Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tập duyệt sân khấu xong, 2 người bước vào phòng đó chính là Cục Bông và Tiểu Hổ, Nguyên Nguyên vì bận công chuyện nên phải ra ngoài làm một số việc. Cửa khép lại,2 người bắt đầu học bài, trò chuyện vui vẻ, Tiểu Khải cầm trong tay con Kuma yêu dấu của Thiên Thiên và nói:-Em thử đoán xem trong tay anh có gì này!Thiên Thiên bắt đầu hoài nghi,cố gắng nhìn sau lưng Khải.Thấy được con gấu bông Thiên Thiên lao nhanh về phía Khải suýt lấy được con Kuma thì Tiểu Khải nhanh tay hơn, đưa cái tay cầm con Kuma ra xa.Cục Bông giận dỗi.Tiểu Khải nói:-Em thử nũng nĩu xem nào rồi anh sẽ trả con gấu bông cho emThiên Thiên đỏ mặt nhưng cũng phải chịu thua Tuấn Tuấn , cậu bắt đầu nũng nĩu.Nhìn khuôn mặt trắng trẻo, hai má hồng hòng đến dễ thương.Tiểu Khải thấy Thiên Thiên đáng yêu quá liền đưa con Kuma cho Thiên Thiên rồi nựng hai cí má phúng phính của Cục Bông.Cục Bông còn giận chuyện ban nãy nên né cái nựng má của Tiểu Khải.Khải thấy vậy liền áp sát Thiên Thiên nói:-Em lại giận anh à, bé con dễ thương của anh!Thiên Thiên càng lùi ra sau thì Tiểu Khải càng tiến tới gần hơn.Khi hết chỗ ngồi vì ghế không có chỗ dựa lưng nên Thiên te ra sau đồng thời Khải cũng té theo (Bịch!!!!)Hoàn cảnh bây giờ là Khải nằm đè lên Thiên,Khải dùng tay nhấc thân mình lên và nhìn Thiên một hồi lâu. Thiên Thiên từ từ mở mắt.Tiểu Khải có chút rung động,hạ người xuống thấp hơn đặt môi mình lên môi Tiểu Thiên, lướt môi nhẹ nhàng qua môi Thiên,Tiểu Thiên hoảng hốt lấy tay đẩy Khải ra nhưng bị Khải ép chặt đến nỗi không dứt ra được nữa.Tiểu Khải bỗng cắn nh…
Cuộc sống lắm thứ bộn bề lắm chứ, vì thế ta thường quên đi những thứ vốn dĩ ta cần trân trọng và bảo vệ, thay vào đó lại nâng niu những thứ mà ta không cần. Câu chuyện này không phải của riêng tôi, là của bạn, là của một ai đó, là của chúng ta.Cre pic: Người Đá…
tác giả : y thiên nguyệt hạ Đoản: Ngàn năm đợi chờ chỉ vì một cái ngoái đầu của người Vì người dù chịu ngàn đao phủ xuống, Giam cầm ngàn năm dưới vực sâu ta cũng nguyện Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình Người chẳng màng ta tiếc thương Ngọc nát đá tan , giờ chẳng gì níu kéo Chỉ mong kiếp sau nơi trần thế ta được yên bình Trích đoạn : - Tướng công, chàng có thấy khế ước ta để đâu không? - không biết! - chàng nói thế mà được à, đó là hôn thư của hai nhà Bạch Ninh mà, là hôn thư của ta và chàng đó! - tìm làm gì , đằng nào chúng ta chả hòa ly. ( ****hòa ly= ly hôn đó mọi người ******)…
Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!”Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!”Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!”Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!”Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!”Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!”Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!”Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!”Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”…
Tác giả: Mạn VânThể loại: Hiện đại, tình cảm, ngược, sủng, HE.Người ta nói, hôn nhân là nấm mồ chôn tình yêu. Em đã từng ngây ngô tin rằng người ta nói đùa, hoặc có chăng là vì người ta chẳng tìm được đúng người mà thôi. Và rồi, sự thật đã tàn nhẫn đánh đổ sự ngây thơ đến ngốc nghếch ấy của em khi anh - người chồng mà em hết mực yêu thương và tin tưởng - lại nhẫn tâm cho em một vết thương chí mạng khó có thể chữa lành. Em nói với anh, em không còn muốn níu giữ một trái tim không thuộc về mình. Anh im lặng, không níu kéo lời nào, ký vào tờ giấy chấm dứt sự ràng buộc vốn đã chẳng còn bền chắc của chúng ta.Gương vỡ sẽ chẳng thể lành, tình tan làm sao hàn gắn? Liệu rằng có ngày nào đó, chúng ta sẽ hối hận chăng? Vì một cuộc gặp gỡ bất ngờ, vì một quyết định quá vội vàng, và vì một cuộc hôn nhân chẳng thể vun vén?…
