Thanh xuân _ 春天
Những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy có thể giống cơn mưa rào hay chuyến tàu chóng đến vội đi, nhưng nó sẽ mãi là ký ức tuyệt đẹp chẳng thể phai mờ... ❤🍀…
Những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy có thể giống cơn mưa rào hay chuyến tàu chóng đến vội đi, nhưng nó sẽ mãi là ký ức tuyệt đẹp chẳng thể phai mờ... ❤🍀…
Các tác phẩm của bản thân phải luôn được nâng niu, dịu dàng. Nếu muốn có một bộ cánh kiêu sa, lộng lẫy cho đứa con tinh thần của mình thì đừng ngần ngại mà đến với Shell Team. Team chúng tớ luôn sẵn sàng phục vụ hết mình.Bìa edit bởi Mạt| shell_team.…
Diệp Khuynh Thành vốn là nữ sát thủ của thế kỷ 21 bị đầu thai vào gia đình nhà họ Diệp uy danh lừng lẫy. Thật không may, vừa mới chào đời, cô đã mang hình hài xấu xí và trên người bốc mùi hôi thối khiến ai cũng dè bỉu xa lánh. Duy chỉ có cha cô- Diệp Chấn Thành hết mực yêu thương con gái. Kẻ thù của nhà họ Diệp đã giết hại ông nội cô và toàn bộ mọi người trong gia tộc, cha cô và anh họ cô ở chiến trường nên thoát nạn, cùng tìm đến lão tổ tông nhà họ Diệp để tu luyện kiếm pháp. Diệp Khuynh Thành tuy tuổi nhỏ nhưng do có năng lực thiên bẩm, và với sự giúp đỡ của Lam Tố- chàng trai thần bí vô cùng tài giỏi, đã vượt qua bao khó khăn hiểm nguy ở chốn đầy rẫy yêu ma quái thú Thực Nhân Cốc, Hồng Hoang, đã trở thành một kiếm vương tài giỏi. Vì sao Lam Tố lại không quản ngại tính mạng hết lần này đến lần khác bảo vệ che trở Khuynh Thành? Vì sao nhà họ Diệp hết mực trung thành với chiều đình vẫn bị chiều đình hủy diệt? Diệp Chấn Thiên bị chúng kịch độc, liệu Khuynh Thành có tìm được Ngũ Độc Thú chỉ có trong truyền thuyết để giải cứu cho người cha thân yêu của cô? Có những mối hiểm nguy nào đang rình rập đợi cô ở phía trước? Liệu cô có thể trái đạo trời lên được tiên giới bình an để trùng phùng với Lam Tố?…
Trailer : Duyên Phận Ngày nàng bước lên kiệu rước phi về phủ tướng quân . Đại hỉ của nàng mà lòng ta không vui . Tâm Nhi ... Ta hối hận rồi , thực sự hối hận rồi Nếu ngày đó ta không gặp nàng ... Không hẹn ước với nàng ... Không qua lại với nàng ... Thì có lẽ tâm ta không nặng tình như bây giờ .Bóng dáng nam tử vận hắc y chạy theo kiệu rước phi đẹp lộng lẫy , cờ hoa võng lọng trải khắp lối đi quanh hoàng cung nguy nga lộng lẫy . Dường như kiệt sức , hắn ngã quỵ xuống đất mà tuyệt vọng , kiệu đã đi xa . Hắn chống tay xuống nền gạch lạnh buốt được khắc chạm hình rồng tinh xảo mà rơi lệ , cánh tay đưa lên như cố níu kéo cái gì đó , bờ môi trên khuôn mặt tuyệt đẹp của nam tử gọi tên nàng thật lớn . Tiếng gọi sao mà bi ai , buồn thương đến sầu não , nhưng kiệu đã xa rồi nào còn nghe thấy nữa . Tuyệt vọng , hắn khẽ thì thầm tự hỏi : " Tâm Nhi , kiếp này hữu duyên vô phận , kiếp sau liệu nàng có giữ đúng hẹn ước chăng ?" - Nhân vật thuộc Fushigi no futagohime nhưng sẽ có biến tấu tên nhân vật a~ Cụ thể là : + Rein : Tiểu Tâm . + Fine : Tiểu An . + Shade : Ẩn Phàm . + Bright : Ngọc Quang . + Còn một số nhân vật phụ khác nhưng không giới thiệu bây giờ , mất hay ~ - Văn án sẽ có sau a~ P/s : Tác giả ngu văn nhưng thích chém gió , không hay nhưng cứ chém gió .…
