Đã Sao?

27,049 551 59

💌 Thông báo nhỏ xinh dành cho cả nhà 💌Mình có nhận donate để "hối chương" và cũng như động lực để mình thực hiện tác phẩm 🫶📌 STK: 070709092003 - Sacombank📌 Nội dung chuyển khoản: Tên truyện bạn muốn đẩy chươngCảm ơn mọi người đã luôn đồng hành và ủng hộ mình 💖Giới thiệu:(Vô tam quan + thuần mê hoặc + tâm cơ sâu kín + vạn người si mê + đoạt ái ngang nhiên + sảng văn + không CP cố định)Cướp bạn trai của cô thì có là gì?Hứa Nhiêu khẽ cười:"Chẳng là gì cả... vì thứ tôi muốn, đâu chỉ có một mình hắn."Nàng khẽ nâng tay, chẳng phải để cúi mình nhận lỗi, mà chỉ thong thả buông một câu nhắc nhở, như gió thoảng qua tai: "Bản lĩnh của cô... còn chưa đủ tư cách sánh cùng tôi".Một lần ngoài ý muốn, gánh thay kiếp nạn của kẻ khác, Từ đó, yêu hoa sơn trà hóa thân thành mỹ nhân khuynh thế.Hãy xem Hứa Nhiêu làm thế nào, dùng nụ cười làm mồi, lấy dịu dàng làm lưới, đem lòng người xoay vần trong lòng bàn tay.【Thế giới 1】Nữ giáo viên dịu dàng như nước, chỉ cần một ánh nhìn, một nụ cười... đã đủ khiến trái tim của vị phú hào bạc tỷ hoàn toàn thất thủ.(1v2, không sạch)【Thế giới 2】Xuất thân đỉnh cấp, dung mạo tuyệt sắc. Ngươi nói muốn trao ta ngôi vị tôn quý nhất . Vậy thì ta... tự mình đoạt lấy cả thiên hạ.【Thế giới 3】Nữ sinh đại học, tra đến mức không chịu trách nhiệm.Còn vị thiếu gia hào môn kia... lại vì nàng mà rơi nước mắt, níu kéo không buông.⚠️ WarningTruyện dịch theo sở thích cá nhân, văn phong thiên về ngôn tình kịch tính, tam quan không chuẩn, nữ chính ác nữ điển hình.Kh…

Chiếm Hữu Ác Liệt

Chiếm Hữu Ác Liệt

1,030 28 19

VĂN ÁN ĐẦY ĐỦ Ở CHƯƠNG 1CHIẾM HỮU ÁC LIỆTTác giả: Tiểu Hàm Tiên【Chim nhỏ siêu nũng nịu, tinh nghịch x Daddy lai Tây ôn nhu, chiếm hữu cao lại còn thích "cưỡng ép yêu"】【Mỹ nhân ngốc nghếch vs Ông chú Tây "hệ Daddy" chiếm hữu kiểm soát cao.】Nhãn nội dung: Đô thị, Hào môn thế gia, Duyên phận tình cờ, Lãng mạn phương Tây, Ngọt văn, Đời thường.Song C | Trâu Già Gặm Cỏ Non (8 tuổi) | Chiếm Hữu | Lai Đức - Ý Ghi chú nhân vật• Nữ chính: Người thừa kế khách sạn siêu sang Macau, con gái độc nhất được cưng chiều (đoàn sủng), đơn thuần đáng yêu biết làm nũng, nhưng vẫn gánh vác được trọng trách ~ Nhân cách tốt đẹp, ẩn giấu cực nhiều kỹ năng.Giai đoạn mất trí nhớ cực kỳ bám nam chính, rất trẻ con, vì não bộ trống rỗng nên quên mất nhiều kiến thức bình thường, tâm lý cũng rất thiếu cảm giác an toàn, sẽ cực kỳ cực kỳ ỷ lại vào nam chính. Cô coi nam chính vừa là ba, là mẹ, là chồng, là vật sở hữu riêng. Nữ chính là một cô nhóc mê sắc mà không tự biết. (Cầu xin 🥺 đừng chê nữ chính IQ thấp, mọi người có thể tìm hiểu về người bị mất trí nhớ thật sự nhé!)• Nam chính: Đúng chuẩn nam đức "chồng người ta", chung thủy tuyệt đối. Tóc vàng mắt xanh, cao 1m90, cơ bắp săn chắc, lai Đức - Ý, đàn ông trưởng thành, siêu siêu siêu siêu giàu. "Phần cứng" ngoại hình-kỹ năng đỉnh cao.• Thể loại: Song khiết (Sạch). Tình yêu dị quốc, trâu già gặm cỏ non (hơn 8 tuổi, 21x29), có thể sẽ ngược nam chính nhẹ nhàng một chút ~ Tổng thể là một chiếc bánh siêu ngọt.…