Sân Trường Năm Ấy Nắng Rất Vàng
Em yêu mùa hương của nắng, yêu cả những trang sách của anh, em yêu từng giọt nắng trải dài trên mái tóc ấy, yêu cái cách anh nâng niu em cả mùa hạ. Cho dù vậy, sau này mùa hạ vẫn còn như chỉ là không còn anh…
Em yêu mùa hương của nắng, yêu cả những trang sách của anh, em yêu từng giọt nắng trải dài trên mái tóc ấy, yêu cái cách anh nâng niu em cả mùa hạ. Cho dù vậy, sau này mùa hạ vẫn còn như chỉ là không còn anh…
cp: Trần Lập Ba × Trương Trạch NghịTác giả gốc: Minh Nguyệt Vô ƯuNguồn: MinhNguyetVoUuChuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả…
-v-) Prussia x Austria Hetalia...Thể loại: boy x boy:3 mại zô để ủng hộ tôi nhen mọi người, nếu ai không thích cặp này thì xin nhấn back...vì tôi không muốn có drama trong đây đâu... Bìa truyện có nguồn từ Google ;3…
Háp bi niu dia :vvv!!!…
Tình yêu đồ cổ của Yunho cũng không thua kém cha mình là mấy, vậy nên dù ấm ức, vẫn nhất quyết kế nghiệp cha.Hơn thế nữa, tại Kim gia, có một thứ, tuy tuổi đời mới chỉ có 17 năm, nhưng Jung Yunho nâng niu, trân trọng hơn bất cứ cổ vật nào.“Ông giời con” Kim Jae Joong, quý tử nhà họ Kim, 10 ngày nữa sẽ tròn 18 tuổi.…
Một "người" và hai "chó" nhỏ, cùng nhau trên hành trình gửi gắm những tâm tư.Hai chữ nhân duyên dẫn lối."Thư sẽ trao khi duyên đã định. Mọi cảm xúc xin dành lại chốn đây."Phong thư ấy... Liệu có đến tay?...Những vị khách đến rồi đi, Là khoảnh khắc mà họ khao khát níu giữ.Hay, một nỗi lòng luôn giấu kín trong tim...Trong làn khói trà mỏng manh, những câu chuyện được viết tiếp.Một thế giới đứng ngoài dòng chảy thời gian, nơi bạn sẽ nhận ra, ngay cả trong chia ly và im lặng, vẫn có những kết nối không bao giờ mất đi.…
Đây là do tôi tưởng tượng ra.Cảm ơn vì mn đã đọc💗…
Truyên mang tính chất vừa truyện teen, vừa ngôn tình nha Hắn, một người lạnh lùng trong lạnh lùng... xem phụ nữ như cỏ rác không đáng giá...mãi đến khi gặp nó thì... Kiêu ngạo là tính từ mà mọi người thường dùng để miêu tả nó...một người hai thân phận phải chăng nó ẩn dấu trong mình quá nhiều bí mật để rồi thu hút hắn và dùng 2 năm yêu để đau khổ rồi dùng 6 năm để chạy trốn và hàn gắn Phải chăng đó là duyên phận trời đặt.............................…
Câu chuyện kể về, Hange- một tiểu thư dường như có tất cả trong tay đã rớt xuống vực đáy và Levi- thiếu gia nhà tài phiệt có chứng cuồng sạch sẽ.…
Tác phẩm: Ngoại Lệ Là Em Tác giả: T.NgânThể loại: Trùm Trường x học bá , sủng , chiều chuộng , yêu thương, top nũng nịu , boylove…
Một chiếc fic nho nhỏ về cuộc tình của Akito và KohaneTag: soft, fluff, project sekai…
từ lúc được trông thấy cuộc sống, mùa thu qua đi tôi đã ngắm được khoảnh khắc khi lá dần lìa cành. nó giống tôi của những năm đã cũ, quyến luyến níu lại những mối quan hệ dần lung lay.…
Có những khoảng thời gian đã trôi đi rồi không bao giờ níu kéo lại được. Thanh xuân - khi ta không ngờ nhất có thể là những khoảng thời gian đáng tiếc nhất. 12 chòm sao 12 mảnh ghép tính cách khác nhau nhưng mang trong mình những câu chuyện kì lạ.…
Nhân sinh như cõi mộng, mộng tỉnh nhân tan, kiếp người phù vân - chính là con người sống trên đời lấy vô thường làm bạn, nên sẽ có những lúc gặp chuyện không như ý, hay có những điều suy nghĩ hoài mà chưa thấu tỏ. Tuy nhiên thời gian qua đi, tới một lúc nào đó ta sẽ dần dần minh bạch, giật mình nhận ra rằng, thì ra hết thảy đều là an bài tốt nhất. Một nữ sinh trung học bình thường vốn đang trải qua những năm tháng tuổi trẻ êm đềm, không âu lo bỗng bị trói buộc bởi vận mệnh nghiệt ngã. Thế sự xoay vần chỉ sau một đêm, nhận phải bi kịch