Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thật ra nụ cười tỏa nắng của người con gái còn đẹp hơn cả những đóa hoa nữa, nó đẹp tới mức, người con trai định mệnh của đời mình phải ngẩn ngơ ngắm nhìn, nâng niu từng chút một, giữ gìn từng chút một, như sợ đánh mất một viên ngọc tinh khiết sẽ chẳng có thứ hai trong cuộc đời họ.…
Thể loại : HE, Ngược, HườngChúng ta có thể ở bên nhau không?Chúng ta.... có thể bên nhau được không?Có thể bỏ tất cả những hận thù để bên nhau không?Hãy trả lời... dù chỉ một câu thôi được chứ... xin anh.Xin anh. Đừng quên em. Phác Xán Liệt....Đôi mắt nhỏ vẫn hay nũng nịu ấy, đôi mắt vui cười ấy, giờ đây chỉ là một mảng tối. Cậu không thấy gì cả, đôi mắt cậu sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa. Nụ cười, khuôn mặt anh cậu sẽ chẳg bao giờ thấy nữa. Đôi mắt cậu, hỏng mắt rồi. Xin anh... Đừng quên em nhé... Phác Xán Liệt.…
cô là đại tiểu thư của 1 gia đình danh giáhắn là vương tử của 1 tập đoàn lớn nhất thế giới định mệnh cho cô gặp hắncô đã yêu hắn .......nhưng đáp lại tình yêu đó ......là những lần lạnh lùng của hắn đói vs côkết hôn vs hắn chỉ là sắp đặt, hắn ko yêu cô. Cô cũng biết nhưng vẫn cố níu giữnhiều lần hắn đánh cô, mắng cô nhưng cô vẫn nhịnrồi hắn dẫn theo 1 cô gái khác về nhà và đuổi cô đi hắn nói: ''Nếu cô muốn tôi hạnh phúc , hãy biến khỏi nhà này''cô chấp nhận, vì người mik yêu mà ra đi, là cô tự đi nhưng sao giọt nước mắt cứ lăn xuốngrồi cô bị tai nạn xe khi đi trên đường. cô ko qua khỏi được cơn nguy kịch, cô ra đi một cách nặng nề, ko có hắn ở bên.cô đi rồi, chẳng phải đây là điều mà hắn muốn sao. vậy mà hắn lại ân hận hận rồi lại đau. Hận chính bản thân miktrước khi đi cô đã nói :"nế ra đi là hạnh phúc......"mún bít thì đọc tiếp nha:)…
Thể loại: Bách hợp, Đường trộn thủy tinh, Tình cảm - Đời thường, Ngược - Ngọt, SE/HE/OE tùy hướng phát triển.Độ dài: ~10 hồi chương (có thể hơn tùy nội dung).Nhân vật chínhTư Duệ: (Top) - Ngoại hình cao ráo, tính cách mạnh mẽ, bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm nhiều khát khao yêu thương. Là kiểu người có trách nhiệm, đôi khi cứng nhắc.Cẩm An: (Bot) - Dịu dàng, nhạy cảm, có phần mỏng manh. Nội tâm sâu sắc, sống thiên về cảm xúc, dễ bị tổn thương.Tóm tắtCâu chuyện kể về mối tình đầu đầy ngọt ngào giữa Tư Duệ và Cẩm An - hai cô gái vô tình gặp gỡ và yêu nhau trong thời thanh xuân. Tình cảm ban đầu như mật ngọt, nhưng khi va vấp với đời, gia đình, định kiến xã hội và cả những tổn thương từ bên trong, tình yêu ấy dần rạn nứt. Để rồi, họ phải đối diện: níu giữ, buông bỏ hay tìm lại nhau một lần nữa?…