Và thế, một chuyện tình vô cùng sến sẩm của chàng trai giàu có luôn cáu kỉnh nhưng có tấm lòng tốt bụng của Đỗ Tuấn và cô nàng dễ thương nũng nịu Hồng Ngọc. Hai người có trở thành một cặp hoàn hảo không? Hãy đọc truyện của Zyn nhé!…
Hyn có đọc truyện anh Thiên Vũ đóng nam phụ😭😭😭 Chàng trai ấm áp ấy lại có cái kết buồn lòng 🙂. Nên quyết định viết phần riêng cho anh chỉ để đỡ nuối tiếc❤ landauviettruyen🙂 ai không thích có thể next. Mình không níu kéo...Cảm ơn các bạn đón đọc hoặc cũng có thể chỉ mình hyn đọc 😂😂…
Chỉ là viết cho vui, hè không gì làm, như đã nói : mình chỉ viết cho vui thôi! Các bạn thấy không hay thì cmt, đừng chửi hay chọi gạch đá, nhà mình có rồi không muốn lấy thêm. Pass : VOTE níu thấy hay Cmt níu dở ( các cậu cứ nói thật nhe, mình ko buồn đâu) 😇😇😇😇😇😇…
Tôi đi du học tại hàn và sống cùng với 1 người bạn học chung trường đại học của tôi. Và tôi biết rằng anh ấy tuy nhìn có vẻ khó gần nhưng bên trong rất ấm áp. Từng ngày sống chung và gặp nhau trên trường đã khiến anh ấy có tình cảm với tôi, sau đó tôi được anh ấy theo đuổi và tôi đã thấy vẻ nũng nịu mà trước giờ chưa được thấy ở anh ấy…
7 năm! Từng nói, từng cười, từng yêu... Chỉ là... đã từng mà thôi. 7 năm thanh xuân chỉ có duy nhất mình anh. Anh vẫn luôn như vậy, chưa từng tin tưởng em. Vì câu nói của cô ấy, chúng ta.... đã đánh mất nhau. Thời học sinh, ngày ngày bên nhau, cùng học, cùng chơi. Lớn lên, cùng nhau cố gắng, đi sớm về muộn, chăm chỉ kiếm tiền chỉ vì.... muốn nhanh chóng được ở bên nhau. Lúc anh nói chia tay, em không níu kéo, vì em biết... chúng ta đã không thể quay trở lại như trước kia được. Giữa chúng ta có khoảng cách quá lớn, một là cô ấy... hai là... bệnh... của en. Mặc dù, sáu tháng còn lại... muốn ở cạnh anh thật nhưng nếu anh không cần... thì thôi. Ngoài chúc phúc cho anh và cô ấy, em không biết nên làm gì. Cô ấy nói, do em nên cô ấy mới bị mù... không hề.. em chưa từng làm. Dù không phải em.. nhưng đôi mắt này.. em sẽ hiến cho cô ấy. Sau này không còn em bên cạnh anh nhưng đôi mắt này vẫn có thể dõi theo anh Chí Khanh, tạm biệt! Chúc anh hạnh phúc ..... Biết rõ mọi chuyện, biết cô đã mất, liệu anh sống thế nào? Anh có hối hận vì những chuyện mình làm không? Anh làm tổn thương cô nhiều như vậy... liệu anh có từng đau khi cô như vậy không? Anh có phải trả giá cho những gì mình làm không? Anh... mất cô thật rồi!!…
Giữa Lạc Thủy thành - có một gia tộc: Lâm thị. Tại nơi ấy, Lâm Thừa Phàm ra đời.Hắn không phải thiên kiêu, không mang linh căn hiếm có, càng không được trời ưu ái.Không thần binh hộ thể, không lão quái chỉ đường, không đại cơ duyên nghịch thiên ngay từ đầu.Chỉ có một gia đình yêu thương,một người cha gánh vác gia tộc giữa áp lực bốn phía,một người mẹ dịu dàng nhưng kiên cường,và một muội muội là sợi dây níu giữ nhân tính giữa thế giới tu hành lạnh lẽo.Từ Nội Khí đến Luyện Khí,từ Trúc Cơ Nhân đạo đến Kim Đan hữu hạn,Lâm Thừa Phàm từng bước tiến lên bằng cảm ngộ, tích lũy và trả giá.Hắn sẽ thua.Thua trước thiên tài.Thua trước thế gia.Thua trước những kẻ sinh ra đã đứng cao hơn hắn rất nhiều.Nhưng mỗi lần ngã xuống, hắn đều đứng dậy.Bởi hắn hiểu rõ một điều:Linh căn không quyết định tất cả.Thiên đạo vô tình, nhưng chưa từng phong kín mọi con đường.Còn Lâm Thừa Phàm -hắn sẽ bước đi giữa hai giới,từng chút tích lũy, từng lần sinh tử tôi luyện,Đây là câu chuyện về:một người bình thường tu tiên,một con đường không lối tắt,và một lần lật bàn khiến cả thế giới phải e sợ.…