đã được định sẵn, cô mất đi tất cả, chìm trong đáy sâu tuyệt vọng. Tưởng như đã chẳng còn gì níu kéo nơi trần thế, một tia sáng hi vọng yếu ớt le lói trong mảnh đời tối tăm mịt mù, tia hi vọng mong manh ấy đã khơi dậy lên khát vọng sống trong cô và cũng đã vô tình trở thành một chấp niệm cô kiên quyết cả đời không buông. Mặc cho biết kết cục đợi mình phía trước là tàn khốc, cô như con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa, không sờn lòng. Mặc dù biết tia sáng mình đã coi là cả nguồn sống ấy sẽ chẳng thể là của riêng mình, cô vẫn cố chấp đuổi theo và giữ lấy, không nỡ buông tay.Có lẽ vì sự ích kỷ đến mù quáng của chính mình, cô đã chẳng hề nhận ra rằng sau lưng cô, vẫn luôn có người lặng lẽ đợi cô quay đầu, lặng im che giấu cảm xúc thật trong tim. Warning: Tác giả mượn bối cảnh của bộ manga hành động, kinh dị viễn tưởng nổi tiếng Tokyo Ghoul, các sự kiện diễn ra ở tuyến thời gian không trùng với nguyên tác, độc giả nào cảm thấy không thích có thể rờ…
tản văn, truyện ngắn…
Cơn mưa ấy đang gột rửa anh, hay là đang trừng phạt tên vị kỉ này? Dưới cơn mưa ấy, em từng đến và đã từng đi; ta từng yêu và cũng từng đau.Hàng ngàn giọt mưa soi chiếu hàng ngàn kỉ niệm của đôi ta, vương lên hàng mắt ngấn lệ đang níu kéo những kí ức ấy.Xin hãy tha thứ cho anh nhé Ngọc Lan...-Nam chính: Tuệ Lâm (bác sĩ)-Nữ chính: Ngọc Lan (nhiếp ảnh)Mọi người ủng hộ và góp ý cho mình nha…
Gặp nhau là một mảnh duyênTiếc rằng chẳng đặng thuyền quyên, anh hùng Những mong một dạo tương phùng Mà rồi mỗi ngả, muôn trùng cách xa.Người xa kia hỡi người xaKiếp này chẳng thể gọi ta với mình.Mẹ tôi gặp cha trong cơn hoạn nạn, binh biến. Mẹ đặt tên tôi là Hạnh Duyên, với ngụ ý tôi chính kết tinh của đoạn duyên ngắn ngủi mà cả đời mẹ luôn nâng niu, trân quý. Hạnh Duyên, ấy cũng là nguyện ước mẹ dành cho tôi. Hạnh Duyên, là những mong tôi gặp được mối duyên tốt đẹp, là hy vọng tôi hạnh phúc bên người mình thương yêu.Nhưng vào phủ nhà họ Ngô, con gái đều lót chữ Ngọc. Một chữ "Hạnh Duyên" bỗng dưng trở thành sự khác biệt đau đớn so với phần còn lại của chị em trong phủ, là khoảng cách thân phận tôi không thể vượt qua. Chữ "Hạnh Duyên" mang tôi đến những lần gặp gỡ bất ngờ. Chữ "Hạnh Duyên" cũng vô tình chia cắt tôi với những người tôi thương yêu, trân trọng, đưa chúng tôi bước tới những ngã rẽ không ngờ mai sau. Để rồi đến cuối cùng, dẫu ngã rẽ ấy là chọn lựa hay bất đắc dĩ - Hạnh Duyên, chỉ còn là những mảnh duyên dở dang, đứt đoạn, chỉ là những cuộc trùng phùng ngắn ngủi để lại biết bao thương tổn, đớn đau...…
Tên truyện : Mỹ Nam NhânTác giả : Shi YanEdit by meĐộ dài : 49 Chương Thể loại: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Đoàn Nghi Ân x Biện Bảo BảoHệ liệt : Nam Nam Chi LuyếnVăn ÁnHắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng....."...Hắn một tay đoạt lấy đứa bé giao cho quản gia một bên giữ cậu lại "Đứa trẻ này mang dòng máu Đoàn gia, ngươi có tư cách giữ nó sao ?"Cậu gào thét trong nước mắt, vùng vẩy trong vòng tay hắn "Xin các người ! Đừng đem nó đi, A! Con ta!!!'Gào thét đến đau rát cả họng nhưng những người khác đã đem đứa trẻ đi rồi, chỉ còn hắn ở lại, người mà suốt đời cậu không hề muốn dây dưa hay gặp lại lần nào nữa ..."…
-hãy để tôi làm gia đình của em ?- hứa rồi xẽ thực hiện chứ?- móc nghéo nào, photo đóng giấu dán vào tim. mình dán vào tim rồi đấy nhất định sẽ thực hiện mà!-nắm tay mình mình sẽ bảo vệ cậu- tôi ghét người nói dối- tôi sẽ không níu kéo em nữa-tôi sẽ không đi tìm em nữa-em với tôi từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…