-Tại sao chàng lại lừa dối ta? -Xin lỗi...-Ha...ha .... 1 câu xin lỗi? Xin lỗi là xong sao? Y cười, một nụ cười làm chúng sinh điên đảo, khiến cho bao người say đắm nhưng lại khiến chàng tim đau thắt lại. Nàng đau, đau là tại vì hắn, nàng khóc, khóc cũng tại vì hắn. Hắn muốn tiến đến gần nàng, muốn ôm nàng, nói cho nàng biết hắn yêu nàng đến nhường nào. Nhưng hiện tại hắn không thể.....Đứng trước đài Sinh Tử, nàng cầm cây trâm hắn tặng bẻ gãy làm đôi. Trâm gãy, tình cạn. Hai nửa trâm rơi xuống đài Sinh Tử sâu hun hút. Cả yêu cả hận cứ thế mà theo cây trâm biến mất khỏi tầm mắt nàng. -Tạm biệt Hàn Mặc Quân, ta hận chàng rất nhiều nhưng yêu còn nhiều hơn.Nàng nhảy xuống Sinh Tử đài nơi trừng phạt của những vị thần phạm tội. Nàng sẽ không còn lại 1 chút linh hồn, không thể nào đầu thai càng không thể nào trở lại làm thần. Chỉ có như thế mới khiến nàng quên đi chàng. -Không ...không được, Huân Nhi...Hàn Mặc Quân không nghĩ ngợi gì liền nhảy theo nàng. Có ai có thể trả nàng lại cho hắn không, có ai......1 cô bé mái tóc ngang vai chạy theo sau lưng anh, dùng 1 giọng nũng nịu gọi anh:-Mặc Quân, Mặc Quân, em muốn ăn kem. Mua cho em đi, em bị mẹ cắt tiền tiêu vặt rồi. Đi mà.Anh nhìn người con gái chỉ cao chưa đến vai anh, nhìn người con gái mà anh yêu thương đầy cưng chiều nhưng cũng không quên lạnh giọng mắng:-Em bị bệnh đau dạ dày, không được ăn thứ ấy.-Hứ, em cũng cóc thèm.Anh nhìn theo cô, nhìn bộ dạng hờn dỗi đáng yêu ấy. Anh tự nhủ, nếu kiếp trước em chỉ nhận lại đau thương, thì kiếp này, anh nguyện làm tất cả c…
Tác giả: Vô Ảnh Hữu TungSố chương: 100Tình trạng cv: HoànTình trạng edit: Đặt gạch 😌___________________________Khúc Nguyệt không thể nào ngờ tới, tên Chử bá vương trước đây mỗi lần gặp mình đều phải tránh đi đường vòng, về sau lại là người thân thương nhất đời mình..Chử Linh Quân, người giang hồ gọi tên Chử bá vương, nhà cao cửa rộng, tiền nhiều như nước (1), cường thế táo bạo, một lời không hợp là tức giận ngay lập tức.Về sau, chỉ vì nụ cười của ánh trăng sáng, khủng long bạo chúa bỗng chốc hoá nhỏ thành cún sữa nhỏ nhắn, không ngại bán manh (2) nũng nịu.Về sau, chỉ cần ánh trăng sáng mỉm cười, khủng long bạo chúa giây thu nhỏ chó sữa, không hạn cuối bán manh cầu sủng. . .Vì em, như si như say, mãi mãi không đổi..Nam chính rất nóng nảy rất si tình, là một con cún to xác đáng yêu ~ nữ chính nhẹ nhàng xinh đẹp, sự nghiệp có thành tựu ~Một bộ sủng ngọt đáng yêu, HE.…
Qua bao năm rồi , Thanh mới biết hai chữ trên tình bạn dưới tình yêu nó chênh vênh cỡ nào , đôi lúc nó tự trách bản thân sao nó lại lỡ va vào tình yêu của thằng Tuấn Anh , nhỏ biết cái hội nhóm này Châu ,nó ,Tuấn Anh, Phương và cả những đứa khác nữa đều đội lốt hai chữ tình bạn. Bọn nó thích thầm nhau qua lại trong những năm bốc đồng ấy... Nhưng sao tình yêu nó khó níu giữ được tình bạn ...…