- Trương Quý Vi - cô con gái độc nhất nhà họ Trương. Yêu chiều nâng niu như báu vật, được nuôi dạy không một sự lễ nghi hà khắc nào. Từ nhỏ chưa một lần được bước chân ra khỏi biệt phủ, là một món đồ xinh đẹp được bao bọc bởi hàng trăm lớp.- Kỷ Du - cháu trai ông trùm giới hắc đạo. Lãng tử ăn chơi phóng đãng, trốn tránh kế vị. Từ nhỏ đã bị cha mẹ huấn luyện không khác gì một con dã thú, che đậy răng nanh bằng môi trường của một kẻ vô dụng. - Bọn họ gặp nhau thế nào ? an ủi nhau ra sao ? là yêu hay thù ? ... Tất cả đều sẽ được làm sáng tỏ.…
Jupiter Wind Augustus là một thiên tài toàn năng nghìn năm có một ở Trái đất, với IQ đo được cao nhất lịch sử loài người là xấp xỉ 500 điểm IQ.Nhưng tiếc thay đứa con của Athena chưa cống hiến cho nhân loại được bao lâu đã ra đi mãi mãi. Vào một ngày trọng đại của đời mình Jupiter đã đột ngột ra đi vì bị ám sát bởi bọn khủng bố do nghi ngờ cậu giúp quân đội Hoa Kỳ phát triển vũ khí.Vốn nghĩ mình đã không còn trên cõi đời này nữa, nhưng khi mở mắt ra sau một giấc mơ dài cậu đã chuyển sinh sang thế giới khác.…
Có thể ở một thế giới nào đó thật sự tồn tại cái tình yêu mang tên " Thiên trường địa cửu". Nhưng ở thế giới của tôi cái khái niệm đó thật sự xa vời. Người ta có thể yêu nhau, thề sống chết bên nhau nhưng người ta cũng có thể quay lưng, có thể phản bội. Đã từng có một ai đó nói với tôi rằng "ước định chính là để phá hủy". Khi yêu, người ta sẽ hứa hẹn thật nhiều, sẽ nâng niu và trân trọng người đó như trân bảo quý hiếm. Nhưng hết yêu rồi, thì tất cả cũng chỉ còn hai chữ " đã từng". Tôi chưa từng trải nghiệm qua đâu. Nhưng cái tôi thấy thì chính là như vậy đấy. Có thể đó chỉ là một khía cạnh của tình yêu, sẽ còn có mặt khác nữa. Có thể sẽ có rất nhiều người yêu và hạnh phúc. Tôi không phủ nhận tình yêu. Bởi thực tế dù là mối tình đẹp hay xấu nó đều có ý nghĩa riêng của nó. Yêu là cuộc trải nghiệm của cả hai người. Cho dù cuối cùng có ra sao thì ít ra bạn cũng từng có thời gian hạnh phúc. Gặp nhau là do "duyên phận" chúng ta có duyên đi chung một đoạn đường cho dù không đến cuối cùng nhưng đã từng đi bên nhau không phải sao?…
Au : @DanNch_FelwCata : Pink , Ngược...,Dis : Toy nghiện đam mỹ và trong đó cũng có cả Vkook :'> Gặp nhau , yêu nhau , hận nhau , dằn vặt nhau , đến bây giờ , em chỉ muốn hỏi , tại sao tình yêu của chúng ta lại khó khăn như vậy? Tại sao muốn đến với nhau mà tâm can cứ níu kéo lại? Tại sao em yêu anh mà cũng hận anh? Rốt cuộc thì em chỉ mong tình yêu của chúng ta như bao người , nhưng đó...chỉ là một tia nắng giữa một bầu trời đen tối...nó , như trong thâm tâm mỏng manh của cậu vậy , nó...chỉ đang chờ đám mây kia che khuất...hoặc là , đang chờ người đến giải thoát..,Update : 13/8/2017Complete :…
Nắm tay anh đi , anh sẽ cho em những thứ em từng ước ... Nắm tay anh đi , anh sẽ nâng niu , dìu dắt cho em từng bước !Biết đôi ta sẽ mâu thuẫn nhưng vẫn sẽ đi cùng hướng ...Chỉ mong sóng gió qua đi anh và em vẫn đi chung đường !…
Xin lỗi các bạn về sự thiếu muối.…