Đây là nơi để các quotes, hình ảnh, GIF, video,.... của chúng tớ. Nếu các cậu không thích thì cứ việc clickback mà đi, chúng tớ cũng không níu kéo một ai cả.…
một chú bé cô nhi nghèo ,không nơi nương tựa.Một lần nọ,cậu tìm đến sài gòn nhưng không may bị lạc.Nhiều chuyện trớ trêu đã xảy ra với cậu nhưng cho đến khi cậu gặp được những người bạn thật sự và ...1 cô gái...…
Một câu chuyện tình ngọt ngào giữa cô tiểu thuyết gia và chàng diễn viên.__________________________________ Nếu như năm ấy em cố chấp với cuộc tình này hơn một chút, anh hạ mình níu kéo em một chút, có lẽ chúng ta đã không bỏ lỡ nhau.Mùa hạ năm ấy trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ, anh chỉ cần quay lưng lại cười một cái đã khiến em hoảng loạn cả thanh xuân.."Anh đi rồi lại mang cả mùa hạ nắng rực rỡ của em đi theo. Anh quá đáng như vậy nhưng lại khiến em yêu anh đến chết đi sống lại. Thiên Minh, anh còn yêu em mà, phải không?""Anh từng nghĩ rằng em ngốc như vậy, phiền như vậy, em rời đi cũng tốt. Nhưng mà.. anh sai rồi. An Nguyệt, anh nhớ em."Alie.…
Vương Quốc Dicnonius -Vương Quốc Xinh Đẹp Và Thịnh Vượng. Đồng thời nơi đây là cội nguồn của ma thuật. Nơi đây được cai quản bởi bốn vị thần : Ma Thần Vương Devolis Thiên Thần Vương Aatrash Tinh Linh Vương Celeste Nhân Vương DadelrusHọ là con trai của nữ giáo hoàng Neobastra. Trước khu chết , bà đã giao thiên mệnh bảo vệ vương quốc cho bốn người con trai. Bốn người anh em quyết định lập một giao ước để cả bốn chủng tộc chung sống. Nhưng họ lại rơi vào lưới tình của một cô gái có tên là Historia . Vì tranh giành cô gái ấy mà họ đã phá bỏ giao ước . Chiến tranh xảy ra. Bằng cách xen vào cuộc chiến và phong ấn bốn người họ , cô gái ấy đã kết cuộc chiến. Nhưng để làm được điều kì diệu ấy, cô đã phải hi sinh bản thân. Sau hàng nghìn năm, phong ấn đã bị phá bỏ. Thanh thánh kiếm năm xưa vẫn còn nhưng không ai xứng đáng cầm nó. Liệu cô gái kia có 1 lần nữa xuất hiện…
Đường chỉ đỏ xuyên suốt mạch truyện là Tình lứa tuổi học trò giữa hai con người xa lạ, Sinh Khanh và Trần An vốn chẳng để đối phương vào mắt, chỉ là người dưng qua đường.•• Người hoà mình với vô biên, tươi vui và sôi nổi như Khanh tuy thế lại dần chú ý vào người bạn học cô quạnh giữa đám đông - An, Sinh Khanh nảy sinh tâm ý làm thân, dần đặt chân qua ranh giới của Trần An. Những hành động nhẹ nhàng cùng với hơi ấm nhỏ nhắn len lỏi vào sâu nội tâm ẩn ức, bản hoà âm của tình yêu được cất lên, ngọn lửa hồng được thấp sáng. An càng hoài cảm về Khanh nhiều đến lạ, cậu đối xử với Khanh dịu dàng, từng chút lấn qua giới hạn bạn bè. Khanh tinh ý nhận ra quan hệ đồng bằng này đi quá xa, cậu quyết định quay đầu và trốn tránh khỏi An, để cậu ta lần nữa một mình hư vô trống rỗng. ••An bứt phá từng bức tường lửa mà Sinh Khanh đã xây nên, vươn tới nâng niu Khanh vào lòng, cuối cùng bộc lộ tất cả tiếng nói ẩn chứa trong mình, trái tim nhỏ rung ngân từng nhịp với mọi đau buồn, nhớ nhung....•••Liệu rằng Sinh Khanh có thấu hiểu được tâm tình của An? Hơn nữa Khanh có khoảng khắc nào rung rinh được tiếng tơ lòng không??°°Tình thương vô bờ của hai kẻ có tình sẽ về đâu khi ở thời đại những ước lệ tượng trưng trị vì, nơi luôn tìm cách dồn nén, áp bức con người vào đường cùng ngõ tận bằng những tục lệ cổ hũ, thối nát không có tình thương.Bản giao hưởng của hai trái tim sẽ khắc họa nên một câu chuyện hoàn chỉnh…