Tác giả: M T - Á n g M â y, Quán Trà Nắng VàngThể loại: Đam Mỹ, Niên Hạ, Cường x CườngTag: Nhẹ nhàng, Lãng mạng, Sâu Lắng, Công đơn phương, Thụ mạnh mẽ, Công ôn nhu, Thụ nóng nảy....||Ngày lập: 13/03/2026||Couple chính: Lý Nhất Chu (24 tuổi) x Trần Duệ Hy (26 tuổi)Văn Án:Trái đất vốn dĩ thật tròn, cho dù người ta gặp vô tình quên mất thì ắt hẳn sau này vẫn còn duyên nợ để gặp nhau. Cậu và Anh chính là thuộc dạng đó. Anh rất ghét cậu vì chuyện hiểu lầm thời tốt nghiệp Đại Học. Cậu muốn giải thích nhưng cứ mặt dày tìm đến thì anh lại né tránh. Cậu mệt mỏi, lết thân về ký túc, cậu cứ nằm suy nghĩ mãi, trong lòng có chút lo lắng dành cho anh. Nhưng rồi ngày đó lại tới, cậu đã rời đi cùng mẹ để du học. Chưa kịp nói lời nào, cậu chỉ kịp nhìn lại đằng xa như muốn níu giữ điều gì đó."Gửi tình ta vào khúc nhạc chưa kịp viết."Sau ba năm, kể từ ngày hôm đó, cậu đã không còn liên lạc với anh. Nhưng duyên phận thế nào mà lỡ để cậu làm hàng xóm của anh. Và từ đó, mở ra một cánh của mới cho mối quan hệ của cả hai."Gửi ngàn lời yêu thương vào khúc nhạc của đôi ta."…
902535 nghĩa là gì ? nó có nghĩa là 'Mong em , Yêu em , Nhớ em'Một gã Mafia giết người không ngán tay , gương mặt lạnh như băng chưa từng có hứng thú với tình yêu này đã say đắm một chàng bác sĩ tài giỏi mới vào làm việc.Bác sĩ Điền Chính Quốc là vị bác sĩ trẻ 23 tuổi nhưng tài sắc vẹn toàn đẹp trai , tài năng , giàu có ,... những thứ các cô gái chú ý ở một chàng trai em đều có tiếc là...em không muốn yêu và không thích yêu.Gã là Kim Thái Hanh Mafia khét tiếng thích sống ẩn 28 năm qua chưa từng động đến một người phụ tối ngày chỉ có chém giết rảnh thì đắm chìm trong rượu ấy vậy mà gã lại giàu có căn nhà của gã người ta đã gọi bằng biệt phủ chứ không còn là biệt thự nữa , Kim Thái Hanh còn mở một tập đoàn tự mình gầy dựng đi lên bấy giờ đã trở thành công ty lớn gần đầu top thế giới lớn mạnh thì không công ty nào bằng công ty TKS của gã .Nhưng đâu ai biết được bộ mặt khôi ngô , khí thế của gã bên trong là một con người tàn ác , chỉ cần gã không vừa ý coi như người đó chết chắc ít nhất cũng sống không bằng chết. Nhưng dáng vẻ khi yêu của gã sẽ như thế nào nhẹ nhàng nâng niu em hay..mạnh bạo chiếm hữu thỏ nhỏ....Au :Gukkiemissbangtan…
Vòng xoáy khiến ta lao vào mà không có lối ra, đôi khi, mắt thấy tai nghe, chính mình cảm nhận cũng chưa chắc là sự thật. "Không phải là em không muốn tin anh, là do anh không có đủ sự tín nhiệm để em có thể đặt niềm tin nơi anh lần nữa."....Đến cuối cùng định mệnh mang ta đến với nhau, là một quyết định sai hay đúng?....…