Đường đường là vua của Đại Quyền, vậy mà Huyền Cơ bệ hạ lại phải lòng một kỹ nam ở chốn thanh lâu. Kỹ nam tính cách vô cùng gian xảo, không biết hắn đã dùng chiêu trò gì, lại có thể độc chiếm được sự sủng ái của bệ hạ. Nhưng hình như, thân phận của hắn không chỉ đơn giản như thế... Nhìn nam nhân đang ân cần giơ thìa cơm đến gần miệng mình, Huyền Cơ trong mắt nổi lửa giận, đưa tay hất bay thìa cơm sang một bên, nàng tức giận mà quát lớn. "Tề Dực, thân phận thật sự của ngươi là gì? Mộc Lang là chiến quốc đáng sợ như thế nào chứ, một kỹ nam không thể nào nắm trong tay binh phù điều khiển cấm quân của Mộc Lang!" "Bệ hạ nói đùa rồi, chỉ một binh phù nhỏ bé mà thôi, thứ ta thật sự muốn nắm trong tay là cả thiên hạ!" Tề Dực nhẹ nhàng nâng niu bàn tay nhỏ của Huyền Cơ, còn cẩn thận lấy khăn lau đi đồ ăn dính trên tay nàng, sau đó đưa lên môi nhẹ thơm một cái, miệng nở một nụ cười gian xảo "Và cả nàng".…
Thế gian tương truyền, uyên ương là loài kết bóng sum vầy, trọn kiếp chẳng lìa, nên thành biểu tượng của ái tình thuần khiết, sống chết có nhau.Người đời thường lấy đó làm lời nguyện thề, ước mong duyên nợ keo sơn như đôi chim dưới sóng nước biếc.Thế nhưng, giữa cõi hồng trần mịt mùng, há có phải tình nào cũng xuôi thuận? Lại cũng có những mối duyên đẫm lệ, vừa nửa đường đã hóa thành ngang trái, gieo bao đoạn trường."Mộng uyên ương" - chỉ là giấc mơ u ẩn của kẻ si tình, níu giữ hình bóng đã tan, để rồi trong giấc mộng ấy, càng yêu càng đau, càng thương càng lạc bước vào cảnh hoạ sầu nhân thế.…
'ê t/b chú bị bồ đá rùi giờ sao?''thế thì chú đợi cháu lớn thêm tí nữa nha!'…
"Vậy tôi cần bao lâu nữa để đợi cậu ?" Cậu ấy chạy theo tôi,tôi chào tạm biệt cậu.Cậu níu tay tôi,tôi... mặc dù tim không nỡ nhưng đành phải làm vậy vì tương lai của cậu.-"Nghe này,thanh xuân của cậu cần phải tiếng xa hơn nữa,nếu cứ như vậy thì..."- "Sao chứ ? Tôi hoàn toàn có khả năng lo được cho cậu...lời hứa khi xưa thì sao ? Đúng ! Cậu đã hứa với tôi rồi thì cậu phải ở lại"Nhìn cậu ấy đau khổ níu kéo tôi,tôi không nỡ đi,tim tôi đau quá..đau...thật sự đau..-"Lưu Phúc,năm đó tôi thật sự chờ cậu nhưng bây giờ...đã có người thay tôi chờ cậu rồi..chúng ta thật sự không phải là trẻ con nữa"- "Tôi thích cậu !"Tôi ngỡ ngàng nhìn cậu,giá như cậu nói sớm hơn một chút...có phải là...tôi chờ câu nói này hơn 10 năm rồi...-"Lưu Phúc,tôi thật sự xin lỗi cậu,tuổi trẻ khi yêu được đến bây giờ gọi là thanh mai trúc mã còn tình yêu không được chấp nhận...tôi gọi đó là thanh xuân"Mắt tôi ươn ướt nhìn cậu đang cuối mặt...…
Một người lạnh lùng, con nhà giàu và đặc biệt phải hết sức đẹp trai thì được gọi là nam thần. Liệu nam thần có nhất thiết phải yêu một cô tiểu thư , nũng nịu hay chảnh đến dễ... ghét không hay là rung động trước một cô gái hết sức bình thường thậm chí là bánh bèo hậu đậu nhưng có một thứ gì đó gọi là "đặc biệt"..... Cô nàng ngổ ngáo đanh đá Nguyễn Vân Nhi và nam thần Trần HẠo Thiên... câu chuyện bất ngờ gì đến với 2 người này.. .đón đọc nhé!!! Giới thiệu nhân vật: - Nguyễn Vân Nhi: dễ thương , tốt bụng , hiền lành vào những lúc không đanh đá ^_^ - TRần Hạo Thiên: miêu tả bằng chữ " nam thần " là đủ - Hàn Diệp Linh: BẠn thân trí cốt của Vân Nhi, tính cách trẻ con, mê zai. - Đường Trang Nhung : hotgirl có tiếng, nhưng thường được gọi với tên " hotgirl son phấn". Người mà Diệp Linh ghét nhất.…