§Tác giả: Ai Lam§Tên khác: Con Đường Hóa Tra Của Nữ Chính§Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Hệ thống, Mau xuyên, Cổ Đại, Hiện đại, Tương lai, HE, OE.§Editor: Tiểu Nữ Yil§Văn án:Nếu gặp một cuộc tình không có kết cục, là ngươi, ngươi sẽ làm gì?Sẽ dây dưa tới cùng, khổ sở níu kéo?Sẽ òa khóc, nức nở không nguôi?Hay lặng lẽ rời xa, sống trong tuyệt vọng.Đường Thanh Hoan đã từng đứng trên bờ vực tuyệt vọng, đến một thế giới u tối. Ở nơi đấy, có đủ loại người với những chấp niệm còn vương vấn.Bởi vì tích được nhiều âm đức*, nên sau khi chết đi họ có thể đi đến nơi này, nói với nàng về tâm nguyện của họ.Nhiệm vụ của nàng chính là giúp bọn họ buông bỏ quá khứ, loại trừ chấp niệm. Chỉ cần uống một chén canh có thể quên đi ký ức kiếp trước, rời khỏi chỗ này, đầu thai chuyển thế.Chỉ có điều, dạo qua từng thế giới, nàng dường như đã..Mở ra con đường "tra hóa" của mình.*Âm đức là những việc tốt được làm một cách âm thầm, lặng lẽ khi còn sống.…
Cô ngồi đấy. Về lý thuyết, đó là góc có nhiều ánh sáng nhất nhưng anh không thể trông thấy cô. Không phải vì nắp dương cầm ngăn ánh sáng từ ngọn đèn hay dây cát đằng rũ bóng bên cửa sổ, hắt những khoảng đậm nhạt lên dáng ngồi nghiêng nghiêng mà vì vẻ chịu đựng, âm thầm trên nét mặt đọng chút tiếc nuối, chút thất vọng như cố níu giữ vệt sáng của một vì sao.Ngột ngạt quá, ước gì có một không gian để thở, một khoảng không để nhìn ra xa nhưng căn phòng chỉ duy nhất khung cửa nơi cô ngồi. Mắt Trung Dũng dừng lại nơi anh ít nhìn đến nhất. Ở đó, không gian cũng được mở ra từ ô cửa nhỏ. Góc phố rét mướt với hàng cây khẳng khiu. Bức tranh anh mua của một họa sĩ ngồi vẽ ven đường. Ông già có ánh nhìn vừa dại dại vừa tinh anh, cả gương mặt là một nét phác họa thô kệch và thời gian như vệt sương mỏng vắt qua đôi mắt đục mờ. Phương Đàn rất thích bức tranh. Mỗi lần ghé thăm, Phương Đàn đều đứng hàng giờ ngắm nghía và suy tư.…
-" Bà xã anh nhớ em "- Giọng người đàn ông trên nũng nịu. -" Mua, mua, mua... em thích thứ gì liền mua thứ ấy " -" Ông xã, chúng ta cùng " Đi ngủ " nào "-" Hiên phu nhân xin hãy chú ý tới thanh danh, đừng nghĩ chồng em không thể mua cho em cả một vùng trời. "…
Ly, một cô gái bướng bỉnh, cam chịu. Nhưng cái tôi của cô rất lớn. Một khi đã quyết định thì cô không cho phép mình được rút lại.Nam, một chàng trai nóng nảy. Nhưng cậu đã hoàn toàn thay đổi trong tình yêu. Là người ở đằng sau cổ vũ tình thần cho cô.Duy, một chàng trai hào hoa, phóng khoáng. Trong tình yêu là một con người khác hẳn. Anh đã chinh phục được trái tim cô. NHƯNG...Chỉ vì mù quáng nên anh đã sai và phản bội cô. Khi biết mình sai nhưng đã quá muốn để anh níu cô bên mình.Còn cô? Cái tôi quá lớn nên cô đã không cho phép mình níu kéo anh.Mỗi người một phương nhưng không ngờ cô và anh lại gặp nhau trong hoàn cảnh éo le. Gặp anh cô khóc, nhận ra mình đã sai.Liệu anh và cô có thể quay lại từ đầu không hay chỉ là hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ giao nhau nữa?Nam liệu anh có được cô chấp nhận hay mãi chỉ là người ở đằng sau cô vũ tình thần cho cô thôi. Hai chàng trai ai sẽ là người cô chọn. Liệu cô có từ bỏ quá khứ để yêu hết mình không? Hay luôn bị quá khứ ảm ánh?…
"Leen and her minority friends" là một khu vườn đang chờ được lấp đầy bởi những bông hoa có thể thật ảm đạm, nhẹ nhàng hoặc cũng có thể thật tươi sáng, sắc màu. Mỗi một câu chuyện được chia sẻ sẽ tượng chưng cho một bông hoa có sức sống vĩnh cửu, nơi nỗi đau, sự nghẹn ngào, những câu chuyện thường nhật, vui vẻ, hạnh phúc... Dù mang sắc thái nào thì bông hoa ấy vẫn cần được trân quý, nâng niu. Và đã là hoa thì câu chuyện nào cũng thật đẹp, chúng tớ sẽ nâng niu từng cánh hoa được xây dựng từ những lời tâm sự của các bạn. Dù bạn quyết định rời đi hay ở lại, cảm ơn bạn vì đã ghé thăm.…
Thanh xuân như một cơn mưa rào đầu hạ, Mang phép lạ tưới mát tâm hồn taDù biết nó chỉ là thoáng qua,Nhưng lại có dư vị nhớ mãi.Dẫu cho cơ thể có lạnh giá,Nhưng vẫn tự nguyện đắm chìm.Thanh xuân như là một món quà mà tạo hóa đã mang tặng chúng ta. Nó quý giá và là thứ duy nhất trên cuộc đời này mà chúng ta luôn muốn níu giữ. Cuối cùng món quà nào qua thời gian đều cũng phải cũ đi và trở thành một điều kỉ niệm ghi nhớ mãi trong tim. Nhưng khi nhớ lại bạn sẽ có cảm giác gì ?Hạnh phúc, nhớ nhung hay nuối tiếcNếu như có thể quay về thời gian ấy tôi sẽ học tập chỉ để có thể vào trường đại học tốt.Nếu như có thể tôi muốn chụp nhiều bức ảnh với bạn bè.Nếu như có thể tôi muốn nói với cậu ấy rằng "tớ thích cậu".......................Bạn có nhiều cái 'nếu như' không? Phải chăng chúng ta đã nợ thanh xuân lời xin lỗi?Nếu lúc đó ta đủ trưởng thành thì lúc này chúng ta có còn nuối tiếc?…
Đây là tác phẩm đầu tay của mình, mong mọi người đừng ngại thẳng tay ném gạch đá vì da em dày lắm :>> Nhưng nếu có ném thật thì mn cho mình xin cái góp ý nho nhỏ đi kèm nha để mình có thể sửa đổi và phát triển hơn trong tương lai.Cảm ơn mn :>Một vị thần mang tên Lucas được biết đến với mệnh danh vị thần trò chơi đã bị Chúa giáng xuống trần gian tại quốc gia Dominium. Tuy đây là trừng phạt với Lucas, anh ta lại sống dưới hạ giới quá mức sung túc vì khả năng bài bạc bất bại của mình. Chúa than thở với người bạn của mình là Jesut - 1 vị chúa của thế giới khác - và đề nghị tráo đổi linh hồn của anh ta với 1 con người khác ở thế giới đó. Thế giới mà Jesut cai trị là một thế giới có nền văn hóa và lịch sử lâu đời hơn rất nhiều so với của Chúa, nơi đó có tới 8 tỷ sinh mệnh loài người và khoa học hiện đại thì phát triển vượt trội. Ở một thế giới như vậy, sớm muộn hắn sẽ gặp ai đó tài năng tới mức sẽ đạp đổ sự tự phụ của tên Lucas và dạy cho hắn 1 bài học. Đến lúc đó, Lucas sẽ phải quỳ gối khóc lóc xin chúa trời cho quay lại thế giới cũ, cái nơi mà cái tôi của hắn cuối cùng cũng có thể yên bình và tự nhủ rằng mình là bất bại. Well, ít nhất là Chúa đã nghĩ vậy....…