Năm mười bảy tuổi - cái tuổi mà người ta dễ rung động, dễ tin, cũng dễ đau lòng. An Nhiên gặp lại Ngô Thiên Phong trong một buổi chào mừng học sinh mới ở ngôi trường cấp ba nơi cô theo học. Cậu - người bạn từng ngồi cùng lớp học thêm Toán ngày xưa, nay lại bất ngờ bước vào cuộc đời cô lần nữa, như một sự sắp đặt của số phận. Họ từng lạc mất nhau suốt hơn hai năm. Và rồi tái ngộ, trở thành bạn cùng lớp, cùng trực nhật, cùng cãi vã vì những điều nhỏ nhặt... Từng chút, từng chút một, khoảng cách được lấp đầy bằng những nụ cười, ánh mắt ấm áp và những rung động đầu đời. Tình yêu của họ đẹp, trong trẻo, nhưng cũng đầy sóng gió. Có những hiểu lầm, những lần chia tay, những lần níu giữ. Đỉnh điểm là một lần phản bội - không hoàn toàn là lỗi, nhưng đủ để làm tổn thương một trái tim từng tin tưởng tuyệt đối.Hai cái kết - một hạnh phúc, một tiếc nuối. Một bên là váy cưới trắng, một bên là ánh mắt dõi theo người mình yêu từ xa, mãi mãi không thể chạm tới.…
Tên truyện: HUY DUThể loại: vì không rõ nên mình tống cổ nó vào tiểu thuyết :)Tình trạng: chưa xác địnhRating: phụ thuộc vào người đọcVì tr có chút ảo nên m.n thông cảmCHƯƠNG 0:Bước tới gần Tử thần, nàng lặng lẽ mỉm cười hỏi- Kiếp sau tôi sẽ chết như thế nào?Tử thần sau chiếc áo choàng bạc tay cầm lưỡi hái, da trắng nhợt nhạt buồn bã đưa mắt xa xăm, tránh ánh mắt của nàng- Chết non(!)(=_=")~Nàng gật gù đầu, quay gót dời điCánh tay của Tử thần níu lấy vai nàng, kéo trở lại nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Đôi mắt trong suốt óng ánh sầu muộn của anh ta khiến nàng có chút áy náyCả hai đều im lặng, như chờ đợi đối phương mở lời trướcCuối cùng... Tử thần cũng cất tiếng- Ta... sẽ thay đổi số mệnh đó cho emKhông trả lời, nàng gạt tay Tử thần ra, bước từng bước nhanh tới đạo luânhồi...Vô ích thôi....l…
🌿 Author: Lam Nguyệt 🌿Giữ được chàng một đêm, thân xác cùng quấn quýtCâu chuyện của người đời, xét đoán xem ai yêu aiSống chết chẳng đáng gì, chẳng cần ai phải bận tâmNhưng nếu không có chàng, ta như chỉ còn tấm thân tàn(Hoạ tình - Diêu Bối Na) Từng giọt mưa nhẹ nhàng rơi bên ngoài hiên nhà, Tiêu Chiến cuộn tròn người trong chiếc áo lông dày, bàn tay ôm chặt lấy ly cafe bốc khói nghi ngút. Kiên Quả khẽ cọ mình vào tấm áo dày quấn trên người Tiêu Chiến, nũng nịu. Tiêu Chiến cứ ngồi mãi như vậy, tới khi ly cafe đã trở nên nguội lạnh, anh lặng thinh, nhìn vào khoảng không vô định. Có vẻ như, Tiêu Chiến đã ở trong tình trạng này một thời gian dài rồi. Tiếng gõ cửa dồn dập, lâu dần rồi cũng lại tắt hẳn. Một lúc sau, có tiếng chìa khoá leng keng, cánh cửa lớn trong nhà Tiêu Chiến được mở ra. Chu Tán Cẩm hùng hổ xông vào, lớn giọng: "Tiêu Chiến, anh định trốn tới bao giờ nữa..."Muôn vàn lời muốn nói, Chu Tán Cẩm khi ra tới ban công, nhìn thân hình mảnh khảnh cô độc của Tiêu Chiến, hai tay ôm lấy chân mình, cuộn tròn trên ghế. Thiên ngôn vạn ngữ, liền một hơi nuốt ngược vào trong. Tiêu Chiến khẽ quay đầu, mỉm cười. Nụ cười ôn nhu, dịu dàng thường thấy ở anh. Giọng nói khàn đặc, có chút yếu ớt vang lên:"Tán Cẩm, đệ tới cùng Hải Khoan ca ca sao? Tối nay ăn gì nhỉ? Nhất Bác em ấy luôn muốn bữa cơm ấm cúng đầy đủ mọi người. Ca sẽ tới làm lẩu lòng bò tê cay Trùng Khánh. Ở lại ăn nhé, Nhất Bác hẳn là sắp về rồi". Tiêu Chiến khẽ cựa mình, đứng dậy, có lẽ do giữ tư thế cuộn người như vậy quá lâu, chân c…
Bồ công anh bay mãi bay mãi, bay theo làn gió bỗng bàn tay ấm áp nơi bàn tay anh níu giữ cánh hoa ấy lại. Cô lưu luyến nơi bàn tay ấm áp đấy mãi không muốn rời đi…
đời …